MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Lạ Chung NhàChương 12

Người Lạ Chung Nhà

Chương 12

732 từ · ~4 phút đọc

Chuyến xe trở về nhà chìm trong một sự im lặng căng thẳng đến cực độ. Trịnh Lam lái xe với tốc độ khiến Diệp Thảo phải bám chặt vào vạt áo của anh, gió tạt mạnh vào mặt nhưng không làm dịu đi được sự nóng rực của nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng cô.

Khi về đến nhà, may mắn là cha mẹ đã sang nhà hàng xóm bàn chuyện sửa mái hiên. Vừa bước qua cánh cửa, Trịnh Lam không để Diệp Thảo kịp lên lầu, anh túm lấy cổ tay cô, lôi xộc về phía căn phòng cuối hành lang – nơi phát ra mùi mực xăm và hóa chất nồng hắc quen thuộc.

Rầm.

Cánh cửa phòng làm việc đóng lại, khóa trái. Trịnh Lam ném chìa khóa lên mặt bàn gỗ, tiếng kim loại va chạm khô khốc khiến tim Diệp Thảo nảy lên một nhịp.

"Anh muốn làm gì? Thả em ra!"

Trịnh Lam không nói một lời, anh thong thả tháo chiếc đồng hồ đeo tay, rồi bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo sơ mi. Ánh đèn màu vàng từ chiếc đèn chuyên dụng chiếu rọi lên những hình xăm uốn lượn trên ngực anh, trông chúng như những con rắn đang chực chờ nuốt chửng con mồi.

"Em tưởng trốn khỏi nhà là có thể thoát sao?" – Giọng anh thấp, nhưng chứa đựng một sự áp chế nghẹt thở. "Em tưởng đứng trước mặt tôi, để thằng khác chạm vào tay mình là một hành động thông minh?"

Anh tiến lại gần, từng bước một, dồn Diệp Thảo vào chiếc ghế xăm bằng da đen bóng ở giữa phòng. Anh ấn vai cô xuống, ép cô phải ngồi vào đó. Diệp Thảo run rẩy, đôi chân dài dưới lớp váy hoa nhí khẽ chạm vào đùi anh.

"Tôi đã nói rồi, tôi không thích người khác đụng vào đồ của mình."

Trịnh Lam cúi xuống, một tay chống lên thành ghế, tay kia cầm lấy chiếc máy xăm vẫn còn lạnh lẽo. Anh không cắm điện, chỉ dùng đầu kim chưa tra mực lướt nhẹ dọc theo xương quai xanh của cô. Cảm giác sắc nhọn và lạnh lẽo khiến Diệp Thảo rùng mình, hơi thở dồn dập.

"Anh điên rồi... đó là bạn em..." – Cô yếu ớt phản kháng, nhưng bàn tay anh đã luồn vào sau gáy, ép cô ngửa cổ ra sau.

"Tôi sẽ không xăm lên người em, vì tôi thích làn da trắng ngần này của em không tì vết." – Anh thì thầm, môi anh lướt qua vành tai cô, hơi thở nóng hổi khiến cô tê dại. "Nhưng tôi sẽ để lại những dấu vết mà chỉ mình tôi có quyền nhìn thấy."

Nói rồi, anh vứt chiếc máy xăm sang một bên, thô bạo nhưng đầy mê hoặc chiếm lấy đôi môi cô. Nụ hôn lần này không còn sự thăm dò, mà là một sự trừng phạt trần trụi. Anh cắn nhẹ vào môi dưới của cô, bắt cô phải nếm trải vị mặn đắng của sự chiếm hữu.

Bàn tay anh bắt đầu di chuyển, len lỏi xuống dưới lớp váy, lướt qua những vùng da thịt nhạy cảm nhất. Diệp Thảo thấy mình như một sợi dây đàn bị căng quá mức, chỉ cần một cái chạm nhẹ nữa thôi là sẽ đứt tung. Cô ghét sự cưỡng cầu này, nhưng cơ thể cô lại phản bội lại lý trí, nó bắt đầu run rẩy và khao khát sự đụng chạm của anh.

"Thảo... em là của ai?" – Anh khàn giọng hỏi, mắt anh đỏ ngầu, nhìn xoáy vào đôi mắt đang ngấn lệ của cô.

"Của... của anh..." – Cô thốt ra trong sự tuyệt vọng, nước mắt lăn dài.

Sự thừa nhận đó như một mồi lửa thổi bùng lên cơn thú tính trong Trịnh Lam. Anh bế bổng cô đặt lên bàn làm việc, giữa những bản vẽ phác thảo và chai lọ ngổn ngang. Trong không gian kín mít và nồng mùi mực ấy, một "hình phạt" ngọt ngào và đau đớn bắt đầu diễn ra, đánh dấu sự ràng buộc không thể cứu vãn giữa hai tâm hồn lạc lối.

Ngoài hành lang, tiếng mẹ cô gọi cửa vang lên từ xa, nhưng ở trong căn phòng này, thế giới chỉ còn lại hai người với những nhịp thở dồn dập và những lời hứa hẹn tội lỗi.