MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Lạ Chung NhàChương 2

Người Lạ Chung Nhà

Chương 2

830 từ · ~5 phút đọc

Đêm đầu tiên ở ngôi nhà mới trôi qua trong sự chập chờn. Diệp Thảo nằm trên chiếc giường đơn, lắng nghe tiếng gió lùa qua khe cửa sổ và cả tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ ngoài hành lang. Nhưng âm thanh khiến cô bồn chồn nhất chính là tiếng bước chân trầm đục phía phòng đối diện. Trịnh Lam dường như không ngủ, hoặc anh ta có thói quen thức khuya của một kẻ làm nghề tự do.

Đến gần hai giờ sáng, cơn khát khiến cổ họng cô khô khốc. Diệp Thảo rón rén ngồi dậy, cố không làm chiếc giường gỗ phát ra tiếng kêu. Cô khoác thêm chiếc áo len mỏng bên ngoài bộ váy ngủ bằng lụa, nhẹ nhàng vặn nắm cửa.

Hành lang chìm trong bóng tối lờ mờ, chỉ có ánh đèn đường hắt qua ô cửa kính nhỏ ở cầu thang. Khi bước qua cửa phòng Trịnh Lam, Diệp Thảo vô thức nín thở. Một vệt sáng mỏng lọt qua khe cửa phòng anh, kèm theo mùi thuốc lá thoang thoảng lẫn với mùi hóa chất nồng hắc. Anh đang làm việc? Hay anh cũng đang thao thức như cô?

Dưới phòng bếp, không gian im ắng đến lạ thường. Diệp Thảo không bật đèn, cô đã quá quen với việc đi lại trong bóng tối. Cô với tay lấy ly nước trên kệ, dòng nước mát lạnh chảy xuống thực quản giúp cô trấn tĩnh lại đôi chút.

Vừa đặt ly xuống bàn, một tiếng động nhỏ phía sau khiến toàn thân cô cứng đờ.

"Khát nước à?"

Giọng nói trầm đục, khàn đặc vang lên ngay sát gáy. Diệp Thảo giật mình xoay người lại, tấm lưng mảnh mai đập vào cạnh bàn đá lạnh ngắt. Trịnh Lam đã đứng đó từ lúc nào, bóng hình cao lớn của anh bao trùm lấy cô, che khuất chút ánh sáng ít ỏi từ bên ngoài.

Lần này anh đã mặc áo, nhưng đó chỉ là một chiếc áo ba lỗ đen mỏng dính, lộ ra bờ vai rộng và những thớ cơ bắp cuồn cuộn mỗi khi anh cử động. Khoảng cách giữa hai người quá gần, gần đến mức Diệp Thảo có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ lồng ngực anh và mùi thuốc lá nồng nàn vương trên hơi thở.

"Dạ... em... em hơi khát." – Cô cúi gầm mặt, không dám nhìn vào đôi mắt đang xoáy sâu vào mình.

Trịnh Lam không lùi lại. Anh đưa một tay lên, chống xuống mặt bàn ngay cạnh hông cô, tư thế này chẳng khác nào đang ôm trọn cô vào lòng. Anh cúi xuống, mái tóc hơi ẩm chạm nhẹ vào trán cô.

"Nhà này cách âm không tốt đâu." – Anh thì thầm, giọng nói mang theo một sự đe dọa đầy quyến rũ. "Nên nếu có làm việc gì... bí mật, thì hãy cẩn thận một chút."

Bàn tay còn lại của anh bất ngờ đưa lên, không chạm vào da thịt cô nhưng lại lướt nhẹ qua lọn tóc rối trên vai. Diệp Thảo cảm thấy một luồng điện xẹt qua sống lưng, khiến đôi chân cô run rẩy không đứng vững. Trái tim cô đập mạnh đến mức cô sợ anh sẽ nghe thấy nó.

Sự hiện diện của anh quá mạnh mẽ, nó tước đi khả năng phản kháng của cô. Diệp Thảo cảm nhận được ánh mắt anh đang dừng lại trên đôi môi hơi hé mở của mình. Không khí giữa hai người dường như bốc cháy, đặc quánh và đầy áp lực. Bản năng mách bảo cô phải chạy trốn, nhưng đôi chân lại như bị chôn chặt dưới sàn nhà.

"Tôi không thích người lạ đụng vào đồ đạc của mình." – Anh nói tiếp, ngón tay anh đột ngột lướt qua vành tai cô, một cái chạm nhẹ như chuồn chuồn đạp nước nhưng lại khiến cô tê dại. "Đặc biệt là những thứ... thuộc về riêng tư."

Nói đoạn, anh cầm lấy chiếc ly cô vừa đặt xuống, thản nhiên uống cạn phần nước còn sót lại bên trong. Hành động chiếm hữu ấy khiến Diệp Thảo sững sờ. Đó là chiếc ly cô vừa dùng.

Trịnh Lam đặt chiếc ly trở lại bàn, khẽ nhếch môi nhìn vẻ mặt bàng hoàng của cô, rồi thản nhiên bước qua người cô để đi lên lầu. Bước chân anh nhẹ tênh nhưng mỗi nhịp lại như giẫm lên dây thần kinh của Diệp Thảo.

Cô đứng lặng trong bóng tối của phòng bếp rất lâu, bàn tay siết chặt tà áo. Mùi hương gỗ và thuốc lá của anh vẫn còn lẩn khuất đâu đây, quấn quýt lấy hơi thở của cô. Đây không chỉ là sự xa lạ của một người anh kế, mà là sự nguy hiểm của một người đàn ông đang cố tình phá vỡ những quy tắc đầu tiên.

Đêm nay, Diệp Thảo biết mình sẽ không thể nào ngủ được nữa.