Tiếng động cơ xe của Minh đã tắt lịm từ lâu, nhưng nhịp tim của Diệp Thảo vẫn chưa có dấu hiệu bình ổn. Trong căn phòng khách rộng lớn, ánh đèn vàng hiu hắt đổ bóng hai người lên bức tường cao, trông như hai kẻ đang quấn lấy nhau trong một điệu nhảy tội lỗi.
Trịnh Lam buông tay khỏi mặt cô, nhưng không lùi lại. Anh thản nhiên đi về phía bếp, ném lại một câu ngắn gọn:
"Đói rồi. Vào nấu cơm đi."
Diệp Thảo đứng ngẩn ngơ một lúc, đôi môi vẫn còn cảm giác tê dại do ngón tay anh vừa miết qua. Cô lẳng lặng đi vào bếp, đôi bàn tay run rẩy nhặt rau, rửa thịt. Trịnh Lam không lên lầu, anh ngồi ngay ở chiếc bàn ăn bằng gỗ dài, thản nhiên mở một lon bia, đôi mắt không rời khỏi bóng lưng mảnh dẻ của cô.
Không gian im lặng đến mức tiếng nước chảy từ vòi cũng trở nên ồn ào. Diệp Thảo cảm nhận được ánh nhìn của anh như một bàn tay vô hình, vuốt ve dọc sống lưng cô, khiến mỗi cử động của cô đều trở nên lúng túng.
"Em thường xuyên đi chơi với nó à?" – Giọng anh vang lên, trầm thấp và lạnh lẽo.
"Dạ... chỉ là bạn học thôi." – Diệp Thảo đáp, tay vẫn bận rộn với chiếc chảo trên bếp.
"Bạn học mà lại nhìn em bằng cái ánh mắt muốn nuốt chửng đó sao?" – Tiếng lon bia đặt mạnh xuống bàn khiến cô giật mình. "Thảo, đừng có dùng cái mớ lý thuyết tâm lý học của em để lừa tôi. Tôi nhìn người chuẩn hơn em nhiều."
Bữa cơm tối được dọn ra chỉ với hai món đơn giản. Diệp Thảo cúi gầm mặt ăn, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình hết mức có thể. Nhưng Trịnh Lam thì ngược lại. Anh gác một tay lên thành ghế, tư thế phóng khoáng và đầy tính lấn lướt.
"Ăn đi. Sao cứ nhìn bát cơm như thể nó có độc vậy?"
Anh đột ngột vươn tay, gắp một miếng thức ăn đặt vào bát cô. Đầu đũa vô tình chạm vào mu bàn tay cô, một sự tiếp xúc nhỏ nhoi nhưng lại khiến Diệp Thảo như bị điện giật. Cô co tay lại, chiếc thìa rơi xuống sàn phát ra tiếng keng chói tai.
Khi cô định cúi xuống nhặt, Trịnh Lam cũng vừa lúc cúi xuống.
Dưới gầm bàn chật chội, hai gương mặt sát gần nhau trong gang tấc. Hơi thở của anh lẫn với mùi bia nồng đậm phả thẳng vào da thịt cô. Trịnh Lam không nhặt chiếc thìa, mà lại nắm lấy cổ chân trần của cô. Bàn tay anh to rộng, chai sần vì cầm máy xăm lâu ngày, bóp nhẹ vào vùng da nhạy cảm nơi cổ chân khiến Diệp Thảo khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng.
"Anh... anh bỏ ra..." – Cô thầm thì, giọng nói run rẩy không ra hơi.
"Chân em lạnh quá." – Anh nói, giọng khàn đặc. "Có phải vì đang sợ tôi không?"
Trịnh Lam đứng dậy, kéo theo cô đứng lên cùng. Anh không buông tay mà dồn cô vào sát cạnh bàn ăn. Một tay anh chống xuống bàn, tay kia luồn vào sau gáy cô, ép cô phải ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đang hừng hực lửa của mình.
"Thảo, em có biết cái cảm giác mỗi đêm nghe tiếng em trở mình ở phòng đối diện không?" – Anh ghé sát tai cô, giọng nói như mê hoặc. "Tôi có thể hình dung ra em đang ngủ thế nào, đang thở ra sao... Căn nhà này quá nhỏ, nhỏ đến mức tôi không thể trốn khỏi mùi hương của em."
Diệp Thảo nhắm nghiền mắt, hơi thở dồn dập. Sự cấm kỵ giống như một loại thuốc phiện, vừa khiến cô sợ hãi đến phát điên, lại vừa khiến cô khao khát được tan chảy trong vòng tay này. Sự đấu tranh giữa đạo đức và bản năng đang dần đi đến hồi kết khi môi anh bắt đầu lướt nhẹ trên làn da cổ mỏng manh của cô.
Ngay khoảnh khắc đó, tiếng chuông điện thoại của Diệp Thảo vang lên trên bàn. Là mẹ cô gọi.
Tiếng chuông như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự mê muội. Diệp Thảo dùng hết sức đẩy anh ra, gương mặt trắng bệch vì hoảng loạn. Cô vội vàng cầm điện thoại, chạy biến lên tầng hai, bỏ lại Trịnh Lam đứng đó với nụ cười nửa miệng đầy tăm tối.
Anh cầm lon bia lên, uống cạn, ánh mắt nhìn theo bóng dáng cô khuất sau cánh cửa phòng. Trò chơi này, anh mới chỉ bắt đầu mà thôi.