1,327 từ
Dưới ánh nắng gay gắt của buổi trưa Sài Gòn, chiếc xe bán tải đời 1990 dừng chân tại một bãi đất trống ven sông, nơi vốn dĩ là công viên nhưng giờ chỉ toàn cỏ dại. Phan Hoàng bước xuống xe, bộ suit triệu đô giờ đây trông không khác gì một mảnh giẻ lau cao cấp. Gã đưa mắt nhìn sang "văn phòng" mới của mình – chiếc thùng xe đầy rác và hai gã đàn ông lạ lùng đang ngồi trên đó.
"Được rồi, chúng ta cần một kế hoạch hành động," Hoàng dõng dạc, cố lấy lại phong thái của kẻ từng điều hành những buổi tiệc tùng nghìn người. "Mỹ Linh, cô có điện thoại còn pin không?"
Mỹ Linh lôi từ trong túi xách ra một chiếc iPhone đời mới nhất, nhưng màn hình chằng chịt những vết nứt. "Còn 15%, và tôi cũng đang nợ tiền cước tháng trước. Nếu anh định livestream thì tốt nhất nên nói nhanh, kẻo nó sập nguồn là chúng ta hết 'cửa' sống ảo."
Lão Quàng lầm lì tiến lại phía sau thùng xe. Lão không nói nhiều, chỉ lẳng lặng lôi từ dưới gầm ghế lái ra một chiếc hộp sắt đựng đầy cờ-lê, mỏ lết và những thứ dây nhợ loằng ngoằng. Lão nhặt một chiếc loa cầm tay lỗi – thứ chỉ phát ra tiếng tèn ten ten – rồi dùng tô vít cạy tung phần vỏ nhựa.
"Này lão, lão định phá hoại tài sản của tập đoàn à?" Hoàng hét lên.
Lão Quàng không thèm ngước lên, đôi bàn tay chai sạn, đen kịt dầu mỡ vẫn thoăn thoắt đấu nối lại những sợi dây đồng mảnh như tơ. "Chủ tịch, cậu có cái miệng để bốc phét, thằng Thành có cái đầu để tính nợ, thì lão già này có đôi tay để biến rác thành thứ dùng được. Cậu định cầm cái loa này đi rao 'giày thiền định' mà nó cứ kêu tèn ten ten thì chó nó cũng không thèm nghe."
Chỉ sau mười phút, Lão Quàng gạt một công tắc nhỏ vừa chế thêm. Thay vì tiếng kêu vô nghĩa ban nãy, chiếc loa bỗng phát ra một dải âm thanh trầm bổng, vang vọng và có độ rung cực kỳ lạ tai. Nó nghe như tiếng chuông gió ở một ngôi chùa cổ, nhưng lại có chút gì đó hiện đại, ma mị.
"Xong," Lão Quàng ném chiếc loa cho Hoàng. "Bây giờ nó là 'máy phát tần số chữa lành'. Cậu muốn gọi nó là cái giống gì cũng được, miễn là bán được tiền."
Thành "Cân Đối" đẩy gọng kính, vội vàng ghi chép vào mẩu bìa carton: "Chi phí linh kiện: 0 đồng. Giá trị gia tăng do lao động kỹ thuật: chưa xác định. Nhưng nếu chúng ta bán cái loa này với giá 500 nghìn, tỷ lệ hoàn vốn sẽ là vô cực vì vốn ban đầu là... rác."
Hoàng nhìn chiếc loa trong tay, ánh mắt gã lóe lên sự thán phục. Gã quay sang Mỹ Linh, người đang dùng ánh sáng tự nhiên từ mặt sông để dặm lại lớp phấn nền rẻ tiền.
"Mỹ Linh, cô nghe thấy không? Đó là âm thanh của tiền đấy. Cô có thể biến cái âm thanh này thành một xu hướng trên mạng được không? Kiểu như... 'Tần số bí mật của giới siêu giàu để thu hút năng lượng vũ trụ'?"
Mỹ Linh nhếch môi, nụ cười của một kẻ từng lừa hàng triệu người xem trên mạng xã hội hiện rõ: "Chuyện nhỏ. Nhưng tôi cần bối cảnh. Chúng ta không thể đứng cạnh chiếc xe nát này mà nói về giới siêu giàu được."
Hoàng nhìn quanh, rồi chỉ tay vào chiếc xe bán tải. "Lão Quàng, lão có thể làm cho cái 'biệt thự di động' này trông sang chảnh hơn một chút không? Kiểu như phong cách Industrial Vintage hay Minimalist gì đó?"
Lão Quàng hừ một tiếng, lôi ra mấy tấm bạt cũ và vài lon sơn xịt còn sót lại. Lão bắt đầu gõ, hàn, và xịt sơn lên những chỗ rỉ sét. Thành "Cân Đối" cũng bị lôi vào cuộc, gã phải dùng thước dây đo đạc để sắp xếp 5.000 chiếc ô không cán thành một cái "phông nền nghệ thuật" theo sự chỉ đạo đầy tính thẩm mỹ ảo tưởng của Hoàng.
Trong vòng hai tiếng đồng hồ, chiếc xe bán tải rách nát đã biến thành một studio lộ thiên kỳ quái. Những chiếc ô không cán được treo ngược lên, tạo thành một ma trận dù trắng đầy nghệ thuật. Đống bột mì vón cục được đổ ra một cái khay gỗ cũ, trông xa chẳng khác gì những khối đá khoáng quý hiếm.
"Chuẩn bị máy!" Hoàng ra lệnh, vuốt lại mái tóc bù xù bằng một chút nước lã. "Chúng ta sẽ quay clip đầu tiên. Thành, anh cầm cái loa tần số đó đứng sau bụi cây, nhớ bấm nút đúng lúc tôi nói về sự chữa lành."
Mỹ Linh đứng trước ống kính, ngay lập tức biến hình. Đôi mắt u sầu ban nãy biến mất, thay vào đó là vẻ mặt thanh tịnh, quý phái của một nữ thần sống ảo.
"Xin chào các bạn, Linh đang có mặt tại một địa điểm bí mật của một tập đoàn thời trang bền vững," cô thì thầm vào điện thoại. "Hôm nay Linh muốn giới thiệu với mọi người một bí mật mà giới thượng lưu Sài Gòn đang truyền tai nhau: Những món đồ 'thiền định' được thiết kế riêng để cân bằng luân xa..."
Hoàng bước vào khung hình, tay cầm chiếc giày không gót, gương mặt nghiêm nghị như một bậc thầy triết học. "Món đồ này không dành cho tất cả mọi người. Nó chỉ dành cho những ai đủ can đảm để buông bỏ gánh nặng của quá khứ..."
Tiếng loa u u trầm mặc từ tay Thành vang lên đúng lúc, hòa cùng tiếng gió sông thổi qua những nan ô gỉ sét, tạo nên một bầu không khí huyền bí đến lạ lùng.
Kết thúc cảnh quay, Mỹ Linh bấm nút lưu rồi ngồi thụp xuống cỏ, thở hổn hển. "Này, nếu clip này không 'lên xu hướng', tôi thề sẽ lấy cái giày không gót này đập vào đầu anh, Phan Hoàng."
Hoàng nhìn clip vừa quay, rồi nhìn lại thực tại: chiếc xe bán tải nát, ba gã đàn ông lếch thếch và một cô gái hết thời. Gã thấy một nỗi chua chát len lỏi trong lòng. Gã đang lừa dối người khác để kiếm miếng ăn, điều mà trước đây gã vẫn làm một cách vô tư, nhưng sao bây giờ gã lại cảm thấy tim mình thắt lại?
"Thưa chủ tịch," Thành cắt ngang dòng suy nghĩ của Hoàng. "Số lượt xem bắt đầu tăng. Và... có người hỏi giá."
Hoàng giật lấy điện thoại. Đúng là có người hỏi. Một hội chị em "sang chảnh" ở quận 7 đang xôn xao về "phong cách sống tối giản cực hạn" mà họ vừa thấy.
"Báo giá đi Thành," Hoàng nói, giọng gã bỗng trở nên trầm xuống. "Nhưng đừng báo giá rác. Báo giá 'niềm tin'. Mỗi đôi giày 2 triệu đồng."
Thành suýt rơi kính: "Anh điên rồi! Cái đó bán 20 nghìn còn sợ bị đánh!"
"Tin tôi đi," Hoàng nhìn vào đống phế liệu giờ đã trở thành 'nghệ thuật' dưới bàn tay của Lão Quàng. "Khi người ta quá giàu và quá rảnh, họ không mua vật chất, họ mua cái câu chuyện mà mình thêu dệt lên nó. Và chúng ta... chúng ta đang bán câu chuyện về sự tồn tại của chính mình."
Lão Quàng ngồi bên lốp xe, châm một điếu thuốc lào, khói thuốc bay lên mịt mù. Lão không quan tâm đến "luân xa" hay "tần số", lão chỉ biết rằng chiều nay, có thể cả nhóm sẽ không phải chia nhau một mẩu bánh mì khô nữa.