1,576 từ
Buổi chiều tại "Văn phòng điều hành di động" – tức thùng xe bán tải – diễn ra trong bầu không khí khẩn trương lạ thường. Phan Hoàng đang cầm một chiếc giày cao gót màu đỏ đun, nhãn hiệu mà theo gã phân tích là "từng có ý định đạo nhái Chanel nhưng thất bại ở khâu đổ khuôn gót". Chiếc giày cụt lủn, phần đế phía sau bằng phẳng đến mức trơ trọi, trông giống một chiếc bánh mì bị ai đó cắn mất phần đuôi.
"Thành, anh ghi chép lại chiến lược sản phẩm mới cho tôi," Hoàng vừa lau chùi chiếc giày bằng vạt áo suit, vừa ra lệnh.
Thành "Cân Đối" đẩy gọng kính, tay cầm chiếc bút bi sắp hết mực: "Báo cáo chủ tịch, chiến lược hiện tại của chúng ta đang đi ngược lại mọi định luật vật lý và đạo đức kinh doanh. Tôi vừa tính toán, nếu một người bình thường đi đôi giày này, xác suất họ bị lật sơ mi là 85%, dập xương gót là 12%, 3% còn lại là rơi xuống cống trước khi kịp cảm nhận được 'sự thiền định' của anh."
Hoàng tặc lưỡi, vẻ mặt không chút biến sắc: "Đó là vì anh chỉ nhìn bằng con mắt của một kẻ làm công ăn lương. Hãy nhìn bằng con mắt của một tín đồ thời trang cực đoan đi! Đây không phải là giày để đi, đây là thiết bị rèn luyện tâm trí. Tôi gọi nó là 'Giày Cân Bằng Trọng Tâm'."
"Cái gì?" Mỹ Linh ngước lên từ chiếc gương trang điểm bị nứt. "Anh định bán cái thứ phế thải này thật đấy à?"
"Đúng vậy," Hoàng đứng bật dậy trên thùng xe, suýt nữa thì đụng đầu vào mái bạt của Lão Quàng. "Mỹ Linh, cô hãy viết kịch bản quảng cáo ngay. Nội dung là: 'Bạn cảm thấy cuộc sống mất phương hướng? Đó là vì gót chân bạn đang quá dựa dẫm vào thế giới vật chất. Hãy đi Giày Thiền Định của chúng tôi. Với thiết kế không gót, người mang buộc phải dùng cơ chân và ý chí để giữ thăng bằng. Mỗi bước đi là một lần đối diện với bản ngã. Nếu bạn ngã, đó là vì tâm bạn chưa tịnh'."
Lão Quàng đang ngồi mài một chiếc tuốc-nơ-vít dưới gầm xe, nghe thế liền nhổ toẹt bãi nước cốt trầu: "Thằng này... nó lừa người ta mà nó nói nghe như sắp đi cứu thế giới không bằng. Coi chừng khách nó tới nó vả cho rụng răng nghe con."
"Yên tâm đi lão Quàng," Hoàng nháy mắt. "Chúng ta sẽ không bán cho khách hàng phổ thông. Chúng ta bán cho 'Hội Chị Em Thượng Lưu Khao Khát Khác Biệt'."
Nói là làm, Mỹ Linh bắt đầu bật chế độ "Creative Marketing bẩn". Cô chọn một góc công viên vắng, nơi có những bậc thang bằng đá cũ kỹ, rêu phong. Cô đi đôi giày không gót, đứng nhón chân bằng mũi chân một cách điêu luyện – một kỹ năng mà cô học được từ hồi còn làm mẫu ảnh "hết thời" – và quay clip chậm (slow-motion).
Trong clip, Mỹ Linh trông giống như một tiên nữ đang lướt đi trên không trung, gương mặt thanh thoát đến lạ thường. Dòng caption hiện lên lấp lánh: "Limited Edition: Zen-Heels. Chỉ dành cho 100 người phụ nữ đủ bản lĩnh để làm chủ trọng tâm cuộc đời. Giá: 5.999.000 VNĐ (Chỉ bằng một phần mười giá trị tinh thần mà nó mang lại)."
"Năm triệu chín?!" Thành "Cân Đối" suýt đánh rơi cái máy tính bỏ túi. "Hoàng, anh bị điên rồi. Một đôi này bán cho ve chai được 500 đồng!"
"Anh im đi Thành. Anh không hiểu gì về tâm lý học hành vi cả," Hoàng cười đắc thắng. "Nếu bán 500 đồng, họ sẽ chửi chúng ta bán rác. Nhưng nếu bán 6 triệu, họ sẽ nghi ngờ trí tuệ của chính mình nếu không thấy cái đẹp trong đó. Đó gọi là đẳng cấp của sự vô lý."
Chỉ một tiếng sau khi clip được Mỹ Linh đăng lên các hội nhóm "Sang chảnh nhưng thích trải nghiệm", điện thoại của cô bắt đầu rung liên hồi. Một nhóm chị em "Quý bà sành điệu quận 7" đã nhắn tin yêu cầu được "tư vấn trực tiếp".
Buổi gặp gỡ diễn ra tại một quán cà phê vỉa hè... đối diện một khách sạn 5 sao để "mượn view". Phan Hoàng diện bộ suit duy nhất còn lại, tay cầm chiếc ô không cán che nắng như một quý ông lịch lãm. Mỹ Linh ngồi bên cạnh, phong thái sang trọng như vừa bước ra từ tạp chí Vogue.
Đúng lúc đó, một chiếc Mercedes đời mới đỗ xịch trước mặt. Ba quý bà bước xuống, người đầy kim cương và nước hoa nồng nặc.
"Chào các em, chị là bà Thu. Chị nghe nói bên em có loại giày thiền định gì đó giúp... giảm béo và tịnh tâm?" một người phụ nữ với vòng eo hơi quá khổ lên tiếng, mắt liếc nhìn đôi giày màu đỏ đun đang được đặt trên một tấm lụa (thực chất là mảnh rèm cửa cũ của nhà kho).
Hoàng đứng dậy, cúi chào theo đúng lễ nghi quý tộc gã từng học: "Chào chị Thu. Thực tế, đôi giày này không tìm người mua, mà nó chọn người sở hữu. Nó đòi hỏi một sự thấu cảm về lực hấp dẫn mà không phải ai cũng có được."
Gã cầm chiếc giày lên, xoay nhẹ dưới ánh nắng: "Chị nhìn xem, phần gót bị lược bỏ không phải do thiếu hụt, mà đó là sự 'Xả ly'. Khi chị bước đi bằng đôi giày này, chị không còn dẫm đạp lên quá khứ, chị đang khiêu vũ với tương lai bằng chính sức mạnh cơ bắp của mình. Chị sẽ thấy cơ đùi săn chắc hơn, và quan trọng nhất, chị sẽ thấy mình... cao hơn người khác một bậc về tư duy."
Bà Thu nhìn đôi giày, rồi nhìn sang Mỹ Linh đang đứng nhón chân một cách "tự nhiên" bên cạnh. Sự tò mò trộn lẫn với nỗi sợ bị coi là "không đẳng cấp" bắt đầu xâm chiếm tâm trí bà.
"Nhưng... nó khó đi quá không em?" bà Thu ngần ngại chạm tay vào đôi giày cụt gót.
"Chính vì khó, nên nó mới là Limited," Hoàng nói bằng giọng trầm ấm, đầy tính thuyết phục. "Nếu ai cũng đi được, thì nó đã là hàng chợ rồi chị. Ở châu Âu, giới quý tộc đang phát sốt vì trào lưu 'Walking on Toes' (Đi bộ bằng mũi chân) để trẻ hóa tế bào đấy ạ."
Trong khi Hoàng đang say sưa bốc phét, Thành "Cân Đối" ngồi ở chiếc bàn phía sau, tay run rẩy gõ máy tính. Gã thầm tính: Lợi nhuận gộp: 5.998.500 đồng/đôi. Tỷ lệ lãi ròng: 99,99%. Nếu bán được 3 đôi, chúng ta sẽ có tiền đóng tiền phạt quá hạn cho chiếc xe bán tải và mua được 10 kg thịt bò loại 1.
Kết quả ngoài mong đợi. Bà Thu và hai người bạn không chỉ mua 3 đôi, mà còn đòi đặt thêm 5 đôi nữa để làm "quà biếu" cho hội bạn trong câu lạc bộ Yoga. Họ ra về với vẻ mặt tự hào như vừa sở hữu được báu vật từ Tây Tạng.
Khi chiếc Mercedes lăn bánh đi khuất, cả nhóm "Biệt đội dọn rác" đứng đờ người ra nhìn xấp tiền mặt trên bàn.
"Chúa ơi..." Mỹ Linh thào thào. "Chúng ta vừa kiếm được gần ba mươi triệu từ sáu chiếc giày hỏng?"
Lão Quàng từ bụi cây chui ra, cầm cái cờ-lê gõ vào đầu Hoàng một cái rõ đau: "Thằng quỷ! Mày đúng là phù thủy lừa đảo. Tao bắt đầu thấy sợ cái lưỡi của mày rồi đấy."
Hoàng không cười. Gã nhìn xấp tiền, rồi nhìn lại đôi bàn tay của mình. Gã thấy một chút hưng phấn, nhưng cũng thấy một chút gì đó nặng nề. Gã vừa dùng cái vẻ "thiếu gia" rởm của mình để bán đi sự lừa dối. Nhưng nhìn sang Thành đang rơm rớm nước mắt vì thấy "số dư dương" lần đầu tiên sau nhiều tháng, và Lão Quàng đang mơ về một cái bánh mì thịt đầy đủ, Hoàng thở hắt ra.
"Thành," Hoàng nói, giọng gã bỗng nghẹn lại. "Trích ra 500 nghìn, mua cho tôi một chai rượu vang... loại rẻ nhất cũng được. Còn lại, đi mua thịt về cho lão Quàng nấu một bữa ra hồn. Tối nay, chúng ta không ăn mì tôm nữa."
Tối hôm đó, dưới gầm cầu vượt, cạnh chiếc xe bán tải "Executive Suite", có bốn kẻ nghèo khổ đang ngồi quanh một cái bếp than nhỏ. Mùi thịt nướng thơm phức lan tỏa trong không gian đầy khói bụi. Phan Hoàng rót rượu vang vào cái ly nhựa, giơ lên cao:
"Vì sự khởi đầu của tập đoàn phế thải! Chúc mừng chúng ta đã... thừa kế được cái nợ, nhưng cũng thừa kế được sự liều mạng!"
Họ cười, tiếng cười lọt thỏm giữa tiếng còi xe và nhịp sống hối hả của Sài Gòn. Nhưng trong lòng mỗi người, một ngọn lửa nhỏ đã bắt đầu nhen nhóm. Họ bắt đầu tin rằng, rác rưởi cũng có thể nở hoa, nếu người ta đủ "điên" để tin vào điều đó.