MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Lạ Chung NhàChương 8

Người Lạ Chung Nhà

Chương 8

703 từ · ~4 phút đọc

Ánh đèn bàn vàng vọt dường như cũng trở nên nóng bỏng dưới sức căng của bầu không khí trong phòng. Diệp Thảo thấy mình như bị đóng đinh bởi ánh mắt của Trịnh Lam. Bàn tay anh không dừng lại ở vai, mà bắt đầu trượt sâu hơn dọc theo sống lưng cô, kéo sát cơ thể mảnh mai của cô vào lồng ngực rắn chắc và trần trụi của mình.

"Anh... Lam... đừng..." – Tiếng kêu của cô yếu ớt, tan biến ngay khi vừa chạm vào bờ môi anh.

Trịnh Lam không cho cô cơ hội để rút lui. Anh cúi xuống, nụ hôn của anh không hề dịu dàng mà mang theo sự chiếm hữu, hung hãn và đầy khao khát như một kẻ bị bỏ đói lâu ngày. Diệp Thảo run rẩy, đôi bàn tay nhỏ bé vô lực đẩy vào ngực anh, nhưng rồi chính hơi ấm và sự mạnh mẽ ấy lại khiến cô dần buông lơi sự phản kháng.

Cái danh xưng "anh trai" mà cô hằng bấu víu để giữ lấy lý trí giờ đây đã hoàn toàn sụp đổ. Ở khoảng cách này, chỉ còn lại một người đàn ông và một người đàn bà đang bị thiêu đốt bởi những bản năng nguyên thủy nhất.

Trịnh Lam nhấc bổng cô lên, đặt cô nằm giữa chiếc giường xám sẫm. Anh chống hai tay sang hai bên, nhìn xuống cô gái đang nằm dưới thân mình với mái tóc rối bời và đôi mắt ngập nước. Chiếc áo sơ mi trắng của anh giờ đây xộc xệch, để lộ ra những đường cong mà anh đã hằng tưởng tượng suốt bao đêm qua.

"Em có biết mình đang làm gì không, Thảo?" – Anh khàn giọng hỏi, ngón tay cái miết mạnh lên đôi môi đã sưng đỏ của cô.

"Em..." – Cô nấc nghẹn, trái tim đập cuồng loạn như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

"Tôi không phải là người tốt." – Anh thì thầm, nụ hôn nồng mùi thuốc lá và bạc hà lại rơi xuống hõm cổ cô, day dứt và bỏng rát. "Và tôi cũng không định đóng vai người anh trai tốt bụng nữa. Nếu đêm nay em không đẩy tôi ra, em sẽ không bao giờ thoát khỏi tôi được nữa đâu."

Bàn tay anh luồn xuống dưới gấu áo sơ mi, chạm vào làn da mịn màng ở đùi trong của cô. Sự tiếp xúc trần trụi ấy khiến Diệp Thảo rùng mình, một cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể. Cô biết đây là sai lầm, là tội lỗi đối với cha mẹ, là sự phản bội lại những chuẩn mực đạo đức mà cô đã theo đuổi.

Nhưng khi Trịnh Lam vùi mặt vào ngực cô, hít hà mùi hương thanh khiết của tuổi trẻ, Diệp Thảo lại vô thức vòng tay qua cổ anh, siết chặt lấy bờ vai rộng lớn ấy. Cô chấp nhận chìm xuống vực thẳm này cùng anh.

Đêm đó, căn phòng cuối hành lang không còn tiếng máy xăm tạch tạch đều đặn, chỉ còn lại tiếng thở dốc dồn dập và những tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị nuốt chửng bởi những nụ hôn sâu. Trong bóng tối, những hình xăm trên người Trịnh Lam như sống dậy, quấn quýt lấy cô, giam cầm cô vào một mối quan hệ không lối thoát.

Khi cơn bão đi qua, Trịnh Lam ôm chặt lấy cô từ phía sau, cằm tựa lên vai cô. Căn phòng im lặng đến mức có thể nghe thấy nhịp tim của cả hai đang dần ổn định lại.

"Ngày mai... chúng ta sẽ đối mặt với mẹ thế nào?" – Diệp Thảo thì thầm, giọng lạc đi vì mệt mỏi và lo sợ.

Trịnh Lam hôn nhẹ lên vành tai cô, giọng nói trầm thấp nhưng kiên định:

"Đừng nghĩ đến ngày mai. Đêm nay, em chỉ cần biết em là của tôi."

Diệp Thảo nhắm mắt lại, để mặc những giọt nước mắt lăn dài. Cô đã bước qua lằn ranh ấy, và kể từ giây phút này, ngôi nhà này sẽ không còn là tổ ấm, mà là một mê cung đầy rẫy những bí mật tội lỗi nhưng cũng đầy mê hoặc.