1,345 từ
Hoàng hôn buông xuống trên bãi đất trống ven sông, nơi mà Phan Hoàng vừa đặt cho một cái tên mỹ miều là "Vườn ươm dự án chiến lược". Sau cú lừa... à không, sau thương vụ "Giày Thiền Định" thành công mỹ mãn, bầu không khí của cả nhóm thay đổi hẳn. Sự bi quan thường thấy của Thành "Cân Đối" đã tạm thời nhường chỗ cho tiếng bấm máy tính giòn tan.
"Báo cáo chủ tịch, sau khi thanh toán tiền xăng, mua thêm một chiếc sim rác và sắm ba bộ túi giấy xi măng cao cấp để đóng gói hàng, chúng ta còn dư chính xác 18.250.000 đồng," Thành nói, giọng run run như đang đọc diễn văn nhận giải Nobel. "Dựa trên định mức sinh hoạt tối thiểu, số tiền này cho phép chúng ta duy trì sự tồn tại trong vòng 45 ngày nếu ăn cơm bình dân, hoặc... 3 giờ đồng hồ nếu anh định quay lại thói quen gọi vang Bordeaux."
Hoàng vắt chéo chân ngồi trên một chiếc lốp xe cũ, tay cầm tờ 500 nghìn mới cứng vừa rút từ sấp tiền của bà Thu. Gã soi nó dưới ánh chiều tà như soi một kiệt tác hội họa.
"Thành, anh quá thiển cận. Hôm nay chúng ta không ăn cơm bình dân, chúng ta cũng không uống vang rẻ tiền," Hoàng đứng bật dậy, chỉnh lại chiếc đồng hồ Hublot đã chết máy. "Lão Quàng! Nổ máy chiếc Mobile Executive Suite. Chúng ta đi mua thịt bò Wagyu... hoặc ít nhất là thứ gì đó gần giống như thế ở siêu thị."
Một giờ sau, "Biệt đội dọn rác" quây quần bên một bếp than đỏ rực đặt ngay cạnh thùng xe bán tải. Lão Quàng, người vốn lầm lì bỗng trở nên linh hoạt lạ thường trong vai trò "Bếp trưởng điều hành". Lão dùng một tấm tôn sạch làm chảo nướng, mỡ bò xèo xèo tỏa ra mùi thơm ngào ngạt khiến cả bốn cái bụng đồng loạt biểu tình bằng những thanh âm vang dội.
Mỹ Linh ngồi bệt dưới đất, gạt bỏ lớp Filter sống ảo trên mặt, tay cầm một xiên thịt nướng to bản. Cô nhai ngấu nghiến, mặc kệ nước sốt dính đầy trên khóe môi.
"Trời ơi... thịt thật," Linh thều thào. "Hóa ra vị của sự lương thiện... à không, vị của tiền nó ngọt thế này sao?"
Hoàng rót rượu vang – loại đóng chai nhựa mua ở siêu thị nhưng được gã trị trọng đổ vào mấy cái ly nhựa dùng một lần. Gã lắc nhẹ cái ly, đưa lên mũi ngửi theo thói quen của giới thượng lưu, rồi nhăn mặt vì mùi cồn nồng nặc.
"Về mặt cảm quan, loại vang này có hương vị của 'sự đấu tranh' và hậu vị của 'sự liều lĩnh'," Hoàng dõng dạc nói. "Nhưng các bạn thân mến, hãy nhớ lấy cảm giác này. Đây là bữa tiệc của những người thừa kế thực thụ. Chúng ta không thừa kế tiền của ba tôi, chúng ta đang thừa kế khả năng biến phế liệu thành mỹ vị."
Thành "Cân Đối" vừa ăn vừa nhìn vào cuốn sổ: "Tôi đã ghi mục này vào sổ cái là 'Chi phí tiếp đãi đối tác chiến lược nội bộ'. Hy vọng ngày mai chúng ta không phải ghi mục 'Chi phí cấp cứu vì ngộ độc thực phẩm'."
Đang trong lúc chén tạc chén thù, Phan Hoàng bỗng lặng người đi. Gã nhìn miếng thịt trên tay, rồi nhìn sang đống giày cao gót không gót lấp ló sau thùng xe. Trong một khoảnh khắc, gã nhớ về những bữa tối tại khách sạn Metropole, nơi gã từng phàn nàn vì miếng bít tết hơi quá lửa một chút, hay vì chai rượu vang có giá 50 triệu đồng lại thiếu mất một chút hương gỗ sồi.
Hồi đó mình sống như một con lợn được bọc vàng, Hoàng tự giễu. Còn bây giờ, mình là một con sói đang gặm xương trong bóng tối. Nhưng sao miếng thịt này lại ngon hơn vạn lần miếng bít tết 5 sao kia nhỉ?
"Này thiếu gia, sao không ăn đi? Đang tiếc cái đồng hồ giả đó à?" Lão Quàng vỗ mạnh vào vai Hoàng làm gã suýt rơi ly rượu.
"Không, tôi đang tính toán bước tiếp theo," Hoàng lấy lại vẻ tự tin. "Đống bột mì vón cục kia... Mỹ Linh, cô nghĩ sao nếu chúng ta biến nó thành 'Đá muối thiền định gia tăng năng lượng'?"
Mỹ Linh chưa kịp trả lời thì bỗng một ánh đèn pha rực sáng từ xa rọi thẳng vào chỗ họ. Tiếng động cơ gầm rú đầy quyền lực của một chiếc Lamborghini màu vàng chói lọi đang lướt tới. Chiếc siêu xe dừng lại chỉ cách chiếc bán tải nát của họ vài mét.
Một gã thanh niên bước xuống, diện bộ đồ hiệu từ đầu đến chân, tay cầm một điếu xì gà đang cháy dở. Đó là Minh "Đỏ" – kẻ từng là đàn em trung thành nhất, chuyên "bao sân" các cuộc ăn chơi của Hoàng ngày trước.
Minh "Đỏ" nhìn đống rác trên xe, nhìn chiếc bếp than bốc khói, rồi nhìn Phan Hoàng đang cầm ly rượu nhựa. Hắn bật cười sằng sặc, tiếng cười chói tai hơn cả tiếng động cơ xe.
"Ô kìa! Đây chẳng phải là Phan thiếu gia lừng lẫy đó sao? Nghe nói anh đi tu, hóa ra là tu hú ở gầm cầu à?" Minh tiến lại gần, lấy mũi giày hiệu di di đống tro bếp. "Thịt nướng vỉa hè, vang đóng chai nhựa... Đẳng cấp của anh bây giờ hạ thấp đến mức này rồi sao?"
Cả nhóm khựng lại. Mỹ Linh vội vàng lấy tay che mặt, còn Thành "Cân Đối" thì co rúm người lại. Chỉ có Phan Hoàng vẫn ngồi yên trên chiếc lốp xe, chậm rãi nhấp một ngụm rượu nhựa.
"Minh à," Hoàng lên tiếng, giọng bình thản đến lạ lùng. "Mày có biết sự khác biệt giữa tao bây giờ và mày bây giờ là gì không?"
Minh "Đỏ" nhếch mép: "Khác biệt là tao đang đi Lambo còn mày đang ngồi cạnh đống đồng nát."
"Sai," Hoàng đứng dậy, phủi nhẹ vết mỡ bò dính trên áo suit cũ. "Khác biệt là tao đang ăn miếng thịt được mua bằng chất xám của tao, còn mày đang đi cái xe được mua bằng tiền của ông già mày. Tao đang sở hữu một tập đoàn di động, còn mày... mày chỉ là một kẻ thừa kế chưa đến ngày bị đòi nợ thôi."
Minh "Đỏ" biến sắc, hắn định lao lên nhưng nhìn thấy Lão Quàng đang cầm cái cờ-lê to tướng lăm lăm trong tay, hắn liền khựng lại.
"Hừ, cứ giữ lấy cái sĩ diện hảo đó đi! Để xem đống rác này nuôi anh được bao lâu!" Minh hầm hừ leo lên xe, nhấn ga bỏ đi, để lại một luồng khói bụi mịt mù phủ lên bữa tiệc thịt nướng.
Không gian trở lại tĩnh lặng. Mỹ Linh thở dài: "Bị bóc phốt thực tế đau hơn bị bóc phốt trên mạng, Hoàng ạ."
Hoàng không nói gì, gã ngồi xuống, nhặt một miếng thịt nướng đã nguội lạnh đưa lên miệng. Gã cảm nhận được vị mặn của bụi đường và vị đắng của sự sỉ nhục. Nhưng lần này, gã không khóc.
"Thành," Hoàng gọi. "Ghi thêm vào sổ cái: 'Đầu tư cho sự kiêu hãnh - 0 đồng'. Sáng mai chúng ta lên đường. Sài Gòn hết chỗ cho chúng ta rồi. Chúng ta sẽ đem đống rác này đi khắp đất nước. Nơi nào có người giàu đang buồn chán, nơi đó là thị trường của chúng ta."
Đêm đó, dưới bầu trời đầy sao của Sài Gòn, bốn kẻ điên rồ ngủ say trên đống hàng lỗi. Trong giấc mơ của mình, Hoàng không còn thấy những chiếc Porsche, gã chỉ thấy chiếc xe bán tải đời 1990 đang băng băng trên những con đường dài, và thùng xe chứa đầy những niềm tin mới.