MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Lạ Chung NhàChương 9

Người Lạ Chung Nhà

Chương 9

754 từ · ~4 phút đọc

Cơn dư chấn của trận cuồng phong vừa qua vẫn còn đọng lại trên từng thớ thịt. Diệp Thảo nằm lọt thỏm trong vòng tay của Trịnh Lam, hơi ấm của anh bao bọc lấy cô nhưng không thể xua tan đi cái lạnh lẽo của sự lo âu đang dần len lỏi vào tâm trí. Chiếc áo sơ mi trắng duy nhất trên người cô giờ đây nhăn nhúm, vương lại mùi hương của sự hoang lạc và cả mùi mực xăm nồng đậm từ cơ thể anh.

Kim đồng hồ nhích dần về phía 4 giờ sáng. Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của màn đêm, một âm thanh bất ngờ vang lên khiến cả hai cùng cứng đờ người.

Cạch. Cạch.

Tiếng chìa khóa tra vào ổ cửa chính phía dưới lầu.

Diệp Thảo bật dậy như một chiếc lò xo, đôi mắt mở to vì kinh hoàng. "Mẹ... mẹ về rồi! Anh Lam, mẹ về rồi!"

Trịnh Lam cũng nhanh chóng ngồi dậy, chân mày anh nhíu chặt lại. Anh với lấy chiếc quần jeans mặc vào, vẻ mặt vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng sợ dù tình thế đang ở mức báo động đỏ.

"Tại sao họ lại về sớm như vậy?" – Anh lầm bầm, liếc nhìn ra cửa sổ. Chiếc xe quen thuộc của dượng đã đỗ trước sân.

"Em phải làm sao đây? Chìa khóa phòng em mất rồi, cửa phòng lại bị hỏng... nếu mẹ thấy em ở đây..." – Giọng Diệp Thảo lạc đi, cô run rẩy tìm kiếm lại những mảnh vụn của sự tỉnh táo.

Trịnh Lam bước tới, giữ chặt hai vai cô, ép cô nhìn vào mắt mình. "Nghe này, Thảo. Bình tĩnh lại. Em vào phòng tắm ngay, khóa cửa bên trong lại. Dù có chuyện gì xảy ra cũng không được lên tiếng cho đến khi tôi bảo."

Tiếng bước chân đã bắt đầu vang lên ở cầu thang gỗ. Tiếng mẹ cô đang cười nói nhỏ xíu với dượng: "Chắc tụi nhỏ ngủ hết rồi, mình đi nhẹ chân thôi ông..."

Diệp Thảo vơ vội đôi dép, lao vào phòng tắm và chốt cửa lại ngay khi tiếng bước chân của mẹ dừng lại trước cửa phòng Trịnh Lam. Tim cô đập mạnh đến mức cô phải lấy tay bịt miệng mình để không bật ra tiếng khóc.

Cốc, cốc.

"Lam ơi, con còn thức không?" – Tiếng mẹ cô vọng vào qua lớp cửa gỗ mỏng mảnh.

Trịnh Lam thản nhiên bước ra mở cửa, anh tựa người vào khung cửa, che khuất tầm nhìn vào bên trong phòng. Anh giả vờ dụi mắt, giọng ngái ngủ: "Mẹ... sao về sớm vậy?"

"Tiệc tan sớm nên dượng đưa mẹ về luôn cho mát. Mà Thảo đâu con? Mẹ qua phòng nó thấy khóa trái mà gọi không nghe tiếng."

Diệp Thảo ở trong phòng tắm, hơi thở như ngừng trệ. Cô có thể hình dung ra cảnh mẹ mình đang đứng cách đó chỉ vài mét, và chỉ cần một sơ sẩy nhỏ, mọi chuyện sẽ vỡ lở.

"Nó ngủ say rồi mẹ." – Trịnh Lam nói, giọng thản nhiên đến mức đáng sợ. "Hồi chiều nó đi học về mệt, bảo em là muốn ngủ sớm. Chắc nó khóa trong cho yên tâm thôi."

"Thế à... Tội nghiệp con bé. Thôi con ngủ tiếp đi."

Tiếng bước chân của mẹ xa dần rồi biến mất sau cánh cửa phòng của ông bà. Diệp Thảo ngồi sụp xuống sàn gạch lạnh lẽo của phòng tắm, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cô vừa thoát khỏi một vực thẳm, nhưng cô biết, đây chỉ là khởi đầu của một chuỗi những lời nói dối chồng chất.

Một lúc sau, tiếng gõ cửa phòng tắm vang lên nhẹ nhàng. Trịnh Lam đứng bên ngoài, giọng anh thấp xuống:

"Ra đi. Họ vào phòng rồi."

Diệp Thảo mở cửa bước ra, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Cô nhìn Trịnh Lam, người đàn ông vừa cùng cô trải qua một đêm tội lỗi, giờ đây lại là người cùng cô diễn vở kịch "anh em" trước mặt cha mẹ.

"Chúng ta không thể tiếp tục thế này..." – Cô nức nở.

Trịnh Lam không trả lời, anh chỉ bước tới, kéo cô vào lòng, siết chặt. Nhưng lần này, cái ôm không còn mang lại sự khoái lạc, mà chỉ thấy một sự ngột ngạt đến tê người. Sợi dây liên kết bí mật giữa họ giờ đây đã trở thành một sợi thòng lọng, thắt chặt lấy tương lai của cả hai dưới mái nhà này.