Sau màn "kịch" đầy ám ảnh tại nhà hàng, Diệp Thảo rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ. Cô nhận ra Trịnh Lam không chỉ muốn chiếm hữu thể xác mà còn muốn công khai hóa sự hiện diện của mình trong mọi ngóc ngách đời sống của cô, bất chấp hậu quả.
Sáng thứ Hai, cô rời nhà từ 5 giờ sáng, để lại một tờ giấy nhắn vẻn vẹn: "Con có đợt thực tập đột xuất ở tỉnh, sẽ ở lại ký túc xá trường một tuần." Đây là lời nói dối lớn nhất cô từng thốt ra, nhưng đó là cách duy nhất để cô thoát khỏi sự áp chế của anh.
Nhưng Diệp Thảo đã lầm. Cô có thể trốn khỏi ngôi nhà đó, nhưng không thể trốn khỏi tầm mắt của một kẻ săn mồi như Trịnh Lam.
Chiều hôm đó, khi đang ngồi ở quán cà phê gần trường cùng Minh để bàn về đề tài nghiên cứu, Diệp Thảo liên tục cảm thấy có người đang dõi theo mình. Minh thấy cô không tập trung, lo lắng nắm lấy bàn tay cô đặt trên bàn.
"Thảo, dạo này cậu lạ lắm. Có chuyện gì đang xảy ra ở nhà à? Nếu cần, cậu có thể dời qua chỗ mình ở tạm vài ngày."
Vừa nghe đến đó, một luồng khí lạnh đột ngột ập đến. Tiếng chuông gió ở cửa quán vang lên lanh lảnh, và rồi một bóng người cao lớn che khuất ánh nắng chiều đang đổ vào bàn của hai người.
Trịnh Lam đứng đó, vẫn là chiếc áo khoác bò phủ bụi đường, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và sự giận dữ. Anh không nhìn Minh, mà chỉ nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang chạm nhau của hai người.
"Thực tập đột xuất à?" – Giọng anh trầm xuống đến mức đáng sợ, như tiếng sấm rền trước cơn bão.
Diệp Thảo run rẩy rút tay về, mặt cắt không còn giọt máu: "Anh... sao anh lại ở đây?"
Trịnh Lam không trả lời cô. Anh thản nhiên kéo một chiếc ghế, ngồi xuống đối diện với Minh. Anh lấy ra một điếu thuốc, không thèm châm lửa mà chỉ xoay xoay nó giữa những ngón tay dài có vết mực xăm.
"Cậu là bạn của 'em gái' tôi?" – Anh nhấn mạnh hai chữ em gái bằng tông giọng mỉa mai đến tột cùng.
Minh có chút e dè trước khí thế của Trịnh Lam nhưng vẫn lịch sự: "Chào anh, tôi là Minh, bạn cùng lớp của Thảo."
"Bạn thôi sao?" – Trịnh Lam nhếch môi, ánh mắt anh lúc này như hai mũi dao sắc lẹm. "Thảo chưa nói với cậu à? Em ấy có thói quen ngủ rất muộn, và em ấy không thích người lạ chạm vào tay mình đâu."
Nói đoạn, Trịnh Lam đứng dậy, thô bạo nắm lấy cổ tay Diệp Thảo kéo đứng lên. "Về nhà. Mẹ đang đợi."
"Em không về! Em đã nói là có lịch thực tập..." – Diệp Thảo cố gắng vùng vẫy nhưng bàn tay anh như một gọng kìm bằng thép.
"Tôi không nói lần thứ hai." – Anh cúi sát vào tai cô, đủ để Minh không nghe thấy nhưng đủ để khiến cô tê liệt. "Nếu em không đi, tôi sẽ đưa cho bạn em xem những tấm ảnh tôi chụp lúc em ngủ trong phòng tôi đêm qua. Em muốn thử không?"
Diệp Thảo bàng hoàng nhìn anh. Cô không biết anh có chụp thật hay không, nhưng sự điên cuồng trong mắt anh bảo cô rằng anh dám làm tất cả. Cô đành cúi đầu, im lặng đi theo anh trong sự ngỡ ngàng của Minh.
Ra đến bãi xe, Trịnh Lam đẩy cô vào sát vách tường phía sau quán, nơi không có người qua lại. Anh không đánh, không mắng, mà chỉ dùng cả cơ thể mình ép chặt cô lại, đôi mắt hừng hực lửa ghen tuông.
"Em dám bỏ trốn cùng thằng đó?" – Anh gầm lên, bàn tay siết chặt eo cô đến mức cô phải khẽ kêu lên vì đau.
"Anh là đồ điên! Chúng tôi chỉ là bạn..."
"Tôi điên vì ai?" – Anh ngắt lời cô bằng một nụ hôn thô bạo, như muốn trút hết cơn giận dữ vào môi cô. Nụ hôn mang vị đắng của thuốc lá và sự trừng phạt. "Thảo, tôi đã nói rồi. Em không có quyền chạy trốn. Cho dù em có đi đến tận cùng thế giới, tôi cũng sẽ xăm tên mình vào tâm hồn em, để em vĩnh viễn không thể thuộc về ai khác."
Dưới ánh hoàng hôn muộn, Diệp Thảo nhận ra mình đã hoàn toàn thất bại trong cuộc trốn chạy này. Cô là con mồi đã dính bẫy, và người thợ săn đang bắt đầu cuộc hành trình hành hạ con mồi bằng sự dịu dàng pha lẫn tàn nhẫn.