MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Lạ Chung NhàChương 7

Người Lạ Chung Nhà

Chương 7

701 từ · ~4 phút đọc

Diệp Thảo đứng bất động trước cửa phòng Trịnh Lam, hơi lạnh của buổi đêm thấm vào da thịt nhưng không làm dịu đi sự nóng bừng nơi gò má. Anh thản nhiên đẩy cửa bước vào trước, không thèm bật đèn chính mà chỉ bật chiếc đèn bàn màu vàng ấm trong góc phòng.

Phòng của Trịnh Lam mang đậm mùi hương của anh: mùi thuốc lá thoang thoảng, mùi mực xăm nồng hắc và một chút mùi gỗ mục thanh lãnh. Đây là lần đầu tiên cô thực sự bước chân vào "lãnh địa" của anh, một không gian tràn ngập bản ngã của một người đàn ông trưởng thành, phóng khoáng và đầy bí ẩn.

"Đứng đó làm gì? Vào đi."

Trịnh Lam ném chiếc chìa khóa xe lên bàn, thản nhiên cởi chiếc áo phông đen, để lộ tấm lưng rộng với những hình xăm uốn lượn như những sinh vật sống trong bóng tối. Diệp Thảo vội vàng quay mặt đi, tim đập loạn xạ.

"Em... em có thể ngủ dưới sofa phòng khách."

"Đã bảo là không an toàn. Cửa sau nhà mình khóa không chắc đâu." – Anh nói dối một cách trơn tru, rồi quay lại nhìn cô, ánh mắt mang theo sự giễu cợt. "Hay là em sợ tôi sẽ làm gì em?"

Diệp Thảo mím môi, không đáp lại được. Cô run rẩy bước vào, ngồi xuống mép giường. Chiếc giường của anh rộng, ga trải giường màu xám sẫm, hơi cứng nhưng mang theo hơi ấm của chủ nhân.

Trịnh Lam lấy trong tủ ra một chiếc áo sơ mi trắng quá khổ, ném về phía cô.

"Đi tắm đi. Quần áo em dính đầy bụi bẩn ngoài đường rồi."

Cầm chiếc áo sơ mi của anh trong tay, Diệp Thảo cảm thấy mình như đang cầm một vật thể nóng bỏng. Cô vào phòng tắm bên trong phòng anh, nhanh chóng gột rửa bản thân. Khi bước ra, chiếc áo sơ mi dài đến nửa đùi, che đi bộ váy ngủ lót bên trong nhưng lại để lộ đôi chân thon dài, trắng ngần dưới ánh đèn mờ.

Trịnh Lam đang tựa lưng vào đầu giường, trên tay là một điếu thuốc đang cháy dở. Khi nhìn thấy cô bước ra với mái tóc ẩm và đôi chân trần, đôi mắt anh sẫm lại, hơi thở dồn dập hơn một nhịp.

"Lại đây." – Anh vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình.

Diệp Thảo chần chừ một chút rồi cũng leo lên giường, thu mình ở góc xa nhất. Sự im lặng bao trùm, chỉ còn tiếng rít của điếu thuốc và nhịp thở của cả hai.

"Em ghét tôi lắm đúng không?" – Bất ngờ, anh hỏi, giọng thấp và khàn.

"Em... em không ghét. Chỉ là em thấy không đúng..."

"Cái gì không đúng?" – Trịnh Lam dập điếu thuốc, đột ngột nhoài người tới, áp sát cô vào thành giường. "Cái danh xưng anh em giả tạo đó, hay là cái cách mà em đang nhìn tôi mỗi khi tôi chạm vào em?"

Bàn tay anh luồn vào mái tóc còn ẩm của cô, ép cô phải đối diện với mình. Khoảng cách gần đến mức Diệp Thảo có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trong đồng tử đen láy của anh.

"Tôi đã nhẫn nhịn suốt một tuần qua, Thảo ạ." – Giọng anh phả sát vào môi cô, nóng hổi và đầy tính chiếm đoạt. "Nhưng mùi hương của em trên chiếc giường này đang khiến tôi phát điên."

Bàn tay anh bắt đầu di chuyển, từ gáy trượt xuống dưới lớp cổ áo sơ mi rộng, lướt nhẹ trên làn da vai mềm mại. Một sự xúc chạm trần trụi, đầy bản năng. Diệp Thảo run rẩy, đôi môi hé mở nhưng không thể thốt lên lời phản kháng. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ đang bị cuốn vào giữa tâm bão, nơi mà lý trí hoàn toàn sụp đổ trước sức mạnh của sự khao khát cấm kỵ.

Bên ngoài, gió đêm vẫn thổi mạnh qua khe cửa, nhưng bên trong căn phòng này, một ngọn lửa đã được châm ngòi, thiêu cháy mọi rào cản cuối cùng giữa hai "người lạ" chung nhà.