1,400 từ
Sáng hôm sau, bầu trời thành phố xám đục như bị phủ một lớp bụi mờ. Tô Vãn vừa bước vào văn phòng đã cảm thấy bầu không khí khác lạ — không còn tiếng cười nói rì rầm, không có mùi cà phê quen thuộc, chỉ là những ánh mắt lo lắng và những tiếng bàn phím gõ dồn dập.
“Có chuyện gì thế?” – cô hỏi cô trợ lý.
“Chị chưa biết à?” – cô gái thì thầm, mắt dán vào màn hình. – “Một blog tin tức vừa đăng bài nói dự án ‘Dòng chảy ký ức’ của mình đạo ý tưởng từ thương hiệu nước ngoài. Bên truyền thông đang nháo nhào cả lên!”
Tô Vãn sững người. Cô lập tức mở điện thoại, tìm bài viết đó.
Dòng tiêu đề to đậm, như một nhát dao lạnh lẽo:
“Minh Thành bị tố đạo ý tưởng: Quảng cáo mới trùng khớp 90% với clip nước ngoài.”
Bên dưới là những hình ảnh so sánh, những bình luận giận dữ, và cả những suy đoán độc địa về “đạo đức nghề nghiệp của giới sáng tạo.”
Cô đọc đến đâu, mặt tái nhợt đến đó.
Không thể nào. Cô đã lên ý tưởng, đã kiểm tra nguồn gốc, đã trình bản thảo đầy đủ. Từng khung cảnh, từng câu thoại đều là kết quả của nhiều đêm thức trắng.
Vậy tại sao lại trùng hợp đến mức này?
Điện thoại cô reo. Là số của Thẩm Dịch Trì.
Cô hít sâu, bắt máy.
“Cô đang ở đâu?” – giọng anh dứt khoát.
“Văn phòng.”
“Đừng đọc tin nữa. Tôi đang cho người xác minh. Bên kia đã gửi yêu cầu họp khẩn.”
“Anh nghĩ… có người cố tình không?”
Anh im lặng vài giây, rồi nói: “Khả năng cao.”
“Nhưng tại sao là chúng ta?”
“Tôi sẽ biết sớm thôi.”
Một giờ sau, Tô Vãn có mặt ở tầng 32 của Minh Thành.
Cả phòng họp im phăng phắc. Các lãnh đạo, luật sư, trưởng phòng truyền thông đều có mặt.
Thẩm Dịch Trì ngồi ở đầu bàn, sắc mặt lạnh và nghiêm nghị.
Khi cô bước vào, anh chỉ gật đầu nhẹ, ra hiệu ngồi xuống cạnh.
Giọng giám đốc truyền thông vang lên:
“Bên đối thủ đang làm ầm lên. Nếu không chứng minh được mình không đạo ý tưởng, dự án này sẽ bị rút toàn bộ tài trợ.”
Một người khác chen vào: “Trùng khớp đến 90%. Không thể là ngẫu nhiên!”
Tô Vãn siết chặt bút, nói: “Tôi là người lên ý tưởng gốc. Tôi có thể chứng minh bằng bản phác thảo, thời gian lưu file và quá trình phát triển.”
Một giám đốc khác nhướng mày: “Nhưng những hình ảnh bị rò rỉ ra ngoài là bản chưa công bố. Ai ngoài cô có quyền truy cập?”
Không khí đặc quánh. Câu hỏi ấy chẳng khác nào mũi dao đâm thẳng vào cô.
“Ý anh là nghi ngờ tôi?”
“Tôi chỉ hỏi cho rõ.”
Thẩm Dịch Trì chậm rãi lên tiếng, giọng trầm nhưng đầy quyền lực:
“Đủ rồi. Tôi biết cô Tô. Nếu cô ấy nói có thể chứng minh, thì cô ấy sẽ làm được.”
Cả phòng im bặt.
Anh tiếp tục:
“Tôi đã yêu cầu bộ phận IT truy tìm địa chỉ IP tải file nội bộ. Trong hai tiếng nữa sẽ có kết quả. Trước khi có bằng chứng, không ai được kết luận điều gì.”
Câu nói dứt khoát ấy khiến Tô Vãn thấy cổ họng mình nghẹn lại.
Cô cúi đầu, khẽ nói: “Cảm ơn anh.”
Anh không đáp, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt vừa kiên định vừa dịu dàng đến lạ.
Hai tiếng sau, kết quả được gửi đến:
Đúng như dự đoán của Thẩm Dịch Trì — file gốc bị đánh cắp từ tài khoản của trợ lý truyền thông, người từng bị công ty cảnh cáo vì hợp tác ngầm với đối thủ.
Người đó đã lén tải bản phác thảo của Tô Vãn, bán cho bên kia, rồi đăng bài giả mạo làm dấy lên dư luận.
Mọi người trong phòng thở phào.
Giám đốc truyền thông quay sang: “Xin lỗi cô Tô. Chúng tôi sẽ đính chính ngay và gửi đơn kiện.”
Tô Vãn gật đầu, nhưng sắc mặt vẫn chưa giãn ra.
Cô mệt mỏi, không phải vì lời buộc tội, mà vì cảm giác bị phản bội — bởi chính công sức của mình bị lợi dụng.
Khi mọi người rời đi, cô vẫn ngồi yên.
Thẩm Dịch Trì tiến lại gần, đặt cốc nước trước mặt.
“Cô uống đi.”
“Anh không cần phải đứng về phía tôi như vậy.”
“Cô nghĩ tôi làm vì thương hại sao?”
“Không. Nhưng anh không cần.”
Anh ngồi xuống cạnh, nhìn cô, giọng thấp đi:
“Cô lúc nào cũng nghĩ mình phải tự chịu đựng. Nhưng Tô Vãn, cô đâu còn là người phải làm tất cả một mình.”
Cô im lặng. Ánh sáng cuối chiều hắt lên gương mặt anh, làm nổi bật đường nét góc cạnh — vẫn là người đàn ông đó, nhưng dường như anh đã không còn là Thẩm Dịch Trì lạnh lùng năm xưa.
“Anh đã thay đổi thật rồi.” – cô khẽ nói.
“Không. Tôi chỉ học được cách không để mất người quan trọng thêm lần nữa.”
Câu nói khiến tim cô nhói lên.
Tối hôm đó, hai người cùng ở lại văn phòng để hoàn thiện lại phần truyền thông.
Mưa rơi ngoài cửa kính, từng giọt rơi xuống phản chiếu ánh đèn vàng.
Tô Vãn gõ bàn phím không ngừng, mắt mỏi đến mức nhòe đi.
“Cô nghỉ một lát đi.” – Thẩm Dịch Trì nói.
“Không sao. Tôi muốn xong trong đêm nay.”
Anh bước lại gần, đặt tay lên vai cô, nhẹ như một cơn gió.
“Cô không cần phải chứng minh với ai nữa. Mọi người đều đã thấy năng lực của cô.”
“Không phải vì họ.” – cô ngẩng lên, giọng khàn – “Là vì tôi. Tôi không muốn lần sau, khi có chuyện, người ta lại nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ.”
Anh nhìn cô thật lâu, rồi bất ngờ khẽ cười:
“Cô đúng là chưa bao giờ chịu thua.”
“Anh từng nói thế rồi.”
“Ừ. Và tôi vẫn muốn nói lại lần nữa.”
Cô nhìn anh, đôi mắt hơi đỏ, nhưng ánh lên một tia sáng khác — mạnh mẽ, nhưng cũng đầy cảm xúc.
Anh chậm rãi cúi xuống, giọng khàn khẽ:
“Cảm ơn cô vì đã không bỏ cuộc.”
Cô cười, khẽ đáp:
“Cảm ơn anh vì đã tin tôi.”
Khoảng khắc đó, im lặng bao trùm cả căn phòng. Chỉ có tiếng mưa đều đều và hơi thở của hai người hòa vào nhau, nhẹ mà ấm.
Nếu là trước kia, có lẽ cô sẽ tránh. Nhưng lúc này, cô không muốn né nữa.
Không phải vì yếu lòng, mà vì cô đã hiểu — tin tưởng đôi khi cũng là một cách để bắt đầu lại.
Ba ngày sau, scandal được làm sáng tỏ. Dự án “Dòng chảy ký ức” trở lại đúng quỹ đạo, thậm chí còn nhận được sự quan tâm lớn từ công chúng nhờ cách xử lý minh bạch.
Phía tập đoàn khen ngợi đội của Tô Vãn, còn truyền thông ca ngợi Thẩm Dịch Trì vì đã bảo vệ nhân viên của mình.
Một buổi tối, khi cả hai hoàn tất buổi họp tổng kết, anh khẽ hỏi:
“Giờ cô có rảnh không?”
“Anh định mời tôi đi đâu?” – cô nửa đùa nửa thật.
“Không xa. Chỉ là một nơi tôi nghĩ cô sẽ thích.”
Họ đến bờ sông, nơi ánh đèn phản chiếu lên mặt nước, lung linh như sao rơi.
Gió thổi nhẹ, mang theo hương gỗ ẩm và mùi café từ quán nhỏ bên kia.
Thẩm Dịch Trì đứng cạnh cô, im lặng hồi lâu rồi nói:
“Hồi đó, tôi từng hứa đưa cô đến đây, nhưng mãi không làm được.”
“Anh còn nhớ chuyện đó sao?”
“Tôi nhớ tất cả những gì chưa kịp làm.”
Cô mím môi, không nói gì.
Anh nhìn cô, ánh mắt dịu lại:
“Tô Vãn, nếu bây giờ tôi nói tôi vẫn muốn bắt đầu lại, cô có tin không?”
Cô quay sang, ánh mắt lấp lánh trong ánh đèn:
“Anh không sợ quá muộn sao?”
Anh khẽ cười, giọng trầm mà kiên định:
“Đối với người mình từng yêu thật lòng, chẳng bao giờ là muộn cả.”
Gió cuốn tóc cô bay nhẹ. Cô nhìn anh thật lâu, rồi khẽ đáp:
“Tôi không biết… nhưng có lẽ, tôi sẽ không trốn chạy nữa.”
Một nụ cười thoáng qua trên môi anh, ấm như ánh đèn ven sông.
Giữa dòng người đi lại, giữa tiếng sóng vỗ nhè nhẹ, hai người đứng cạnh nhau — không cần nói thêm gì, chỉ lặng lẽ để thời gian tự viết tiếp câu chuyện dang dở.