1,422 từ
Buổi sáng ở thành phố vào cuối thu luôn có thứ ánh sáng dịu dàng khó tả — không quá chói chang, không lạnh buốt, mà chỉ đủ khiến người ta muốn dừng lại vài giây để hít thở.
Tô Vãn rời khỏi căn hộ lúc bảy giờ rưỡi, tay cầm cốc cà phê giấy, bước đi giữa dòng người tấp nập. Cô vẫn là cô, nhưng đâu đó trong nhịp sống thường ngày, đã có điều gì đó lặng lẽ thay đổi.
Từ sau buổi gặp hôm ấy, Thẩm Dịch Trì không nhắn tin nhiều nữa.
Nhưng những lần anh xuất hiện — trong cuộc họp, trong email, trong những buổi trao đổi ngắn gọn — lại khiến cô không thể không để tâm. Anh không cố gắng làm gì, chỉ yên lặng quan sát, nói những câu đúng lúc, và luôn giữ thái độ lịch thiệp khiến người khác chẳng thể trách.
Chính sự bình thản ấy lại khiến Tô Vãn thấy bất an.
Cô từng nghĩ, nếu gặp lại anh, điều duy nhất cô muốn là dửng dưng. Nhưng hóa ra, dửng dưng lại là điều khó nhất khi người kia từng biết rõ tất cả về mình — từ cách cô nhíu mày khi mệt đến cách cô giấu nước mắt sau nụ cười.
Dự án “Dòng chảy ký ức” mà hai bên hợp tác bước vào giai đoạn then chốt.
Đội của Tô Vãn phụ trách ý tưởng chính, còn phía Thẩm Dịch Trì chịu trách nhiệm đầu tư hình ảnh và truyền thông.
Hai bên phải gặp mặt thường xuyên để thống nhất hướng đi.
Trong một buổi họp chiều muộn, khi mọi người đã lần lượt ra về, chỉ còn lại cô và anh ở lại bàn chỉnh sửa kịch bản. Ánh đèn vàng phản chiếu qua lớp kính, hắt lên khuôn mặt nghiêng của anh — đường nét gọn gàng, sống mũi cao, đôi mắt ánh lên tia sáng lạnh nhưng dịu.
“Cảnh thứ ba này…” – anh nói, giọng trầm – “Tôi nghĩ nếu thay vì dùng lời thoại, ta để nhân vật chỉ im lặng nhìn nhau thì sẽ mạnh hơn.”
“Nhưng như vậy có thể khiến đoạn phim thiếu điểm nhấn,” cô đáp.
“Không. Chính sự im lặng mới là điểm nhấn. Giống như…” – anh dừng lại, nhìn cô – “…có những điều chỉ nên được cảm nhận, không cần nói ra.”
Cô ngẩng đầu. Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt họ giao nhau, như hai đường thẳng vốn tách biệt nhưng lại vô tình cắt ngang nhau ở đúng điểm định mệnh.
Cô im lặng, ngón tay khẽ siết chiếc bút bi.
“Được. Tôi sẽ thử chỉnh theo hướng đó.”
“Cảm ơn cô.”
Giọng anh khẽ, nhưng đủ khiến lòng cô dao động.
Tô Vãn về đến nhà gần chín giờ tối.
Cô mở laptop, xem lại bản nháp video vừa chỉnh. Ở đoạn cuối, khi hai nhân vật chỉ lặng nhìn nhau giữa cơn mưa, cô bỗng nhớ đến cảnh mình và Thẩm Dịch Trì dưới ô hôm trước.
Cũng là mưa, cũng là im lặng.
Và cô — cũng đã không dám ngẩng đầu.
Cô bật cười khẽ, vừa cười vừa thấy khóe mắt hơi cay.
Thời gian thật giỏi, có thể khiến một người từng là tất cả trở thành người lạ, nhưng cũng có thể khiến người lạ ấy trở lại, chỉ bằng một ánh nhìn.
Điện thoại rung.
Tin nhắn đến:
Thẩm Dịch Trì: “Tôi vừa xem lại bản chỉnh, rất tốt. Nhưng cô có vẻ mệt. Ngủ sớm đi.”
Cô nhìn màn hình, rồi đáp:
“Anh theo dõi tôi sao?”
Phía bên kia trả lời gần như ngay lập tức:
“Không. Tôi chỉ nhận ra cách cô viết câu thoại hôm nay không giống mọi khi. Cô thường tỉ mỉ hơn khi tâm trạng tốt.”
Cô khựng lại.
“Anh vẫn nhớ rõ thật.”
“Có những điều không thể quên.”
Cô nhìn dòng chữ ấy rất lâu, rồi khóa màn hình.
Đêm hôm ấy, cô mơ thấy mình đang đi giữa một con phố ngập nắng, phía xa có bóng dáng một người đàn ông quay lưng lại, bước đi mà không bao giờ ngoái nhìn.
Cô chạy theo, gọi tên anh, nhưng giọng mình bị gió cuốn đi, chỉ còn tiếng bước chân vang lên giữa khoảng không mênh mông.
Khi tỉnh dậy, trời vừa sáng. Gối hơi ướt.
Ngày hôm sau, công ty họp khẩn.
Một sự cố trong khâu truyền thông khiến dự án bị chậm tiến độ, đối tác đầu tư phụ rút vốn giữa chừng. Áp lực đổ dồn lên nhóm của Tô Vãn.
Cô gần như không có thời gian nghỉ, phải họp liên tục suốt mấy tiếng.
Chiều đến, cô được gọi lên văn phòng Thẩm Dịch Trì để cùng xử lý khủng hoảng.
Anh đang đứng bên cửa sổ, điện thoại áp tai, giọng thấp và dứt khoát. Khi thấy cô, anh ra hiệu ngồi đợi.
Năm phút sau, anh đặt máy, quay lại, ánh mắt nghiêm nghị:
“Tình hình tạm ổn. Tôi vừa thuyết phục được bên truyền thông hoãn công bố ba ngày. Trong thời gian này, cô cần hoàn thiện lại nội dung chính.”
“Ba ngày?” – cô nhíu mày – “Thời gian quá gấp.”
“Tôi biết.” – Anh đi đến gần, đặt tập tài liệu xuống bàn – “Tôi sẽ cùng cô làm. Không để ai khác can thiệp.”
Cô ngẩng đầu nhìn anh. Ánh đèn phản chiếu lên gương mặt anh, sáng và gần đến mức khiến cô không dám thở mạnh.
“Tại sao anh lại giúp tôi?”
Anh im lặng vài giây, rồi nói chậm rãi:
“Vì tôi tin cô. Và… tôi không muốn lại nhìn thấy cô một mình chịu đựng nữa.”
Câu nói ấy như lưỡi dao cắt ngang sự phòng bị trong tim cô.
Cô cúi đầu, lảng đi. “Đây là công việc. Tôi có thể tự lo.”
“Công việc thì vẫn là công việc. Nhưng con người… thì khác.”
Giọng anh khàn nhẹ. Cô không biết đáp gì. Chỉ thấy tim mình đập nhanh, hỗn loạn.
Tối hôm đó, cả hai làm việc đến gần nửa đêm.
Phòng họp vắng, chỉ còn ánh đèn vàng mờ và tiếng gõ bàn phím xen lẫn tiếng mưa ngoài cửa kính.
Một lúc sau, cô cảm thấy vai mình nặng, chợt nhận ra áo khoác của anh phủ lên.
“Anh…”
“Cứ mặc tạm. Đừng để cảm.”
Cô khẽ gật, nhưng không dám ngẩng đầu.
Khoảng cách giữa họ gần đến mức cô nghe rõ cả nhịp thở của anh, đều và trầm như nhịp đập của một bản nhạc đã quá quen thuộc.
Giữa im lặng, anh chậm rãi nói:
“Lúc cô rời đi năm đó, tôi mất rất lâu mới quen được việc không có cô bên cạnh.”
Tô Vãn siết chặt bút, giọng run: “Chuyện đó đã qua rồi.”
“Nhưng tôi vẫn nhớ.”
“Nhớ để làm gì? Chúng ta đều đã thay đổi.”
“Còn cô? Cô thật sự thay đổi sao?”
Cô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào anh. Ánh mắt anh sâu thẳm, không còn lạnh như trước, mà là một thứ dịu dàng đầy nguy hiểm.
“Tô Vãn, nếu thời gian có thể quay lại, tôi sẽ không để cô đi.”
Cô cười khẽ, nụ cười pha lẫn nước mắt:
“Nhưng thời gian không quay lại, Thẩm Dịch Trì. Chúng ta không còn là người năm đó nữa.”
Anh im lặng, rồi nhẹ nhàng nói:
“Không cần quay lại. Tôi chỉ muốn đi cùng cô, từ bây giờ.”
Một khoảng lặng dài bao trùm căn phòng.
Bên ngoài, mưa rơi dày hơn, tiếng gió rít qua ô kính như lời nhắc rằng mọi thứ đều mong manh, nhưng cũng có thể bắt đầu lại nếu người ta dám.
Cô cúi đầu, khẽ đáp:
“Anh về đi, đã muộn rồi.”
Anh gật, không nói thêm gì. Khi đi ngang qua cô, anh dừng lại giây lát, rồi nói nhỏ, như lời hứa:
“Tôi sẽ đợi câu trả lời của cô — dù là bao lâu.”
Cánh cửa khép lại sau lưng anh.
Tô Vãn ngồi yên, nhìn ánh đèn phản chiếu trên cửa kính, thấy trong gương là hình ảnh một cô gái đang run rẩy cười — nụ cười pha giữa hạnh phúc và sợ hãi.
Cô biết mình vẫn còn yêu.
Nhưng liệu tình yêu đó có đủ mạnh để vượt qua những tổn thương cũ?
Đêm trôi qua trong lặng lẽ.
Cô mở bản nháp dự án, chỉnh lại đoạn kết. Nhân vật nam trong phim, sau bao nhiêu biến cố, quay lại tìm người con gái mình từng bỏ lỡ — không phải để xin tha thứ, mà để nói một câu: “Anh vẫn ở đây.”
Khi viết đến đó, nước mắt cô rơi lên bàn phím.
Có lẽ, trong tình yêu, điều đau đớn nhất không phải là chia ly, mà là gặp lại người từng khiến ta tổn thương, và nhận ra tim mình vẫn chưa từng nguôi.