Sau đêm ở phòng làm việc, Diệp Thảo như biến thành một người khác. Cô không còn chạy trốn, cũng không còn đối đầu gay gắt với Trịnh Lam. Cô trở nên lầm lì, đôi mắt trong veo ngày nào giờ phủ một lớp sương mù u uẩn. Sự khuất phục của cô không phải vì tự nguyện, mà là sự kiệt sức của một con thú nhỏ đã hiểu rằng mình không thể thoát khỏi vòng vây của thợ săn.
Trịnh Lam ngược lại, anh trở nên điềm tĩnh lạ thường. Anh thản nhiên xuất hiện trong những bữa cơm, thản nhiên quan tâm đến cô trước mặt cha mẹ bằng một thái độ vừa đủ chừng mực nhưng lại đầy hàm ý.
"Thảo, ăn thêm cá đi con, dạo này con xanh quá." Bà nhìn con gái đầy lo lắng.
Diệp Thảo chỉ gật đầu, máy móc đưa thức ăn vào miệng. Cô không dám ngước lên, vì cô biết ở phía đối diện, ánh mắt của Trịnh Lam đang dán chặt vào vùng cổ áo cao mà cô cố tình mặc để che đi những dấu vết bầm đỏ chưa kịp tan.
Sóng gió thực sự ập đến vào buổi chiều thứ Năm, khi mẹ cô quyết định tổng vệ sinh nhà cửa để chuẩn bị cho đám giỗ đầu của người thân.
Diệp Thảo đang ở trường, còn Trịnh Lam đã ra ngoài mua thêm dụng cụ xăm. Bà vào phòng con gái, dọn dẹp đống sách vở bừa bộn. Trong lúc cúi xuống gầm giường để lấy chiếc hộp đựng kỷ niệm cũ bị rơi vào góc khuất, bà vô tình chạm phải một vật lạ.
Đó là một chiếc khuy măng sét bằng bạc, có khắc chữ cái "L" tinh xảo.
Bà sững người. Chiếc khuy này bà rất quen, chính bà đã mua tặng Trịnh Lam vào ngày cưới của mình và dượng, như một món quà làm quen với con trai riêng của chồng. Tại sao nó lại nằm ở đây? Dưới gầm giường của con gái bà?
Trái tim bà thắt lại một nhịp đầy nghi ngại. Bà bắt đầu lục tìm kỹ hơn. Ở một góc tối khác dưới gầm giường, bà tìm thấy một chiếc áo sơ mi đen của nam giới bị vo tròn, nhét sâu vào bên trong. Mùi thuốc lá và mùi mực xăm đặc trưng của Trịnh Lam vẫn còn vương lại nồng đậm trên lớp vải.
Toàn thân bà run rẩy. Là người phụ nữ đã qua một đời chồng, bà thừa hiểu những dấu hiệu này có nghĩa là gì. Sự im lặng bất thường của con gái, ánh mắt kỳ lạ của con chồng, và cả những lần chúng "vô tình" chạm mặt lúc nửa đêm... tất cả ghép lại thành một sự thật kinh khủng mà bà không dám tin.
Đúng lúc đó, tiếng xe mô tô của Trịnh Lam vang lên ngoài sân. Tiếp theo là tiếng bước chân nhẹ nhàng của Diệp Thảo vừa đi học về.
Bà bước ra khỏi phòng, tay nắm chặt chiếc áo sơ mi đen và chiếc khuy bạc. Đứng ở đầu cầu thang, bà nhìn xuống hai người trẻ đang đứng ở phòng khách. Diệp Thảo vừa bước vào nhà, còn Trịnh Lam đang giúp cô tháo chiếc ba lô nặng nề trên vai. Một hành động quan tâm quá mức cần thiết.
"Hai đứa... đứng lại đó cho mẹ." – Giọng bà run lên bần bật, sắc mặt tái nhợt vì uất nghẹn.
Diệp Thảo ngước lên, nhìn thấy chiếc áo trên tay mẹ, mặt cô ngay lập tức cắt không còn giọt máu. Cô loạng choạng lùi lại, va vào lồng ngực vững chãi của Trịnh Lam.
Ngược lại với sự hoảng loạn của cô, Trịnh Lam vẫn đứng im. Anh không đẩy cô ra, mà lại đưa tay vòng qua eo cô, siết chặt như một lời khẳng định quyền sở hữu ngay trước mắt người mẹ đang run rẩy vì giận dữ.
"Mẹ thấy rồi à?" – Trịnh Lam lên tiếng, giọng anh bình thản đến mức tàn nhẫn. "Vậy thì chúng ta không cần phải diễn kịch nữa."
"Anh... anh nói cái gì vậy?" – Mẹ cô thét lên, nước mắt trào ra. "Nó là em gái con! Hai đứa điên rồi sao?"