MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNGƯỜI THỪA KẾ... NỢChương 4: CUỘC HỘI NGỘ VỈA HÈ: KHI THIẾU GIA GẶP KẾ TOÁN THẤT NGHIỆP

NGƯỜI THỪA KẾ... NỢ

Chương 4: CUỘC HỘI NGỘ VỈA HÈ: KHI THIẾU GIA GẶP KẾ TOÁN THẤT NGHIỆP

1,333 từ

Nắng Sài Gòn bắt đầu gắt, xuyên qua lớp bụi mờ của những công trình xây dựng dang dở. Phan Hoàng đứng bên cạnh chiếc xe bán tải, cố gắng chỉnh lại cổ áo sơ mi đã nhăn nhúm. Gã cảm thấy cái nhìn của Thành "Cân Đối" giống như một chiếc máy quét tia X, lột trần mọi lớp vỏ bọc sang chảnh còn sót lại trên người gã.

"Chào mừng anh gia nhập ban quản trị," Hoàng chìa tay ra, cố giữ cái giọng điệu của một CEO đang chốt thương vụ bạc tỷ. "Chúng ta đang đứng trước một cơ hội tái cấu trúc thị trường hàng tiêu dùng cao cấp. Anh thấy đấy, thế giới đang thừa mứa sự hoàn hảo, họ cần những giá trị... khiếm khuyết có chiều sâu."

Thành không bắt tay. Anh ta lôi từ trong cái cặp sờn ra một chiếc máy tính bỏ túi cũ kỹ, loại mà các bà nội trợ hay dùng đi chợ, rồi bấm phạch phạch.

"Theo dữ liệu tôi thu thập được từ các trang tin lá cải và báo kinh tế sáng nay," Thành nói, giọng khô khốc như tiếng sỏi cọ vào nhau. "Tài sản ròng hiện tại của anh là số âm. Kho hàng anh nói, nếu đúng là đồ lỗi sản xuất, thì giá trị của nó chỉ nằm ở cân nặng nếu bán cho vựa ve chai. Nếu chúng ta thuê xe chở đống đó đi bán, chi phí xăng dầu và nhân công sẽ cao hơn 150% giá trị thu về. Kết luận: Chúng ta đang phá sản ngay cả khi chưa bắt đầu."

Hoàng nín thở. Cái thằng này tính toán nhanh quá làm gã suýt thì nghẹn họng. Nhưng bản năng sinh tồn của một kẻ từng sống bằng vẻ bề ngoài không cho phép gã gục ngã.

"Sai! Anh chỉ tính toán dựa trên giá trị vật chất thô," Hoàng chỉ tay vào cái loa tay đang nằm lăn lóc trên thùng xe. "Cái loa này phát ra tiếng 'tèn ten ten'. Người bình thường nghe thấy sự phiền toái, nhưng giới thượng lưu đang bị stress nghe thấy đó là 'Âm thanh thức tỉnh tần số 528Hz'. Một liệu pháp chữa lành bằng âm thanh lỗi!"

Lão Quàng đang loay hoay dùng cái cờ-lê cạy nắp két nước, nghe thấy thế thì phì cười, phun cả ngụm nước lã ra đất: "Chúa ơi, cái mỏ của thằng này còn lợi hại hơn cả máy hàn của tôi. Thành ạ, đừng nghe nó nói, nhìn nó làm đi. Sáng nay nó đã nhai mẩu bánh mì khô của tôi mà không hề chê bai một lời nào. Đó là tố chất của một đại ca đấy."

Thành đẩy gọng kính, nhìn sâu vào mắt Hoàng. Anh ta thấy sự tuyệt vọng được che đậy bằng một lớp sự tự tin điên rồ. Anh ta cũng là kẻ tuyệt vọng. Bị đuổi việc vì quá trung thực, bị bạn gái bỏ vì không có tương lai, Thành đang đứng ở vạch xuất phát của cái chết đói.

"Được rồi. Tôi sẽ lập bảng cân đối kế toán cho 'Tập đoàn rác' này," Thành lạnh lùng nói. "Nhưng tôi cần một văn phòng. Tôi không thể làm việc trên vỉa hè khi bụi mịn đang làm hỏng các tế bào não của tôi."

Hoàng chỉ tay vào thùng xe bán tải: "Văn phòng điều hành di động của anh đó. View 360 độ, điều hòa tự nhiên, không gian mở hoàn toàn. Anh có thể ngồi trên đống bột mì, nó khá êm nếu anh không ngại bị trắng mông."

Thành thở dài, leo lên thùng xe một cách cam chịu. Anh ta ngồi xếp bằng giữa đống giày không gót, đặt chiếc máy tính lên đùi và bắt đầu ghi chép. Lão Quàng nhảy lên ghế lái, hét lớn:

"Đi đâu tiếp theo đây Chủ tịch? Xăng còn đủ để chạy khoảng 10 cây số nữa thôi, sau đó là chúng ta phải dùng lực đẩy bằng cơm đấy!"

"Tìm cho tôi một cái quán cà phê nào sang trọng nhất khu vực này, nhưng phải có... vỉa hè rộng," Hoàng ra lệnh. "Chúng ta cần tìm mảnh ghép cuối cùng. Một người có thể biến đống rác này thành xu hướng trên mạng xã hội."

"Ý anh là tìm một đứa điên giống anh?" Thành ngước lên từ đống giấy tờ.

"Không, tôi tìm một nghệ sĩ lừa đảo... à không, một chuyên gia truyền thông sáng tạo."

Chiếc xe bán tải lộc cộc chạy về hướng trung tâm. Hoàng nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Thành đang nghiêm túc đếm số chiếc ô không cán. Một cảnh tượng kỳ quái: một thiếu gia phá sản, một thợ máy bặm trợn và một kế toán u sầu đang ngồi trên một đống phế liệu lao đi giữa phố phường lộng lẫy.

Họ dừng lại trước một quán cà phê được trang trí theo phong cách tối giản, nơi những người trẻ sành điệu đang ngồi cầm điện thoại quay chụp. Hoàng nhận ra ngay mục tiêu. Ở cái bàn góc khuất, một cô gái đang miệt mài dặm phấn, trước mặt cô là một bát mì tôm nhưng cô lại đang tạo dáng với một cái ly Starbucks trống rỗng mang từ nhà đi.

Đó là Mỹ Linh – "nữ hoàng sống ảo" vừa bị bóc phốt chấn động mạng xã hội vì tội thuê túi Hermes giả để chụp ảnh xong quỵt tiền thuê.

Hoàng bước xuống xe, chỉnh lại chiếc đồng hồ Hublot (giờ đã hết pin nhưng vẫn bóng bẩy). Gã tiến lại gần, gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ.

"Mỹ Linh? Cô còn muốn quay lại thời hoàng kim với 1 triệu follower không?"

Mỹ Linh ngước lên, đôi mắt kẻ eyeliner sắc lẹm nhìn Hoàng đầy cảnh giác: "Anh là ai? Phóng viên à? Tôi không có nợ tiền ai hết nhé!"

"Tôi là Phan Hoàng. Và tôi đang sở hữu một bộ sưu tập thời trang phá cách chưa từng có. Tôi cần một đại diện thương hiệu có khả năng biến những thứ 'vô dụng' thành 'vô giá'," Hoàng nói, môi nở một nụ cười đầy ma mãnh.

Lúc này, từ thùng xe bán tải, Thành hét vọng xuống: "Báo cáo Chủ tịch! Tôi vừa tính xong, nếu cô này tham gia, chi phí ăn uống của chúng ta sẽ tăng thêm 33,3%, trong khi tỷ lệ thành công của chiến dịch hiện vẫn là 0,01%!"

Mỹ Linh nhìn gã thiếu gia, rồi nhìn sang chiếc xe bán tải rác rưởi đang bốc khói, nơi một gã đeo kính đang ngồi đếm giày không gót. Cô bỗng bật cười, một điệu cười đầy chua chát nhưng cũng đầy quyết tâm.

"Nghe có vẻ bần cùng nhỉ? Nhưng mà... tôi thích cái tên 'vô giá' của anh. Đi thôi, dù sao thì chủ quán cũng sắp đuổi tôi vì ngồi quá lâu mà chỉ gọi nước lọc rồi."

Biệt đội dọn rác chính thức đủ bộ. Bốn kẻ thất thế ngồi trên chiếc xe bán tải đời 1990, lao đi trong ánh nắng vàng vọt của Sài Gòn. Họ không biết rằng, hành trình phía trước không chỉ là bán đi đống hàng lỗi, mà là bán đi chính cái tôi giả tạo của mình để đổi lấy một giá trị thực sự.

"Này Thành," Hoàng hỏi khi xe đang chạy. "Tính cho tôi xem, nếu chúng ta bán được hết 5.000 đôi giày không gót này với giá 1 triệu một đôi, tôi có mua lại được cái Porsche không?"

"Thưa Chủ tịch," Thành bấm máy tính không cần nhìn. "Với mức giá đó, anh có thể mua được cái Porsche, nhưng tỷ lệ anh bị bắt vì tội lừa đảo là 99,9%. Tôi khuyên anh nên mua một ổ bánh mì kẹp thịt trước đã."

Tiếng cười của Lão Quàng hòa cùng tiếng tèn ten ten vô tình phát ra từ cái loa tay lỗi, tạo nên một giai điệu nực cười nhất mà phố thị từng nghe thấy.