Sau sự cố ở phòng làm việc, Diệp Thảo cố gắng thiết lập một "vành đai an toàn". Cô đi sớm về muộn, vùi đầu vào đống tài liệu thực tập để tránh phải đối mặt với Trịnh Lam. Nhưng trong căn nhà này, sự hiện diện của anh giống như một loại từ trường, dù không nhìn thấy nhưng vẫn khiến mọi tế bào của cô phải cảnh giác.
Chiều thứ Bảy, mẹ cô và dượng đi dự tiệc cưới ở tỉnh, dặn cô ở nhà tự lo cơm nước. Diệp Thảo đang chuẩn bị nấu đơn giản thì nhận được điện thoại của Minh – cậu bạn cùng lớp đã theo đuổi cô bấy lâu.
"Thảo ơi, mình mang sách thực tập qua cho cậu nhé? Tiện thể... mình đi ăn tối luôn được không?"
Nghĩ đến việc phải ở nhà một mình với Trịnh Lam trong không gian vắng lặng, Diệp Thảo đồng ý ngay lập tức. Cô thay một chiếc váy hoa nhí thanh lịch, dặm lại chút son hồng, cố tình làm mình trông thật bận rộn để che giấu sự bối rối.
Vừa bước xuống cầu thang, cô khựng lại. Trịnh Lam đang ngồi ở sofa phòng khách, chiếc áo phông đen ôm sát lấy lồng ngực rộng, tay cầm một điếu thuốc chưa châm. Anh không đọc sách, không xem tivi, chỉ ngồi đó như thể đang đợi cô.
"Đi đâu?" – Giọng anh trầm và lạnh, không hề ngẩng đầu.
"Dạ... em đi ăn với bạn."
Trịnh Lam lúc này mới từ từ đứng dậy. Anh bước tới chỗ cô, đôi mắt đen sâu thẳm lướt từ đầu đến chân cô, dừng lại rất lâu ở bờ vai trần dưới lớp vải mỏng.
"Bạn? Hay là người yêu?"
"Là bạn thôi ạ." – Diệp Thảo bối rối né tránh ánh mắt của anh.
Đúng lúc đó, tiếng còi xe vang lên ngoài cổng. Minh bước xuống, vẫy tay gọi cô. Diệp Thảo định bước đi thì một bàn tay to lớn, nóng rực bất thình lình nắm chặt lấy cổ tay cô, kéo mạnh lại. Cô mất đà, ngã nhào vào lồng ngực cứng như đá của anh.
"Anh... anh làm gì vậy? Bạn em đang chờ!" – Cô hoảng hốt thì thầm, sợ Minh nhìn thấy qua cửa kính.
Trịnh Lam không buông tay, ngược lại còn siết chặt hơn. Anh cúi xuống, môi gần như chạm vào chóp mũi cô, hơi thở mang theo mùi bạc hà cay nồng.
"Em định mặc thế này đi với nó sao?" – Bàn tay còn lại của anh thản nhiên vuốt ve dọc theo xương quai xanh của cô, nhấn nhẹ vào hõm cổ khiến Diệp Thảo run bắn người. "Quá hở hang. Tôi không cho phép."
"Anh không có quyền... chúng ta chỉ là..."
"Là gì?" – Anh cắt ngang, ánh mắt trở nên hung dữ và đầy tính chiếm đoạt. "Anh trai sao? Em biết thừa tôi chưa bao giờ coi em là em gái."
Anh buông tay ra, nhưng ngay lập tức tiến sát lại, dồn cô vào góc tường ngay cạnh cửa ra vào. Tiếng Minh gọi ngoài cổng lần nữa vang lên, mỗi nhịp gọi lại khiến sự căng thẳng giữa hai người tăng thêm một bậc.
Trịnh Lam đưa tay lên, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết lau đi vệt son trên môi cô bằng ngón tay cái thô ráp. Ánh mắt anh lúc này không còn lạnh lùng mà rực lên một ngọn lửa nguyên thủy.
"Bảo nó về đi. Nếu không, tôi sẽ ra ngoài đó và cho nó biết... em thuộc về ai."
Lời đe dọa của anh không giống như đang đùa. Diệp Thảo nhìn thấy sự ghen tuông điên cuồng ẩn sau vẻ điềm tĩnh của người đàn ông này. Cô sợ anh sẽ gây chuyện, càng sợ hơn là sự thật về mối quan hệ mập mờ này bị phơi bày.
Run rẩy, Diệp Thảo lấy điện thoại ra, nhắn cho Minh một tin nhắn xin lỗi vì "đột ngột thấy không khỏe". Qua ô cửa sổ, cô thấy Minh thất vọng lên xe rời đi.
Căn phòng khách rơi vào sự im lặng đặc quánh. Trịnh Lam nhìn theo chiếc xe đã khuất bóng, rồi quay lại nhìn cô. Sự đắc thắng hiện rõ trong ánh mắt anh. Anh tiến lại gần, bàn tay to lớn bao trọn lấy khuôn mặt nhỏ bé của cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mình.
"Ngoan lắm." – Anh thì thầm, giọng nói trầm thấp đầy vẻ dụ dỗ. "Tối nay, tôi sẽ dạy em biết thế nào là sự 'riêng tư' trong ngôi nhà này."
Cả người Diệp Thảo mềm nhũn, hơi thở dồn dập. Cô biết mình vừa giao nộp vũ khí và đầu hàng trước sự chiếm hữu vô lý nhưng đầy mê hoặc của người anh kế này.