MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNGƯỜI THỪA KẾ... NỢChương 2: KHO BÁU CỦA CHA: 5.000 CHIẾC Ô... KHÔNG CÓ CÁN

NGƯỜI THỪA KẾ... NỢ

Chương 2: KHO BÁU CỦA CHA: 5.000 CHIẾC Ô... KHÔNG CÓ CÁN

1,388 từ

Chiếc xe bán tải đời 1990 của Lão Quàng gầm rú như một con thú già bị hen suyễn, nhả ra từng luồng khói đen đặc kịt hòa vào màn mưa xối xả. Phan Hoàng ngồi ở ghế phụ, tay bám chặt vào cái tay nắm cửa đã rụng mất một nửa lớp nhựa, mắt đăm đăm nhìn vào hư vô. Trong đầu gã, tiếng còi xe cảnh sát vẫn còn văng vẳng, hòa cùng tiếng bụng kêu rột rột tạo thành một bản giao hưởng của sự sụp đổ.

"Sắp đến chưa lão?" Hoàng hỏi, giọng gã run lên vì lạnh và đói.

"Đến rồi. Cái chỗ khỉ ho cò gáy này thì chỉ có trộm nó mới thèm ghé, mà trộm vào đây chắc cũng phải để lại vài đồng vì thương hại," Lão Quàng khà khà cười, để lộ mấy chiếc răng ám khói thuốc.

Chiếc xe rẽ vào một con đường mòn lầy lội, hai bên là những bãi phế liệu cao ngất ngưởng. Cuối đường, một dãy nhà kho lợp mái tôn cũ nát hiện ra dưới ánh chớp trắng xóa. Lão Quàng dừng xe trước cánh cửa sắt gỉ sét có con số "9" được sơn đỏ bằng tay, giờ đã bong tróc gần hết.

Hoàng bước xuống xe, đôi giày Tây đắt tiền lún sâu vào vũng bùn nhão nhoét. Gã rút chiếc chìa khóa gỉ sét ra, tay run bắn. Đây là hy vọng cuối cùng. Gã tưởng tượng đằng sau cánh cửa này có thể là một kho tàng bí mật: những thỏi vàng lấp lánh, một vali đầy đô la, hay ít nhất cũng là một dàn siêu xe mà ba gã đã kịp tẩu tán.

Cạch.

Tiếng ổ khóa khô khốc vang lên. Hoàng hít một hơi thật sâu, đẩy mạnh cánh cửa.

Một mùi mốc nồng nặc, hăng hắc xộc thẳng vào mũi khiến gã ho sặc sụa. Lão Quàng bật chiếc đèn pin cũ, luồng sáng vàng vọt quét qua không gian tối tăm. Phan Hoàng đứng hình. Gã dụi mắt, hy vọng mình đang gặp ảo giác vì quá đói.

"Vàng đâu? Đô la đâu?" Hoàng lẩm bẩm, giọng lạc đi.

Trước mắt gã không có bất kỳ thứ gì lấp lánh. Thay vào đó là hàng trăm, hàng ngàn kiện hàng được bọc trong bao tải rách nát, chất cao tận nóc nhà kho. Hoàng lao đến, xé toạc một bao tải gần nhất.

Bên trong là những chiếc ô. Nhưng chúng không phải là ô bình thường. Chúng chỉ có phần vải dù và bộ nan sắt, hoàn toàn... không có cán. Gã điên cuồng xé tiếp bao thứ hai: vẫn là ô không cán. Bao thứ ba: giày cao gót. Gã nhấc một chiếc lên và suýt ngã ngửa – chiếc giày cao gót này chỉ có mũi, hoàn toàn không có phần gót giày.

"Cái quái gì thế này?" Hoàng hét lên, âm thanh vọng lại từ những bức tường tôn lạnh lẽo. "Ba tôi để lại cho tôi một kho rác sao?"

Lão Quàng lững thững tiến lại gần, nhặt một chiếc ô lên xem xét, rồi bình thản phán: "Hàng lỗi sản xuất. Cái này chắc ông già cậu ôm từ một xưởng thanh lý nào đó định bán sắt vụn hoặc tái chế, nhưng chưa kịp làm thì... 'tèo'."

Hoàng gục xuống đống bao tải bột mì ở góc kho. Gã thấy mình như một con cá vừa bị quăng từ đại dương vào một cái chảo khô khốc. 5.000 chiếc ô không cán. 5.000 đôi giày không gót. Và khoảng 3 tấn bột mì đã vón lại thành những cục cứng như đá vì độ ẩm.

"Ông già tôi... ông ấy thừa kế cho tôi cái nợ này sao?"

Gã nhìn cái Hublot trên tay, rồi nhìn đống đồ phế thải xung quanh. Sự tương phản này nực cười đến mức gã muốn phát điên. Gã là Phan Hoàng, người từng chi tiền tip cho phục vụ bằng tờ 500 nghìn không chớp mắt. Giờ đây, tài sản duy nhất của gã là một kho hàng mà ngay cả bà đồng nát cũng phải lắc đầu.

"Này, ít nhất thì bột mì này vẫn có thể dùng được... nếu cậu muốn đắp mặt nạ hoặc làm vũ khí chọi nhau," Lão Quàng đâm một nhát cờ-lê vào bao bột, những mảng bột vón cục rơi ra lạch cạch như sỏi.

Hoàng chua chát nghĩ về bữa tiệc sinh nhật 1 tỷ đồng gã vừa bỏ lỡ. Lúc này, gã sẵn sàng đổi cả chiếc Hublot này lấy một tô phở nóng, nhưng gã biết, nếu gã bước ra phố với chiếc đồng hồ này ngay bây giờ, chủ nợ hoặc công an sẽ "xích" gã lại ngay lập tức. Gã đang sở hữu một gia tài rác, nhưng lại nợ một khoản tiền mà gã còn chẳng dám đếm có bao nhiêu số không.

"Lão Quàng," Hoàng nói, giọng gã bỗng trở nên thều thào. "Trong xe lão còn cái gì ăn được không?"

"Còn nửa cái bánh mì kẹp chả từ sáng, để ở hộc xe ấy. Mà nó hơi cứng, cậu răng cỏ thiếu gia chắc nhai không nổi."

Hoàng không đợi lão nói hết câu, gã lao ra xe như một mũi tên. Nửa cái bánh mì nguội ngắt, khô khốc và dai nhách đối với gã lúc này còn quý hơn cả gan ngỗng béo bọc vàng. Gã nhai ngấu nghiến, mặc kệ mùi dầu máy bám trên bao bì.

Lão Quàng đứng tựa cửa kho, nhìn gã thiếu gia thảm hại, rồi thở dài: "Cậu không thể ở đây lâu đâu. Sáng mai ngân hàng hoặc bọn đòi nợ thuê sẽ mò tới khu này thôi. Cần phải tống khứ đống này đi, hoặc biến chúng thành cái gì đó có tiền."

Hoàng dừng nhai, đôi mắt gã lóe lên một tia sáng kỳ quái. Bản năng "bốc phét" của một kẻ sống ảo trỗi dậy. Gã nhìn chiếc ô không cán, rồi nhìn Lão Quàng.

"Lão có biết vì sao chiếc ô này không có cán không?"

Lão Quàng ngơ ngác: "Thì vì nó hỏng chứ sao?"

"Không!" Hoàng đứng bật dậy, phủi bột mì trên bộ Suit sũng nước. "Đây là 'Ô thiền định'. Nó được thiết kế để người dùng phải dùng lực tay và sự tập trung của tâm trí để giữ lấy tán ô, giúp rèn luyện cơ bắp và sự kiên nhẫn. Một sản phẩm mang tính triết học phương Đông cực cao!"

Lão Quàng há hốc mồm: "Cậu... cậu điên rồi à? Hay đói quá hóa rồ?"

"Tôi không rồ," Hoàng nhếch mép, cái điệu cười thượng lưu gượng gạo xuất hiện trở lại. "Tôi là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Phan Minh. Nếu tôi nói nó là hàng Limited Edition dành cho giới thượng lưu muốn trải nghiệm khổ hạnh, thì nó sẽ là như thế."

Gã nhìn đống giày không gót.

"Và kia không phải là giày hỏng. Đó là 'Giày cân bằng sinh học', buộc người mang phải nhón chân như vũ công Ballet để đốt cháy calo và cải thiện vóc dáng. Một cuộc cách mạng trong ngành thời trang sức khỏe!"

Lão Quàng nhìn Hoàng như nhìn một sinh vật lạ. Lão nhận ra gã thiếu gia này có thể mất tiền, mất xe, mất nhà, nhưng cái kỹ năng "biến không thành có" và sự ảo tưởng sức mạnh của gã thì vẫn còn nguyên vẹn.

"Được rồi, 'Chủ tịch' ạ," Lão Quàng mỉa mai. "Nhưng trước khi cậu bán đống 'thiền định' này cho thiên hạ, chúng ta cần một chỗ trốn và một gã nào đó biết tính toán xem cậu nợ bao nhiêu để không bị chủ nợ chặt giò. Tôi biết một thằng kế toán vừa bị đuổi việc, nó đang ngồi hít bụi ở gầm cầu vì quá thật thà. Tôi nghĩ cậu sẽ cần nó."

Đêm đó, Phan Hoàng ngủ lại trên những bao tải bột mì vón cục. Mùi mốc, tiếng chuột chạy và cái lạnh thấu xương của nhà kho ngoại ô là bài học đầu tiên gã nhận được về sự thừa kế. Gã nắm chặt chiếc ô không cán trong tay, thầm thề rằng gã sẽ bắt thế giới này phải trả tiền cho đống rác này, bằng bất cứ giá nào.

Gã không còn là Hoàng Hublot nữa. Từ hôm nay, gã là Hoàng "Thừa Kế Nợ".