Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm mỏng không mang lại cảm giác bình yên thường lệ. Diệp Thảo thức dậy với đôi mắt hơi trũng sâu, hậu quả của một đêm dài đối diện với những rung động lạ lùng. Cô cố gắng trấn an bản thân rằng sự việc ở phòng bếp chỉ là một màn "dằn mặt" của người cũ đối với kẻ mới đến, một cách để Trịnh Lam khẳng định lãnh thổ.
Nhưng khi bước xuống lầu, cô nhận ra mọi thứ không đơn giản như thế.
Cha và mẹ cô đã ra ngoài từ sớm để lo thủ tục giấy tờ. Trên bàn ăn chỉ còn lại một mẩu giấy nhắn và một đĩa bánh mì ốp la đã nguội. Cả căn nhà im ắng, chỉ có tiếng máy xăm tạch tạch đều đặn phát ra từ căn phòng cuối hành lang tầng một – nơi Trịnh Lam dùng làm phòng làm việc riêng.
Sự tò mò của một sinh viên tâm lý học cộng với một chút khao khát khó hiểu đã dẫn bước Diệp Thảo tiến về phía âm thanh đó. Cánh cửa phòng làm việc không đóng hoàn toàn, để lộ một khoảng hở đủ để nhìn vào bên trong.
Căn phòng ngập trong ánh sáng vàng vọt từ những chiếc đèn chuyên dụng. Trịnh Lam đang cúi đầu bên một tấm da nhân tạo, tay cầm máy xăm đi những đường nét dứt khoát. Anh mặc một chiếc sơ mi đen phanh ngực, hai ống tay áo xắn cao để lộ những khối cơ bắp uyển chuyển theo từng nhịp tay. Gương mặt anh lúc làm việc toát lên vẻ tập trung cao độ, đôi chân mày hơi nhướng lại, môi mím chặt.
Bất chợt, máy xăm dừng lại. Trịnh Lam không ngẩng đầu, giọng nói trầm thấp vang lên phá tan không gian:
"Định đứng đó nhìn trộm đến bao giờ?"
Diệp Thảo giật mình, định lùi lại nhưng đã quá muộn.
"Vào đây." – Lời nói của anh không phải là lời mời, mà là một mệnh lệnh.
Cô ngập ngừng bước vào, đôi mắt không tự chủ được mà đảo quanh căn phòng đầy những bản vẽ kỳ quái, những chai mực đủ màu và mùi cồn sát trùng. Trịnh Lam đẩy chiếc ghế xoay lại, nhìn cô bằng ánh mắt dò xét.
"Em học ngành gì?"
"Dạ... Tâm lý học." – Cô lý nhí.
Anh khẽ cười, một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai. "Tâm lý sao? Vậy em có đoán được tôi đang nghĩ gì không?"
Anh đứng dậy, từng bước thu hẹp khoảng cách. Diệp Thảo lùi lại cho đến khi chạm phải chiếc tủ kính đựng dụng cụ. Trịnh Lam đặt một tay lên tủ, giam cô vào giữa lồng ngực mình. Ở khoảng cách này, cô nhìn rõ những vết mực xăm li ti bám trên ngón tay anh, nhìn thấy cả sợi dây chuyền bạc ẩn hiện sau lớp áo sơ mi.
"Em đang sợ." – Anh nói, hơi thở nóng hổi lướt qua gò má cô. "Nhưng em cũng đang rất tò mò. Trái tim em đập nhanh đến mức tôi có thể nhìn thấy nó rung động dưới lớp áo này."
Bàn tay anh đột ngột đưa lên, ngón cái thô ráp miết nhẹ lên viền cổ áo len của cô. Hành động đó mang tính khiêu khích rõ rệt, khiến da thịt nơi anh chạm vào như bị bỏng rát. Diệp Thảo cảm thấy cổ họng khô khốc, cô muốn đẩy anh ra nhưng bàn tay lại mềm nhũn không chút sức lực.
"Ở ngôi nhà này, đừng cố gắng đọc tâm lý của tôi." – Anh cúi sát hơn, môi anh gần như chạm vào vành tai cô. "Bởi vì những gì tôi muốn làm với em, một sinh viên ngoan hiền như em sẽ không bao giờ tưởng tượng nổi đâu."
Chiếc máy xăm trên bàn bất ngờ rơi xuống đất tạo nên một tiếng động chát chúa. Diệp Thảo như choàng tỉnh khỏi cơn mê, cô lách qua cánh tay anh, chạy vội ra khỏi phòng như một con thú nhỏ trốn chạy khỏi thợ săn.
Phía sau lưng, tiếng cười trầm thấp của Trịnh Lam vang lên, vừa ngạo nghễ vừa đầy sự chiếm hữu.
Bước chân vào phòng mình, Diệp Thảo tựa lưng vào cửa, hơi thở dồn dập. Cô đưa tay chạm vào nơi anh vừa lướt qua trên cổ áo, cảm giác tê dại vẫn còn đó. Trịnh Lam không phải là một người anh trai, anh ta là một vực thẳm mà cô, dù biết nguy hiểm, vẫn đang không ngừng bị cuốn vào.