MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNGƯỜI THỪA KẾ... NỢChương 6: MỸ LINH TIKTOKER: KHI "NỮ HOÀNG SỐNG ẢO" ĐI BÁN BỘT MÌ VÓN CỤC

NGƯỜI THỪA KẾ... NỢ

Chương 6: MỸ LINH TIKTOKER: KHI "NỮ HOÀNG SỐNG ẢO" ĐI BÁN BỘT MÌ VÓN CỤC

1,123 từ

Dưới cái nắng đổ lửa của bãi đất trống ven sông, Mỹ Linh đang thực hiện những động tác yoga "vô định" giữa một rừng ô không cán. Cô mặc một bộ đồ tập bó sát – thứ duy nhất cô kịp vơ lấy khi bị đuổi khỏi căn hộ chung cư cao cấp. Khuôn mặt cô thanh tú, đôi mắt nhắm nghiền như thể đang kết nối với vũ trụ, nhưng thực tế là cô đang cố ngăn một giọt mồ hôi chảy vào mắt làm nhòe đi lớp mascara cuối cùng.

"Chào các tín đồ của lối sống tỉnh thức," Mỹ Linh thì thầm vào chiếc iPhone nứt vỡ đang được cố định trên một cái mỏ lết của Lão Quàng. "Hôm nay, Linh muốn chia sẻ với các bạn một bí mật từ vùng núi cao... thứ mà Linh đã phải rất khó khăn mới mang về được cho cộng đồng của mình."

Phan Hoàng đứng sau rặng sậy, tay cầm một nắm bột mì vón cục đã được Lão Quàng dùng búa đập nhỏ bớt. Gã ra hiệu cho Thành "Cân Đối" chuẩn bị "hiệu ứng âm thanh".

"Bây giờ!" Hoàng thầm thì.

Thành bấm nút chiếc loa tay đã được phù phép. Âm thanh u u u ma mị vang lên, rung động cả không gian tĩnh lặng. Đúng lúc đó, Hoàng vung tay, tung nắm bột mì trắng xóa vào không trung, tạo thành một làn sương mờ ảo bao quanh Mỹ Linh.

"Đây chính là Organic Exfoliating Powder – Bột khoáng thanh tẩy từ trầm tích núi lửa cổ đại," Mỹ Linh thảng thốt nói trong làn bụi trắng. "Sản phẩm này không dành cho bề mặt da thông thường, nó dùng để thanh lọc hào quang. Mỗi hạt bột đều mang tần số của sự thịnh vượng."

Thực tế, Mỹ Linh vừa nói vừa nín thở để không hít phải đống bột mì mốc, còn Hoàng thì đang lấm lét nhìn quanh xem có bảo vệ nào đến đuổi vì tội làm ô nhiễm môi trường hay không.

Ở phía sau "văn phòng điều hành di động", Thành "Cân Đối" đang dán mắt vào màn hình điện thoại, tay run run: "Lên rồi... 100 người xem... 500 người... 2.000 người! Một hội chị em tên 'Yêu Thân Tâm Trí' đang chia sẻ livestream điên cuồng! Có người hỏi giá kìa chủ tịch!"

Mỹ Linh liếc mắt nhìn vào màn hình, thấy dòng comment: "Em ơi, bột khoáng này dùng bao lâu thì đổi vận?"

Cô ngay lập tức bắt nhịp, giọng sặc mùi trà đạo: "Chị ơi, vận mệnh không tính bằng ngày, nó tính bằng độ thuần khiết của tâm hồn. Nhưng một hũ 500g Bột Khoáng Thiên Hà này có thể giúp chị duy trì năng lượng tích cực trong suốt một chu kỳ trăng tròn. Giá niêm yết là 2.999k, nhưng hôm nay, vì sự hữu duyên với những người đang khao khát đổi thay, Linh xin phép... 'trợ duyên' chỉ còn 999k."

"999 ngàn cho nửa cân bột mì mốc?!" Thành suýt chút nữa là hét lên thành tiếng. Gã lẩm bẩm: "Tỷ lệ lợi nhuận là... vô tận. Theo lý thuyết tài chính, chúng ta vừa thực hiện một cuộc IPO (Chào bán cổ phiếu lần đầu) cho rác thải."

Hoàng nhếch mép cười đắc thắng. Gã chưa bao giờ nghi ngờ khả năng "lùa gà" của Mỹ Linh, nhất là khi cô ấy đang ở trong tình cảnh không còn gì để mất.

Đúng lúc cao trào, khi đơn hàng bắt đầu nổ "ầm ầm" trong khung chat, một sự cố xảy ra. Một bao bột mì phía sau thùng xe bị chuột cắn thủng, đổ òa xuống chân Lão Quàng. Lão theo bản năng chửi thề một tiếng vang dội: "Tiên sư nhà mấy con chuột này, hỏng hết gia sản của tao!"

Âm thanh đó lọt thẳng vào livestream. Đám đông bắt đầu nghi ngờ: "Tiếng gì thế? Sao trung tâm thiền định lại có tiếng chửi thề?"

Mỹ Linh không hề nao núng, cô mỉm cười dịu dàng: "Đó chính là tiếng của 'Sự Thật'. Một vị thiền sư tại trung tâm của chúng tôi vừa thực hiện nghi thức 'Phá tan vô minh' bằng ngôn ngữ cổ xưa. Các bạn thấy đấy, mọi âm thanh đều là một phần của sự tồn tại."

Hoàng đứng hình. Gã không ngờ Mỹ Linh lại có thể "phun châu nhả ngọc" đến mức thượng thừa như vậy. Gã thầm nghĩ, nếu cô nàng này mà làm chính trị, chắc thế giới đã hòa bình lâu rồi.

Sau một tiếng livestream bão táp, Mỹ Linh tắt máy và đổ gục xuống sàn xe bán tải, mặt lấm lem bột mì như một chú hề.

"Thế nào?" cô hỏi, giọng khàn đặc.

Thành nhìn vào bảng tính trên mẩu bìa carton, đôi mắt mở to sau cặp kính cận: "Chốt... chốt được 25 đơn hàng. Tổng tiền thu hộ dự kiến là gần 25 triệu đồng. Sau khi trừ chi phí bao bì (là mấy cái túi nilon mua ở chợ bà Chiểu) và xăng xe, chúng ta có... thặng dư."

Hoàng nhìn con số, rồi nhìn cái bụng đang kêu réo của mình. 25 triệu. Con số này trước đây không đủ cho một bữa tối tại nhà hàng Pháp của gã, nhưng bây giờ, nó là một gia tài. Nó là tấm vé thông hành để họ không phải ngủ dưới gầm cầu tối nay.

"Hoàng," Mỹ Linh gọi, mắt vẫn nhìn vào đống bột mì rác rưởi. "Chúng ta vừa lừa họ đúng không?"

Hoàng im lặng một chút. Gã nhìn Lão Quàng đang lau mồ hôi bằng cái giẻ dính mỡ, nhìn Thành đang nâng niu mẩu bìa carton như bảo vật.

"Không hẳn là lừa," Hoàng nói, giọng gã bỗng trở nên nghiêm túc một cách lạ thường. "Họ mua một niềm tin, và chúng ta bán cho họ hy vọng. Trong cái thế giới ảo này, ai cũng cần một thứ gì đó để bám víu, kể cả khi thứ đó chỉ là một nắm bột mì vón cục của một gã thiếu gia phá sản."

Gã quay sang Lão Quàng: "Lão Quàng, nổ máy! Chúng ta đi giao hàng. Và trên đường đi, hãy dừng lại ở quán cơm tấm nào to nhất. Hôm nay, Biệt đội dọn rác sẽ ăn thịt thật!"

Chiếc xe bán tải đời 1990 lại gầm lên, khói đen mịt mù. Phan Hoàng ngồi trên thùng xe, tay cầm chiếc ô không cán che nắng, trông gã giống như một vị vua trên một vương quốc phế liệu. Gã biết, hành trình này chỉ mới bắt đầu, và số nợ 42 tỷ vẫn đang treo lơ lửng trên đầu. Nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, gã thấy mình thực sự... sống.