Chiếc xe tải chở đồ dừng lại trước căn nhà nhỏ nằm sâu trong con ngõ tĩnh mịch của khu phố cũ. Diệp Thảo bước xuống xe, nheo mắt nhìn những tia nắng cuối ngày đổ dài trên bức tường rêu phong. Đây là nơi cô sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, với một người mẹ vừa tái hôn và một "người anh trai" mà cô chưa từng gặp mặt.
Bên trong nhà, mùi gỗ mới và mùi sơn còn nồng đậm. Mẹ cô, bà nhộn nhịp đi tới đi lui, gương mặt rạng rỡ hạnh phúc bên cạnh người chồng mới – một người đàn ông trung niên vẻ ngoài hiền hậu.
"Thảo, mang vali lên phòng đi con. Phòng con ở tầng hai, đối diện phòng của Lam."
Diệp Thảo gật đầu, kéo chiếc vali nặng nề lên cầu thang gỗ kêu kẽo kẹt. Hành lang tầng hai hẹp và tối hơn cô tưởng. Khi cô đang loay hoay với cái bánh xe bị kẹt ở ngưỡng cửa, một cánh cửa đối diện bất ngờ mở ra.
Một luồng không khí lạnh lẽo cùng mùi hương nồng đậm của mực tàu và gỗ mục phả ra, bao vây lấy cô. Diệp Thảo ngước mắt lên, và hơi thở cô bỗng chốc khựng lại.
Đứng trước mặt cô là một người đàn ông trẻ tuổi, cao hơn cô cả một cái đầu. Anh ta không mặc áo, chỉ mặc chiếc quần jeans đen bạc màu trễ dưới hông. Trên làn da màu đồng của anh, những hình xăm uốn lượn từ bả vai trải dài xuống cánh tay cứng cáp như những sợi xích kỳ quái. Anh ta đang lau tóc bằng một chiếc khăn tối màu, những giọt nước từ lọn tóc ướt sũng rơi xuống khuôn ngực vạm vỡ, chảy dọc qua những múi bụng săn chắc rồi mất hút sau mép quần.
Đó là Trịnh Lam.
Anh không lên tiếng, chỉ đứng đó nhìn cô. Ánh mắt anh không có vẻ gì là chào đón, nó sâu thẳm, lạnh lùng và mang theo một sự áp chế bản năng khiến Diệp Thảo cảm thấy mình như một con mồi nhỏ bé vừa đi lạc vào lãnh địa của thú dữ.
"Chào... anh..." – Diệp Thảo lý nhí, bàn tay nắm chặt quai vali đến mức trắng bệch.
Trịnh Lam vẫn im lặng. Ánh mắt anh chậm rãi di chuyển từ gương mặt thanh tú, dừng lại ở chiếc cổ trắng ngần đang run rẩy của cô, rồi hạ xuống đôi bàn chân mang tất trắng tinh khôi trên sàn gỗ tối màu. Sự im lặng kéo dài đến mức không khí như đặc quánh lại, khiến lồng ngực cô phập phồng vì thiếu oxy.
Sau một lúc lâu tưởng chừng như vô tận, anh khẽ nhếch môi, một nụ cười không rõ ý vị, rồi quay người đi thẳng vào phòng, đóng sầm cửa lại.
Rầm.
Tiếng động mạnh khiến Diệp Thảo giật mình lùi lại một bước. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, một cảm giác tê dại kỳ lạ lan tỏa từ thắt lưng lên đến đỉnh đầu. Cô chưa từng gặp ai có sức ảnh hưởng mạnh mẽ và nguy hiểm đến thế.
Cô vội vàng đẩy vali vào phòng mình, khóa trái cửa lại. Ngồi bệt xuống sàn, Diệp Thảo áp đôi bàn tay lạnh ngắt lên gò má đang nóng bừng. Ngoài kia, bóng tối bắt đầu nuốt chửng những tia nắng cuối cùng, và cô biết, cuộc sống bình lặng của mình đã chính thức khép lại từ khoảnh khắc cánh cửa đối diện mở ra.
Dưới cùng một mái nhà, hơi thở của người đàn ông ấy dường như vẫn còn lẩn khuất đâu đây, len lỏi qua khe cửa, bám lấy làn da cô không rời.