1,504 từ
Ánh đèn LED từ trần cao của căn Penthouse sang trọng bậc nhất Sài Gòn hắt xuống, phản chiếu lên những ly rượu vang pha lê có mức giá bằng cả năm lương của một nhân viên văn phòng hạng trung. Tiếng nhạc EDM dập dìu, mùi nước hoa xa xỉ quyện cùng hương vị của những khay hàu sống nhập khẩu tạo nên một bầu không khí sặc mùi tiền.
Phan Hoàng – nhân vật chính của đêm nay, gã thiếu gia mà người ta vẫn hay gọi là "Hoàng Hublot" – đang đứng ở trung tâm vòng vây. Trên tay gã là chiếc đồng hồ phiên bản giới hạn lấp lánh kim cương, mái tóc vuốt gel bóng mượt không một sợi thừa. Gã nhấp một ngụm rượu, đôi mắt lờ đờ nhìn đám đông đang không ngừng tung hô mình.
"Chúc mừng sinh nhật Phan thiếu! Nghe nói bác trai vừa chốt dự án nghìn tỷ ở phía Đông đúng không?" một gã thiếu gia khác nịnh nọt.
Hoàng nhếch mép, cái điệu cười nửa miệng mà gã đã luyện tập hàng nghìn lần trước gương để trông có vẻ "thượng lưu" nhất: "Dào ôi, vài cái dự án cỏ ấy mà. Ba tôi bảo quà sinh nhật năm nay của tôi là một căn villa ở biển, nhưng tôi đang lười đi xem quá."
Sự thực thì, Phan Hoàng cũng chẳng biết cái dự án nghìn tỷ đó tròn méo ra sao. Công việc duy nhất của gã từ khi sinh ra là tiêu tiền và giữ cho mình trông thật "bóng". Với Hoàng, tiền không phải là thứ để kiếm, nó là thứ tự nhiên chảy ra từ cái két sắt vĩnh cửu của cha gã – ông Phan Minh.
Bữa tiệc đang ở cao trào, khi Hoàng định vung tay mời cả hội trường một vòng champagne đắt nhất thì bỗng nhiên, một âm thanh không thuộc về thế giới thượng lưu vang lên.
Bíp... bíp... bíp...
Không phải tiếng nhạc. Đó là tiếng còi xe cảnh sát. Và nó không chỉ đi ngang qua. Nó đang dừng lại ngay dưới sảnh tòa nhà.
Cánh cửa gỗ sồi nặng nề của căn Penthouse bị đẩy tung ra một cách thô bạo. Không phải phục vụ mang bánh kem, mà là một đội ngũ mặc sắc phục và những người đàn ông mặc suit đen nghiêm nghị với tấm thẻ ngành trên tay.
"Yêu cầu tất cả đứng yên! Chúng tôi là cơ quan điều tra."
Tiếng nhạc tắt lịm. Đám thiếu gia, tiểu thư vừa nãy còn vây quanh Hoàng như kiến cỏ bỗng chốc dạt ra xa như thể gã vừa phát ra một luồng điện cao thế. Hoàng đứng hình, ly rượu trên tay gã run rẩy, một giọt vang đỏ rơi xuống tấm thảm trắng muốt – một vết ố không bao giờ xóa sạch được.
"Anh Phan Hoàng? Chúng tôi có lệnh niêm phong toàn bộ tài sản liên quan đến ông Phan Minh vì tội danh lừa đảo chiếm đoạt tài sản và trốn thuế. Yêu cầu anh hợp tác."
"Gì... gì cơ? Các anh nhầm rồi! Ba tôi đang ở nước ngoài họp..." Hoàng lắp bắp, khuôn mặt vốn hồng hào vì men rượu bỗng trắng bệch như tờ giấy quyến.
"Ông Phan Minh đã bỏ trốn. Đây là lệnh niêm phong tòa nhà và các tài khoản liên quan."
Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức Hoàng cảm tưởng như mình đang xem một bộ phim hành động kinh phí thấp. Nhân viên ngân hàng bắt đầu dán những tờ giấy niêm phong đỏ rực lên những chai rượu đắt tiền, lên bộ ghế sofa da bò Ý, lên cả chiếc TV màn hình cong khổng lồ.
"Này! Đó là đồ của tôi!" Hoàng hét lên khi một nhân viên định lấy đi chiếc điện thoại mạ vàng trên bàn.
"Tất cả đều nằm trong danh mục kê biên. Anh có 15 phút để thu dọn đồ đạc cá nhân. Lưu ý là chỉ những vật dụng thiết yếu."
Hoàng đứng giữa đống hỗn độn. Những người "bạn chí cốt" vừa nãy còn tranh nhau cụng ly giờ đã lủi mất tăm qua cửa thoát hiểm như những bóng ma. Không một lời từ biệt, không một lời hỏi thăm. Họ sợ bị liên lụy, và quan trọng hơn, họ biết Phan Hoàng giờ đây đã không còn giá trị để khai thác.
Trong cơn hoảng loạn tột độ, Hoàng chạy vào phòng ngủ, vơ vội mấy bộ đồ hiệu vào chiếc vali Rimowa. Gã định cầm theo bộ sưu tập đồng hồ nhưng một nhân viên điều tra đã ngăn lại với cái lắc đầu lạnh lùng.
"Cái này thì sao?" Hoàng giơ lên một chiếc chìa khóa cũ kỹ, gỉ sét nằm sâu trong hốc ngăn kéo. Nó lạc quẻ hoàn toàn giữa những món đồ xa xỉ của gã.
Gã nhớ lại, một năm trước, ba gã từng đưa chiếc chìa khóa này cho gã với một vẻ mặt nghiêm trọng lạ thường: "Hoàng, nếu một ngày tất cả sụp đổ, hãy đến kho hàng số 9 ở ngoại ô. Đó là tài sản cuối cùng cha để lại cho con." Lúc đó gã đã cười nhạo, cho rằng ba gã đang xem phim TVB quá nhiều.
Viên sĩ quan cảnh sát cầm chiếc chìa khóa lên xem xét, thấy nó chẳng có chút giá trị vật chất nào nên ném lại cho gã: "Cầm lấy đi. Thiết yếu đấy!"
Hoàng bị "tống" ra khỏi tòa nhà với một chiếc vali và chiếc chìa khóa gỉ sét. Khi gã đứng ở sảnh, chiếc Porsche Panamera của gã cũng đang được cẩu lên xe tải chuyên dụng. Gã thò tay vào túi quần, rút tấm thẻ đen quyền lực nhất thế giới ra. Gã chạy đến cây ATM gần nhất với hy vọng mong manh.
Thẻ bị từ chối.
Hoàng thẫn thờ nhìn màn hình ATM. Gã thử lại lần nữa, rồi lần nữa, cho đến khi máy nuốt luôn tấm thẻ.
Trời bỗng đổ mưa. Cơn mưa Sài Gòn dội xuống đầu gã thiếu gia vừa mất sạch hào quang. Bộ suit đắt tiền của gã sũng nước, bết lại vào người. Hoàng nhìn quanh, phố phường vẫn hối hả, nhưng thế giới của gã đã sụp đổ hoàn toàn.
Gã rút điện thoại ra, danh bạ hàng nghìn số nhưng giờ gã không biết gọi cho ai. Một số báo bận, một số thuê bao, số khác thì thẳng tay cúp máy khi nghe giọng gã.
Lúc này, Hoàng chợt nhận ra mình đang đứng cạnh một chiếc xe cũ kỹ. Đó là chiếc xe bán tải đời 1990 của lão thợ máy hay đến bảo trì điện nước cho tòa nhà, người mà Hoàng vẫn thường gọi khinh miệt là "Lão Quàng đồng nát".
Lão Quàng đang loay hoay che chắn thùng xe bán tải đầy những sắt vụn và bìa carton. Thấy Hoàng đứng đó như một con gà mắc tóc, lão dừng tay, nhìn gã từ đầu đến chân bằng ánh mắt đục ngầu.
"Sao thế Phan thiếu? Tiệc tan sớm à?" giọng lão khàn khàn, sặc mùi dầu máy.
Hoàng không còn tâm trí đâu mà sĩ diện, gã lẩm bẩm: "Mất... mất hết rồi."
"Còn người là còn của. Lên xe đi, tôi chở đi một đoạn, coi như khuyến mãi mấy lần cậu chưa trả tiền sửa vòi nước."
Hoàng nhìn chiếc xe rỉ sét, ghế ngồi rách nát lộ cả mút xốp bên trong. Nếu là ngày thường, gã thà đi bộ còn hơn chạm vào thứ rác rưởi này. Nhưng giờ đây, khi tiếng còi xe cảnh sát vẫn còn văng vẳng trong đầu, chiếc xe bán tải nát bỗng trông giống như một chiếc thuyền cứu sinh duy nhất giữa đại dương bão táp.
Gã thiếu gia leo lên xe, chiếc vali Rimowa sang chảnh bị vứt chỏng chơ sau thùng xe cạnh mấy cuộn dây điện cũ.
"Đi đâu?" Lão Quàng hỏi, tay gạt cần số kêu lên những tiếng khục khục khô khốc.
Hoàng nắm chặt chiếc chìa khóa gỉ sét trong tay, đôi mắt nhìn về phía ngoại ô tối tăm: "Kho hàng số 9... Đường liên tỉnh."
"Chỗ đó toàn bãi rác với kho phế liệu thôi ông tướng ạ."
"Cứ đi đi."
Chiếc xe bán tải nổ máy, khói đen phun ra mù mịt, lảo đảo lao đi trong màn mưa. Phan Hoàng nhìn qua gương chiếu hậu, tòa nhà Penthouse xa hoa của gã mờ dần, mờ dần rồi biến mất hẳn. Gã không biết rằng, ở cái kho hàng số 9 kia, một "di sản" kinh hoàng đang chờ đợi gã, một di sản sẽ khiến gã ước gì mình chưa bao giờ được "thừa kế".
Bụng Hoàng bỗng kêu lên một tiếng rột... rột... rõ to. Gã sực nhớ ra, từ chiều đến giờ gã chỉ mải uống vang ngoại và hít mùi tiền, chưa có hạt cơm nào vào bụng. Cơn đói đầu tiên của kiếp nghèo khổ bắt đầu hành hạ vị thiếu gia, báo hiệu một hành trình "bầy hầy" nhất lịch sử sắp bắt đầu.