1,177 từ
Đêm đầu tiên hậu sụp đổ không lãng mạn như phim. Phan Hoàng nằm co quắp trên thùng xe bán tải, phủ lên người ba lớp áo mưa không lỗ chui đầu – thứ mà gã vừa tạm gọi là "Chăn cách nhiệt công nghệ mới". Mùi sắt gỉ quyện với mùi ẩm mốc của đống giày cao gót lỗi khiến gã thiếu gia thấy tiền đình quay cuồng.
Cách đó một mét, Lão Quàng nằm ngửa trên một tấm phản gỗ kê tạm, tiếng ngáy của lão vang lên đều đặn, át cả tiếng mưa lộp độp trên mái tôn nhà kho.
Hoàng nhắm mắt lại. Chỉ mới hôm qua thôi, gã còn đang nằm trên chiếc nệm lò xo túi độc lập nhập khẩu từ Anh Quốc, loại nệm mà người ta quảng cáo là "nâng đỡ từng sợi dây thần kinh". Còn bây giờ, thứ nâng đỡ gã là những bao tải bột mì vón cục, cứng đến mức gã ngỡ mình đang nằm trên một bãi đá hộc ở công trường.
"Ba ơi, ba hại con rồi..." Hoàng thầm rủa trong bóng tối. Gã thò tay vào túi quần, chạm vào chiếc Hublot – vật báu duy nhất còn sót lại. Gã định tháo nó ra gối đầu, nhưng lại sợ chuột tha mất. Ở cái nơi này, chuột có khi còn giàu hơn gã.
Sáng hôm sau, Phan Hoàng bị đánh thức bởi một thứ âm thanh chói tai: Tèn ten ten... Tèn ten ten...
Gã giật bắn mình, lăn khỏi đống bao tải, suýt nữa thì đập mặt vào đống giày cao gót. Lão Quàng đang cầm một cái loa tay – một trong số 1.000 cái loa lỗi trong kho – và bấm nút thử.
"Dậy đi Phan thiếu! Đến giờ 'điều hành tập đoàn' rồi," Lão Quàng ném cái loa sang một bên, nó vẫn tiếp tục kêu tèn ten ten một hồi mới dứt hẳn.
Hoàng ngồi dậy, mái tóc vuốt gel vuốt ngược hôm qua giờ bù xù như tổ quạ, mặt mũi nhem nhuốc bột mì trắng xóa. Gã nhìn quanh cái không gian hẹp té của thùng xe bán tải – thứ mà từ nay lão Quàng bắt gã phải gọi là "Mobile Executive Suite" cho nó sang mồm.
"Ăn đi," Lão Quàng đưa cho gã một mẩu bánh mì khô khốc còn thừa từ tối qua và một chai nước lọc tái sử dụng nhiều lần. "Hôm nay chúng ta phải đi tìm thằng Thành 'Cân Đối'. Nó là đứa duy nhất có thể giúp cậu thống kê xem cái đống rác này đáng giá bao nhiêu điếu thuốc."
Chiếc xe bán tải nổ máy khục khục, xả một làn khói đen kịt vào không gian rồi lảo đảo lăn bánh khỏi kho hàng số 9. Hoàng ngồi ở ghế phụ, cố gắng thu mình lại để không ai nhận ra "Hoàng Hublot" danh tiếng.
Họ dừng lại dưới gầm cầu vượt một đại lộ sầm uất. Giữa đám đông người lao động tự do và những kẻ vô gia cư, có một gã trai mặc áo sơ mi trắng đã sờn cổ, đeo kính cận dày cộp, đang ngồi bệt trên một tờ báo, tay cầm cây bút chì liên tục tính toán lên một mẩu bìa carton. Đó là Thành "Cân Đối".
"Này Thành, vẫn đang tính toán xem khi nào thì tận thế à?" Lão Quàng xuống xe, vỗ vai gã trai.
Thành ngước lên, đôi mắt mệt mỏi sau cặp kính cận lóe lên một vẻ u sầu: "Chào chú Quàng. Theo tính toán của con, với tốc độ lạm phát này và số dư tài khoản bằng 0 hiện tại, con sẽ chết đói sau chính xác 14 giờ 22 phút nữa nếu không có nguồn thu nhập mới."
Hoàng bước xuống xe, cố giữ phong thái của một chủ tịch dù gấu quần đang bị tuột chỉ. "Anh là kế toán?"
Thành nhìn Hoàng từ đầu đến chân, dừng lại ở chiếc Hublot rồi đẩy gọng kính: "Anh là Phan Hoàng? Người vừa mới bị đóng băng tài khoản và đang nợ ngân hàng khoảng 42 tỷ đồng tiền tín chấp và thấu chi?"
Hoàng đứng hình: "Sao anh biết?"
"Tôi từng làm kế toán cho một công ty con trong hệ sinh thái của ba anh trước khi bị đuổi vì dám 'cân đối' lại cái quỹ đen của lão sếp tổng. Tôi đã theo dõi biểu đồ sụp đổ của gia đình anh từ ba tháng trước. Nó đẹp như một đường Parabol lao xuống vực thẳm," Thành nói bằng giọng đều đều như đang đọc báo cáo tài chính.
Hoàng nhếch mép, ngồi xổm xuống cạnh Thành: "Nghe này, tôi có một kho hàng. Một gia tài thực sự. Tôi cần một người kiểm kê và định giá nó để tôi thực hiện chiến dịch tái cấu trúc thị trường."
"Gia tài?" Thành hoài nghi.
"Đúng! 5.000 chiếc ô thiền định, 5.000 đôi giày cân bằng sinh học và 3 tấn bột khoáng núi cao chuyên dụng cho Spa," Hoàng tuôn một tràng bốc phét mà không chớp mắt. "Tôi mời anh về làm Giám đốc tài chính của 'Tập đoàn Xe bán tải'. Lương sẽ được chi trả ngay khi chúng ta chốt được đơn hàng đầu tiên. Ngoài ra, anh sẽ được hưởng quyền lợi 'Open-air Urban Glamping' ngay tại đây."
Thành nhìn chiếc xe bán tải rỉ sét, nhìn Lão Quàng đang cầm cái cờ-lê gãi lưng, rồi lại nhìn Phan Hoàng – kẻ đang mặc bộ suit triệu đô đi bán hàng đồng nát.
"Dù sao thì tôi cũng chẳng còn gì để mất," Thành thở dài, thu dọn mớ giấy vụn vào cái cặp sờn. "Nhưng tôi cảnh báo trước, tôi chỉ làm việc với những con số thật. Nếu cái đống 'thiền định' của anh thực chất là rác, tôi sẽ tính toán chính xác số ngày anh phải ngồi tù."
"Chốt!" Hoàng đập tay xuống thùng xe.
Vậy là "Biệt đội dọn rác thành vàng" đã có thêm thành viên thứ ba. Trên chiếc xe bán tải chật chội, ba gã đàn ông thuộc ba tầng lớp khác nhau bắt đầu bàn bạc về đơn hàng đầu tiên.
"Này chủ tịch," Thành mở sổ tay ra. "Nếu chúng ta dùng 15.000 đồng cuối cùng để mua xăng, chúng ta sẽ không còn tiền ăn trưa. Nhưng nếu chúng ta ăn trưa, chiếc 'Mobile Executive Suite' này sẽ thành đống sắt vụn đứng yên. Anh chọn cái nào?"
Hoàng nhìn vào chiếc Hublot, rồi nhìn vào bụng mình đang sôi lên sùng sục. Gã nuốt nước miếng, dõng dạc nói: "Đổ xăng! Chúng ta phải giữ hình ảnh của một tập đoàn đang vận động. Đói là một trạng thái nhất thời, nhưng hết xăng là một sự bế tắc về mặt chiến lược!"
Lão Quàng cười ha hả, đạp ga khiến chiếc xe lồng lên. Dưới gầm cầu vượt, khói đen mịt mù che khuất bóng dáng ba kẻ điên rồ đang lao vào một cuộc chiến sinh tồn mà vũ khí duy nhất là sự bốc phét và những con số đau lòng.