MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Lạ Chung NhàChương 10

Người Lạ Chung Nhà

Chương 10

770 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, không gian trong nhà bao trùm bởi một sự hân hoan giả tạo. Để bù đắp cho chuyến đi vắng, dượng đề nghị cả nhà đi ăn trưa tại một nhà hàng sân vườn yên tĩnh. Diệp Thảo bước xuống nhà với đôi mắt hơi sưng, cô đã phải dùng rất nhiều kem che khuyết điểm để giấu đi sự mệt mỏi và những vết tích của đêm qua.

Trịnh Lam đã ngồi sẵn ở bàn trà, anh mặc một chiếc áo sơ mi đen đóng thùng chỉnh tề, trông khác hẳn vẻ phong trần thường ngày. Khi thấy Diệp Thảo bước xuống, ánh mắt anh lướt qua cô một cách thản nhiên nhưng sâu trong đồng tử là một tia sáng đầy ám ảnh.

"Thảo, con không khỏe sao? Trông con xanh xao quá." Mẹ cô lo lắng tiến lại gần, đặt tay lên trán con gái.

"Dạ không, chắc tại hôm qua con thức khuya làm tiểu luận thôi mẹ." Diệp Thảo né tránh ánh mắt của mẹ, cảm giác tội lỗi như một tảng đá đè nặng lồng ngực.

Trịnh Lam đứng dậy, thản nhiên cầm lấy chìa khóa xe: "Đi thôi mẹ, để con chở mẹ với dượng, Thảo đi xe máy theo sau nhé."

Bữa trưa diễn ra trong không khí ấm cúng của một gia đình tái hợp. Dượng không ngừng gắp thức ăn cho mẹ và Diệp Thảo, kể về những dự định sửa sang lại ngôi nhà. Tuy nhiên, sự căng thẳng bắt đầu nảy sinh từ những chi tiết nhỏ nhất.

Mỗi khi Diệp Thảo định với tay lấy bình nước, Trịnh Lam luôn nhanh hơn một nhịp. Anh rót nước cho cô, nhưng ngón tay anh cố tình lướt nhẹ qua mu bàn tay cô ngay trước mặt cha mẹ. Diệp Thảo giật mình, suýt làm đổ ly nước, khiến mẹ cô ngạc nhiên:

"Con sao vậy Thảo? Cứ như đang sợ anh Lam ấy."

Trịnh Lam cười nhạt, ánh mắt xoáy sâu vào Diệp Thảo: "Chắc tại con nghiêm khắc quá, làm em ấy sợ. Đúng không... em gái?"

Hai chữ "em gái" được anh phát âm rất chậm, mang theo một sự châm chọc cay đắng. Diệp Thảo cúi gầm mặt, bàn tay dưới gầm bàn siết chặt lấy vạt váy. Cô cảm nhận được chân của Trịnh Lam đang cố tình chạm vào chân mình, một sự mơn trớn kín đáo và đầy thách thức ngay giữa bữa ăn gia đình.

"Mà Lam này," Dượng đột ngột lên tiếng, "Dạo này dượng thấy con ít ra ngoài. Có phải đang có bạn gái rồi không? Hôm qua dượng thấy có mùi nước hoa nữ trong phòng con lúc mẹ vào dọn dẹp sơ qua đấy."

Không gian trên bàn ăn bỗng chốc đông cứng lại. Diệp Thảo cảm thấy máu trong người mình như ngừng chảy. Mùi nước hoa đó... chính là của cô.

Trịnh Lam vẫn thản nhiên nhấp một ngụm rượu vang, gương mặt không biến sắc: "Dượng thính thật đấy. Con cũng đang tìm hiểu một người. Cô ấy hơi bướng bỉnh, lại thích trốn chạy, nên con phải giữ hơi kỹ một chút."

Mẹ Diệp Thảo cười rạng rỡ: "Thế thì tốt quá! Khi nào chín muồi nhớ dắt về nhà cho mẹ xem mặt nhé."

"Chắc chắn rồi mẹ. Cô ấy... gần ngay trước mắt thôi."

Trịnh Lam nhìn thẳng vào Diệp Thảo khi nói câu đó. Trái tim cô đập loạn xạ, vừa sợ hãi vì sự liều lĩnh của anh, vừa cảm thấy một sự kích thích tội lỗi không thể chối bỏ. Ván bài này anh chơi quá lớn, và cô chính là con bài mà anh đang nắm chặt trong tay.

Bữa tiệc kết thúc, nhưng sự nghi ngờ bắt đầu nảy mầm trong ánh mắt của mẹ khi bà quan sát cách Trịnh Lam dắt xe cho Diệp Thảo. Có một cái gì đó không đúng giữa hai đứa trẻ này, một sợi dây liên kết quá mức căng thẳng để có thể gọi là tình anh em.

Vừa về đến nhà, khi cha mẹ đã vào phòng nghỉ trưa, Trịnh Lam chặn Diệp Thảo lại ngay chân cầu thang.

"Anh điên rồi sao? Anh định để họ biết hết à?" Cô khàn giọng thì thầm.

Anh ép cô vào góc tối hành lang, bàn tay thô ráp luồn vào tóc cô, hơi rượu vang nồng nàn phả trên môi:

"Tôi không thích chia sẻ em với bất kỳ ai, kể cả trong danh nghĩa gia đình này. Thảo, nụ hôn tối qua là vị rượu chát, còn hôm nay... tôi muốn biết vị của sự sợ hãi trong em ngọt ngào thế nào."