MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Giữa Hai Thế GiớiChương 12

Người Giữa Hai Thế Giới

Chương 12

1,246 từ

Sau buổi gặp ở quán cà phê, cuộc sống của Tô Vãn dường như quay lại quỹ đạo bình thường.

Cô vẫn đến công ty lúc tám giờ sáng, tan làm khi phố đã lên đèn, dành thời gian cuối tuần để viết kịch bản quảng cáo hoặc ghé nhà sách ngồi đọc một cuốn tiểu thuyết dang dở.

Nhưng đôi khi, giữa một ngày tưởng chừng yên ả, điện thoại lại rung lên với một tin nhắn ngắn gọn đến từ cái tên quen thuộc:

Thẩm Dịch Trì: “Bên cô đã sửa phần hình ảnh chính chưa?”

Thẩm Dịch Trì: “Nếu cô cần thêm dữ liệu khảo sát khách hàng, tôi có thể gửi qua.”

Thẩm Dịch Trì: “Cà phê hôm trước cô uống vẫn còn đắng chứ?”

Ban đầu, Tô Vãn chỉ đáp lại bằng những tin ngắn, công việc là công việc.

Nhưng rồi cô nhận ra, cách anh nhắn tin không giống đồng nghiệp, mà cũng chẳng giống người từng yêu.

Có cái gì đó nhẹ nhàng, chừng mực, đủ để không vượt giới hạn — nhưng cũng đủ để tim cô khẽ rung mỗi khi thấy tên anh hiện lên trên màn hình.

Một buổi sáng, phòng sáng tạo nhận được thông báo: tập đoàn Minh Thành muốn hợp tác thêm một dự án quảng cáo mới — và vẫn chỉ định nhóm của Tô Vãn phụ trách.

Tin tức khiến cả phòng ồn ào, ai cũng phấn khởi. Chỉ riêng cô là lặng im, nhìn dòng email đề tên người phụ trách: Thẩm Dịch Trì.

Cô tự cười với mình — hóa ra định mệnh luôn có cách buộc hai người phải gặp lại, dù không ai chủ động nói ra điều đó.

Buổi họp khởi động dự án diễn ra ở tầng 32 của tòa nhà Minh Thành, một căn phòng kính rộng với tầm nhìn bao quát cả thành phố.

Tô Vãn đến đúng giờ, chỉnh lại cổ áo sơ mi, hít sâu trước khi bước vào.

Thẩm Dịch Trì đã có mặt từ sớm, đang xem tài liệu cùng trợ lý. Khi cô bước vào, anh chỉ khẽ ngẩng đầu, ánh nhìn bình tĩnh, lịch sự.

“Cô Tô, mời ngồi.”

Giọng anh trầm, không nhanh không chậm, nhưng mang theo sự quen thuộc khiến tim cô khẽ run.

Cô gật đầu, ngồi xuống bên phải bàn họp. Cuộc họp bắt đầu.

Không khí nghiêm túc, không một lời ngoài lề. Cả hai trao đổi công việc bằng giọng điệu chuyên nghiệp tuyệt đối. Nếu có ai ngoài nhìn vào, hẳn sẽ nghĩ họ chỉ là đối tác bình thường, chẳng liên quan gì đến nhau.

Nhưng chỉ có hai người biết rõ — đằng sau mỗi ánh nhìn, mỗi câu nói ngắn gọn kia, là những tầng cảm xúc chồng chéo, không thể gọi tên.

Khi cuộc họp kết thúc, mọi người lần lượt rời khỏi phòng.

Tô Vãn còn nán lại thu dọn tài liệu, thì nghe giọng anh phía sau:

“Cô có thời gian không?”

Cô quay lại, bắt gặp ánh mắt anh.

“Có chuyện gì sao?”

“Bàn thêm về phần hình ảnh. Tôi nghĩ nên gặp riêng, tránh bị nhiễu ý từ nhiều bên.”

Cô thoáng do dự, nhưng vẫn gật đầu. “Được thôi.”

Chiều hôm ấy, họ hẹn ở một quán cà phê gần văn phòng Minh Thành — không phải quán cũ, mà là một quán mới mở, sáng sủa và đông người.

Khác với lần trước, không khí hôm nay nhẹ hơn, tự nhiên hơn.

Thẩm Dịch Trì đặt laptop sang bên, hỏi:

“Cô vẫn thích latte chứ?”

Cô hơi ngạc nhiên, rồi cười nhẹ: “Anh nhớ giỏi thật.”

“Có những thứ không đáng quên.” – anh đáp, giọng đều đều.

Họ trao đổi một lúc về ý tưởng. Thẩm Dịch Trì đưa ra một số gợi ý mới, rất sắc sảo, khiến Tô Vãn không thể không thừa nhận: anh vẫn là người có tầm nhìn xa hơn cô từng nghĩ.

Cô lắng nghe, gật đầu, ghi chép.

Giữa những dòng chữ, ánh mắt hai người chạm nhau nhiều lần — ngắn ngủi, nhưng mỗi lần như một đốm lửa nhỏ trong buổi chiều nhạt nắng.

Khi cuộc bàn bạc kết thúc, thay vì đứng dậy ngay, Thẩm Dịch Trì chậm rãi hỏi:

“Dạo này cô vẫn sống một mình à?”

Câu hỏi khiến cô sững lại.

“Anh hỏi để làm gì?”

“Để biết cô có ai chăm sóc chưa.” – Anh nói thẳng, ánh mắt không tránh đi.

Cô khẽ cười, nhưng nụ cười ấy có chút cay.

“Không cần ai chăm sóc, tôi vẫn sống ổn.”

Anh nhìn cô rất lâu, rồi gật đầu:

“Ừ. Tôi biết. Cô luôn ổn… kể cả khi cô không thật sự ổn.”

Một cơn gió nhẹ lùa qua khung cửa, làm lay động tấm rèm trắng.

Trong khoảnh khắc ấy, Tô Vãn không biết nên phản ứng thế nào. Phần lý trí muốn giữ khoảng cách, phần tim lại rung động bởi giọng nói ấy — giọng từng ru cô ngủ mỗi đêm, từng gọi tên cô trong những ngày bão tố.

Cô hít sâu, nói khẽ:

“Thẩm tổng, tôi nghĩ tốt hơn là chúng ta vẫn nên giữ giới hạn.”

Anh khẽ cười. “Giới hạn à? Tôi đang nói chuyện với cô, không phải vượt ranh giới nào cả.”

“Nhưng anh đang khiến tôi không biết mình nên đứng ở đâu.”

Anh im lặng, nhìn cô bằng ánh mắt sâu và yên tĩnh đến lạ. Rồi anh nói, giọng trầm như tiếng mưa đêm:

“Vậy để tôi nói rõ: Tôi muốn hiểu cô thêm lần nữa, Tô Vãn. Không phải để quay lại, mà để biết… mình đã bỏ lỡ điều gì.”

Tim cô khẽ thắt lại.

Những lời ấy, nếu là năm xưa, có lẽ cô đã khóc. Nhưng giờ đây, cô chỉ ngồi yên, nhìn anh thật lâu.

“Người ta thường nói, khi đã bỏ lỡ rồi thì đừng tìm lại. Vì thứ tìm lại được, hiếm khi còn như cũ.”

“Vậy cô nghĩ tôi sợ điều đó sao?”

Cô im lặng. Anh cúi đầu, mỉm cười nhẹ, ánh mắt có gì đó pha giữa kiên nhẫn và mỏi mệt.

Họ rời quán khi trời đã xế chiều.

Trên đường về, anh đi bên cạnh cô, không nói gì, chỉ che ô khi trời bất chợt lắc rắc mưa.

“Anh không cần làm vậy.” – cô khẽ nói.

“Cứ coi là phép lịch sự.” – Anh đáp.

Họ cùng dừng ở một ngã tư. Đèn đỏ. Dòng người qua lại, xe cộ chen nhau, còn hai người họ đứng giữa tiếng còi và hơi nước bốc lên từ mặt đường ướt.

Khoảnh khắc ấy, Tô Vãn bỗng thấy lòng mình rất yên.

Khi đèn chuyển xanh, anh nói khẽ:

“Tôi sẽ vẫn hợp tác trong dự án này. Nhưng nếu cô cảm thấy không thoải mái, tôi có thể yêu cầu người khác thay tôi.”

Cô lắc đầu. “Không cần. Tôi đủ chuyên nghiệp.”

Anh khẽ cười. “Tôi biết.”

Rồi anh đưa cô tới cổng công ty, đứng yên nhìn cô bước vào.

Cô không quay lại, nhưng cảm nhận rõ ánh nhìn ấy vẫn dõi theo mình — như một dòng nước ngầm, không ồn ào nhưng dai dẳng.

Tối đó, Tô Vãn mở hộp thư công việc.

Một email mới đến, từ Thẩm Dịch Trì.

Không tiêu đề, chỉ một dòng ngắn ngủi:

“Cảm ơn vì đã cho tôi cơ hội được nghe cô nói. Tôi không mong gì hơn ngoài việc cô sống tốt — nhưng nếu được, hãy để tôi cùng đi vài bước, dù chỉ là trong công việc.”

Cô đọc đi đọc lại dòng chữ ấy, rồi khẽ mỉm cười.

Có lẽ, có những người quay trở lại không phải để bắt đầu một tình yêu mới, mà để chữa lành những gì họ đã làm tổn thương.