1,334 từ
Cơn mưa đêm qua kéo dài đến tận sáng, rơi rả rích trên những khung cửa kính lớn. Trong căn hộ nhỏ, ánh sáng xám lạnh tràn vào qua tấm rèm mỏng. Tô Vãn tỉnh dậy giữa hơi ấm còn sót lại nơi giường, đầu cô vẫn nặng, cổ họng khô rát, nhưng trong lòng lại lạ lẫm một cách khó tả. Cô nhớ mang máng mình đã sốt, nhớ giọng nói trầm thấp của ai đó bên tai, nhớ bàn tay đặt lên trán mình, nhẹ nhàng như sợ chạm mạnh sẽ làm vỡ. Khi cô gượng dậy, mùi cà phê mới pha lan ra từ nhà bếp. Bước chân của cô khựng lại ở ngưỡng cửa — Thẩm Dịch Trì đang đứng đó, tay áo sơ mi xắn cao, đang đổ cà phê ra hai chiếc cốc sứ trắng. Mọi thứ bình thản đến mức như thể họ đã sống cùng nhau suốt nhiều năm, chứ không phải hai người từng lạc nhau giữa một cuộc đời khác. Anh quay lại khi nghe tiếng động, ánh mắt dừng trên gương mặt nhợt nhạt của cô. “Dậy rồi à?” Giọng anh trầm, không mang cảm xúc rõ ràng, nhưng lại khiến tim cô khẽ siết. Cô khẽ gật đầu, định nói lời cảm ơn nhưng cổ họng khô khốc, chỉ bật ra một âm thanh khàn đục. Anh đưa ly nước ấm đến, ngồi xuống ghế đối diện, như một thói quen cũ đã khắc sâu vào máu. “Em vẫn hay uống nước ấm vào buổi sáng.” Câu nói rất nhẹ, nhưng khiến tim cô như bị chạm vào vết thương cũ. Bao nhiêu năm qua, đã có ai còn nhớ thói quen nhỏ như thế? Cô siết tay quanh chiếc cốc, tránh ánh mắt anh, “Cảm ơn anh đã đến, nhưng anh có thể không cần—” “Anh đến vì muốn đến.” Anh cắt ngang, giọng điềm tĩnh đến mức không thể phản kháng. “Không cần khách sáo.”
Không khí im ắng trôi qua vài phút, chỉ có tiếng mưa ngoài ban công và hơi cà phê lan khắp phòng. Tô Vãn cảm thấy không khí này quá dễ khiến người ta mềm lòng. Cô nhìn vào ly cà phê, là loại cô từng thích — Americano pha nhạt, thêm chút mật ong. Anh vẫn nhớ. “Anh vẫn nhớ rõ nhỉ,” cô nói nhỏ, nụ cười hơi nghiêng về chua xót. Anh ngước mắt lên, ánh nhìn bình tĩnh nhưng sâu, “Anh không cố tình nhớ, chỉ là chưa từng quên.” Câu nói đó khiến cô nghẹn lại. Cô không biết phải đáp thế nào, đành cười nhẹ, rồi giả vờ bận rộn với lát bánh mì khô. Trong đầu cô, bao nhiêu ký ức ùa về — những sáng sớm năm nào họ cùng uống cà phê, cùng bàn công việc, cùng cãi nhau vì những chuyện vặt vãnh, rồi im lặng trong cùng một không gian như thế này. Nhưng bây giờ, mỗi chi tiết đều như một con dao nhỏ, cứa vào quá khứ mà cô tưởng mình đã chôn chặt.
“Em định đi làm hôm nay?” Anh hỏi, cắt ngang dòng suy nghĩ. “Có lẽ trưa thôi,” cô đáp, “em không muốn nghỉ nữa, còn nhiều việc dở.” Anh gật đầu, ánh mắt dõi theo từng cử động của cô — cách cô vén tóc, cách cô cầm thìa khuấy nhẹ, mọi thứ đều chậm rãi, yên tĩnh, nhưng lại khiến người ta muốn giữ mãi khung cảnh đó. Khi cô đứng dậy dọn bàn, anh tiến lại gần, giành lấy chồng bát đĩa trên tay cô. “Anh làm cho.” “Không cần, anh là khách—” “Anh chưa từng xem mình là khách.” Cô đứng im, tay vẫn còn ướt nước. Câu nói đó, kèm ánh mắt anh, khiến tim cô lạc một nhịp. Có một thứ gì đó đã vượt khỏi giới hạn của hai người từ lâu rồi, chỉ là chưa ai dám gọi tên.
Khi anh rửa bát, cô lặng lẽ nhìn theo. Lưng anh rộng, dáng đứng bình thản, nhưng bàn tay lại có vết sẹo mờ — có lẽ do công việc hoặc những năm tháng vội vàng kia. Tô Vãn nhận ra, con người trước mặt không còn là chàng trai năm xưa chỉ biết cố chấp yêu thương, mà là một người đàn ông biết im lặng mà kiên định. Còn cô — vẫn là người phụ nữ chọn che giấu cảm xúc, vì sợ một lần nữa tổn thương. “Thẩm Dịch Trì,” cô gọi nhỏ. Anh quay lại, ánh mắt dịu lại khi thấy cô đứng tựa cửa, “Ừm?” “Nếu có thể, đừng tốt với em như vậy nữa.” Anh khẽ nhướng mày, không hiểu hoặc giả vờ không hiểu. “Vì em sợ mình sẽ không quên được anh.” Lời nói bật ra, nhẹ như hơi thở nhưng lại khiến không gian như đông cứng. Anh đứng lặng vài giây, rồi từ từ lau khô tay, bước lại gần cô. Khoảng cách giữa họ chỉ còn nửa bước. “Nếu quên là điều em muốn, anh có thể giúp,” anh nói khẽ, giọng anh chậm rãi, “nhưng Tô Vãn, em có chắc là em thật sự muốn quên không?”
Cô không trả lời, chỉ im lặng nhìn anh. Ánh mắt anh sâu và nóng, đủ để khiến cô run rẩy. Cô quay đi, định bước ra xa, nhưng anh khẽ giữ lấy cổ tay cô, không mạnh, chỉ vừa đủ để cô không trốn được. “Em đã ốm, lại còn suy nghĩ nhiều. Nghỉ thêm một ngày đi.” “Em ổn.” “Anh biết em nói dối.” Cô cười nhạt, “Thẩm Dịch Trì, anh vẫn luôn như thế — cứ nghĩ rằng hiểu em.” “Bởi vì anh đã từng,” anh đáp. Khoảnh khắc đó, cả hai cùng im lặng. Tiếng mưa vẫn rơi, mảnh rèm khẽ lay động, hơi thở của họ hòa vào nhau.
Tô Vãn thoát khỏi tay anh, bước nhanh ra cửa sổ. Bên ngoài, trời vẫn xám, đường phố mờ nhòa. Cô siết tay lại, “Chúng ta đã qua cái tuổi nói những lời đó rồi.” “Không có tuổi nào quy định điều gì là được phép.” “Nhưng quá khứ của chúng ta đã không thể quay lại.” “Anh không muốn quay lại,” anh đáp, tiến đến bên cô, “Anh chỉ muốn biết em hiện tại có còn thấy lạnh không.” Cô khẽ ngẩng lên, ánh mắt chạm vào ánh mắt anh. Một giây, hai giây, rồi ba giây — dài đến mức cô nghe được nhịp tim của chính mình.
Khi anh vươn tay kéo nhẹ chiếc rèm, ánh sáng lẫn hơi mưa tràn vào, soi rõ gương mặt cô. Vẫn là đôi mắt ấy, vẫn là vầng trán cương nghị ấy, chỉ khác rằng giờ đây giữa họ không còn lời hứa, chỉ có hiện tại mong manh. Anh nói khẽ: “Anh biết em sợ. Nhưng anh sẽ không ép.” Cô cười, môi run nhẹ, “Anh luôn biết cách khiến người khác mềm lòng, Thẩm Dịch Trì.” “Chỉ với em.”
Không biết là ai cúi xuống trước, chỉ biết giây sau đó, khoảng cách giữa họ tan biến. Nụ hôn nhẹ đến mức như gió thoảng, nhưng lại mang theo vị đắng của cà phê, vị ngọt của kỷ niệm, và chút ấm áp của người từng thương. Cô không phản kháng, chỉ đứng yên, để mặc cảm xúc len lỏi qua từng hơi thở. Khi anh buông ra, ánh mắt hai người đều có chút ướt. “Xin lỗi,” anh nói khẽ, “Anh không nên.” “Không,” cô thì thào, “Là em đã quên mất mình từng muốn trốn.”
Cả hai cùng cười, nụ cười không vui nhưng cũng chẳng buồn. Cô quay đi, bước về phía phòng, còn anh đứng lại giữa căn bếp, ánh mắt lặng lẽ. Ngoài kia, mưa lại rơi, dày hơn, như muốn xóa hết mọi vết tích của buổi sáng dịu dàng ấy. Nhưng trong lòng họ đều biết, có những thứ không thể xóa, dù chỉ là một giây thoáng qua.