MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Lạ Chung NhàChương 6

Người Lạ Chung Nhà

Chương 6

795 từ · ~4 phút đọc

Cánh cửa phòng đóng sập lại, Diệp Thảo tựa lưng vào đó, lồng ngực phập phồng như vừa thoát khỏi một trận cuồng phong. Tiếng chuông điện thoại trên tay vẫn kiên trì reo vang. Cô hít một hơi thật sâu, cố lấy lại giọng điệu bình thường nhất trước khi áp máy lên tai.

"Dạ, mẹ..."

"Thảo hả con? Hai đứa ăn cơm chưa? Anh Lam có ở nhà không con?" Giọng bà nhộn nhịp, tràn đầy niềm vui của một người phụ nữ đang hưởng hạnh phúc mới.

"Dạ... tụi con vừa ăn xong. Anh ấy... đang ở dưới nhà ạ."

Diệp Thảo trả lời một cách máy móc, tai cô vẫn còn lùng bùng tiếng thì thầm khàn đặc của Trịnh Lam lúc nãy. Sau vài câu dặn dò vụn vặt, bà cúp máy. Căn phòng trở lại với sự im lặng đến đáng sợ. Cô nhìn vào gương, thấy đôi môi mình vẫn còn hơi sưng và ánh mắt thì đục ngầu sự bối rối. Cô không thể tiếp tục thế này. Ngày mai, cô phải rời khỏi nhà từ sáng sớm.

Sáng hôm sau, Diệp Thảo đến trường từ lúc thư viện còn chưa mở cửa. Cô vùi mình vào những chồng sách tâm lý học lâm sàng, cố tìm cách giải mã những gì đang xảy ra trong đầu mình. Nhưng những con chữ cứ nhảy múa, cuối cùng lại hiện ra gương mặt góc cạnh và ánh mắt đầy áp chế của người anh kế.

Buổi chiều, một sự cố không ngờ tới xảy ra. Trong lúc tham gia buổi khảo sát thực địa tại một khu phố cũ để làm tiểu luận, Diệp Thảo vô tình bị một nhóm thanh niên hư hỏng trêu chọc và giật mất túi xách. Trong túi có toàn bộ giấy tờ tùy thân và cả chiếc chìa khóa nhà duy nhất mà mẹ giao cho cô.

Đứng trước đồn công an phường lúc chập tối, Diệp Thảo run rẩy vì lạnh và sợ. Cô không dám gọi cho mẹ vì sợ bà lo lắng giữa chuyến đi. Người duy nhất cô có thể gọi lúc này, cũng là người cô sợ phải đối mặt nhất.

Ba mươi phút sau, một chiếc mô tô phân khối lớn gầm vang rồi dừng khắt ngay trước cửa đồn. Trịnh Lam bước xuống, vẫn là bộ đồ đen quen thuộc, nhưng gương mặt anh lạnh lùng đến mức khiến những người xung quanh phải e dè.

Anh không nói một lời, đi thẳng đến trước mặt cô. Thấy Diệp Thảo đang co rốm trong chiếc áo khoác mỏng, đôi mắt đỏ hoe, chân mày anh khẽ nhướng lên. Anh cởi chiếc áo khoác bò dày cộm của mình, trùm lên đầu cô rồi kéo mạnh cô vào sát sườn mình.

"Làm chứng xong chưa?" – Anh hỏi, giọng cụt ngủn nhưng mang theo một sự bảo vệ ngầm định.

Sau khi hoàn tất thủ tục, anh dẫn cô ra xe. Diệp Thảo lí nhí: "Em xin lỗi... làm phiền anh quá."

Trịnh Lam dừng lại, xoay người nhìn cô. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, trông anh càng thêm phong trần và nguy hiểm. Anh đưa tay bóp nhẹ gáy cô, khiến cô buộc phải ngước nhìn mình.

"Lần sau còn để thằng nào chạm vào đồ của em, tôi sẽ không chỉ lấy lại đồ đâu." – Anh gằn giọng, rồi đội mũ bảo hiểm cho cô, bàn tay vô tình lướt qua gò má lạnh ngắt. "Lên xe."

Suốt dọc đường về, Diệp Thảo buộc phải ôm chặt lấy thắt lưng anh để khỏi ngã. Lớp áo phông mỏng manh không che giấu được sự rắn chắc của những khối cơ bụng phía sau. Hơi ấm từ lưng anh truyền qua tay cô, lan tỏa khắp cơ thể. Cô áp mặt vào tấm lưng rộng ấy, cảm nhận nhịp rung của động cơ và nhịp đập của một thứ cảm xúc đang dần vượt tầm kiểm soát.

Khi về đến nhà, căn nhà tối om vì cha mẹ vẫn chưa về. Trịnh Lam dắt xe vào sân, khóa cửa lại rồi quay sang nhìn cô gái đang đứng lúng túng giữa sân.

"Chìa khóa mất rồi?" – Anh hỏi.

"Dạ... mẹ đưa em có một cái."

"Vậy thì đêm nay em phải ngủ ở phòng tôi." – Anh thản nhiên nói, ánh mắt lướt qua môi cô đầy ẩn ý. "Phòng em bị kẹt khóa từ bên trong lúc tôi kiểm tra chiều nay rồi. Coi như đây là cái giá của sự bất cẩn."

Diệp Thảo đứng sững lại. Cô biết anh đang nói dối. Khóa phòng cô làm sao có thể tự kẹt được? Đây rõ ràng là một cái bẫy, một cái bẫy đầy sự cưỡng cầu mà anh đã giăng sẵn để nuốt chửng cô trong đêm nay.