1,381 từ
Sáng sớm hôm sau, dư vị của bữa tiệc thịt nướng tối qua tan biến nhanh chóng như làn khói từ ống xả hỏng của chiếc bán tải. Phan Hoàng thức dậy với cái lưng đau nhức, gã dùng chút nước suối còn sót lại để vuốt nếp áo, cố gắng duy trì vẻ ngoài của một "Chủ tịch" dù đôi giày gã đang đi đã bắt đầu bong đế, phải dùng băng dính đen quấn lại ba vòng cho chắc.
"Lão Quàng, nhắm hướng quận 1 mà thẳng tiến," Hoàng ra lệnh, giọng vẫn đầy uy lực dù đôi mắt hằn lên những tia máu vì thiếu ngủ.
"Đi đâu? Vào đó cho người ta hốt xe à?" Lão Quàng càu nhàu nhưng vẫn thuần thục sang số, khiến chiếc xe giật khục một cái rồi lù lù chuyển động.
"Chúng ta cần sự hiện diện thương hiệu tại các trung tâm tài chính," Hoàng giải thích, mắt nhìn xa xăm. "Và quan trọng nhất, tôi cần thu hồi nốt đơn hàng 'Giày Thiền Định' còn lại của bà Thu."
Chiếc xe bán tải đời 1990, với thùng xe chất đầy ô không cán và loa Tèn ten ten, khói đen mịt mù lách qua những con phố lộng lẫy nhất Sài Gòn. Hình ảnh tương phản đến nực cười: Một chiếc xe trông như vừa thoát ra từ bãi rác đỗ xịch ngay giữa hai chiếc siêu xe trước sảnh một trung tâm thương mại sang trọng.
Thành "Cân Đối" ngồi ở phía sau, vội vã lôi mẩu bìa carton ra che mặt: "Chủ tịch, tôi tính rồi, xác suất chúng ta bị bảo vệ đuổi trong vòng 5 phút tới là 100%. Nếu bị lập biên bản, chúng ta sẽ mất sạch số tiền lời từ hôm qua."
Hoàng không quan tâm. Gã bước xuống xe, phong thái ung dung như thể vừa bước ra từ một chiếc chuyên cơ riêng. Đúng lúc đó, cửa kính của chiếc Lamborghini màu vàng chói lọi tối qua hạ xuống. Minh "Đỏ" bước ra, bên cạnh là một cô nàng chân dài đang nhìn chiếc xe bán tải với ánh mắt kinh tởm như nhìn một con gián khổng lồ.
"Ôi, Phan thiếu gia!" Minh "Đỏ" cười khẩy, giọng đầy châm chọc. "Anh mang đống đồng nát này vào trung tâm thành phố để biểu diễn nghệ thuật đương đại à? Hay là xe chở rác của quận bị hỏng nên nhờ anh giúp?"
Mỹ Linh bước xuống xe, cô cố tình đeo chiếc kính râm to bản để che đi sự thật rằng mình đang dùng túi nilon thay cho túi hiệu. Cô bước tới cạnh Hoàng, nở một nụ cười chuyên nghiệp của một Tiktoker triệu view.
"Chào anh Minh," Mỹ Linh lên tiếng, giọng ngọt lịm như mật pha thuốc độc. "Anh không biết sao? Đây là dự án 'Urban Minimalism - Tối giản đô thị' đang gây sốt. Chúng tôi đang thực hiện một chiến dịch truyền thông xã hội về giá trị của những thứ bị bỏ rơi. Anh Minh đây chắc chỉ quen với những thứ bóng bẩy, làm sao hiểu được 'vẻ đẹp của sự mục nát' này."
Minh "Đỏ" khựng lại, gã nhìn sang những người qua đường. Kỳ lạ thay, một vài người trẻ đang tò mò dừng lại chụp ảnh chiếc xe bán tải. Những chiếc ô không cán treo ngược trên thùng xe, dưới ống kính điện thoại với Filter màu phim cổ điển, bỗng nhiên trông thật... nghệ thuật.
Hoàng liếc nhìn gã đàn em cũ, rồi thản nhiên chỉ vào đống loa tay lỗi trên thùng xe: "Minh, mày thấy cái loa này không? Nó chỉ phát ra một tần số duy nhất. Giới khoa học gọi đó là 'Tần số đơn cực'. Người ta đang tranh nhau mua nó với giá 1.000 đô một cái để chữa chứng mất ngủ đấy. Mày muốn thử không? Tao tính giá 'người quen', 500 đô thôi."
Minh "Đỏ" đỏ mặt tía tai vì bị "quê" trước mặt người đẹp. Hắn định mắng mỏ thêm thì bà Thu – vị khách sành điệu hôm qua – bỗng xuất hiện từ sảnh khách sạn với gương mặt hốt hoảng.
"Kìa, Phan thiếu gia! May quá gặp cậu ở đây!" Bà Thu chạy tới, nhưng không phải để mắng mà để nắm tay Hoàng. "Cái đôi 'Giày Thiền Định' hôm qua... bạn chị ai cũng đòi mua. Họ nói đi vào thấy 'tâm linh' lắm, vì cứ phải tập trung nhìn xuống chân nên không còn thời gian để nghĩ chuyện bao đồng nữa. Cậu còn đôi nào không? Chị lấy thêm 10 đôi!"
Minh "Đỏ" há hốc mồm. Cô bạn gái đi cùng hắn cũng ngạc nhiên: "Bà Thu? Bà mua giày của cái xe rác này á?"
Bà Thu quay sang nhìn cô gái kia bằng ánh mắt khinh miệt của một bậc tiền bối: "Em thì biết gì! Đây là xu hướng 'Grounded Fashion' từ New York đấy. Đi giày không gót là để rèn luyện luân xa chân. Chỉ những người có trình độ văn hóa cao mới hiểu được."
Hoàng mỉm cười, cái mỉm cười đầy sự ngạo nghễ của một kẻ vừa lật ngược thế cờ bằng một đống rác. Gã quay sang Thành: "Giám đốc tài chính, kiểm tra kho hàng xem còn đủ 10 đôi 'Zen-Heels' không?"
Thành "Cân Đối" đẩy gọng kính, lần này giọng gã bỗng trở nên hào sảng lạ thường: "Báo cáo Chủ tịch, hiện chúng ta chỉ còn đúng 5 đôi phiên bản giới hạn. 5 đôi còn lại phải đặt hàng từ 'Xưởng tái sinh trung ương' (thực chất là bãi rác quận 9) và sẽ giao sau 24 giờ. Giá niêm yết mới do cầu vượt cung là 8 triệu đồng một đôi!"
"Được, lấy luôn cho chị 5 đôi còn lại!" Bà Thu rút xấp tiền ra không hề do dự.
Minh "Đỏ" đứng đực mặt ra nhìn cảnh tượng vô lý nhất trần đời đang diễn ra ngay trước mắt. Chiếc Lamborghini sang chảnh của hắn bỗng chốc trở nên lạc lõng bên cạnh "thế lực" mới nổi từ chiếc xe bán tải nát.
Khi chiếc xe của Minh "Đỏ" lầm lũi phóng đi trong sự tức tối, Phan Hoàng đứng giữa phố thị, tay cầm xấp tiền mới, gã cảm nhận được một luồng năng lượng lạ lùng chạy dọc sống lưng. Đó không phải là cái cảm giác kiêu ngạo khi tiêu tiền của cha, mà là sự hưng phấn của một kẻ vừa "đánh cắp" được vận mệnh từ tay thần chết.
Nhưng đúng lúc đó, chiếc Hublot giả trên tay Hoàng va vào cạnh thùng xe, lớp mạ vàng tróc ra, để lộ phần nhựa rẻ tiền bên trong. Hoàng nhìn vào vết bong tróc đó, nụ cười trên môi gã chợt tắt lịm.
"Chủ tịch, chúng ta giàu rồi!" Mỹ Linh nhảy cẫng lên.
"Chưa đâu," Hoàng nói khẽ, đôi mắt gã nhìn vào dòng người tấp nập. "Chúng ta chỉ vừa mới bán được vài cái ảo giác. Thế giới này không vận hành mãi bằng sự lừa dối được."
Gã quay sang Lão Quàng, người đang lẳng lặng dùng dây kẽm buộc lại cái bánh xe bán tải vừa bị rụng ốc: "Lão Quàng, chuẩn bị đi. Chúng ta sẽ rời thành phố này. Chúng ta cần tìm một giá trị thật cho đống rác này, trước khi những người như bà Thu nhận ra họ đang đi trên những miếng nhựa gãy."
"Đi đâu?" Lão Quàng hỏi.
"Về phía biển. Nơi đó có những người cần những chiếc ô không cán và những chiếc áo mưa không lỗ chui đầu theo một cách thực tế hơn."
Thành "Cân Đối" ghi vào sổ: "Tổng kết ngày 3: Doanh thu đột biến từ sự phù phiếm. Tài sản còn lại: Một chiếc xe bán tải sắp rã và một khối nợ 42 tỷ vẫn nguyên vẹn."
Chiếc bán tải nát từ từ rời khỏi khu trung tâm, để lại sau lưng những ánh mắt tò mò và một huyền thoại mới về "Biệt đội dọn rác". Nhưng trong lòng Phan Hoàng, gã biết rằng cú tát từ thực tại đang chờ gã ở phía trước, khi ảo ảnh về sự giàu sang tan biến và chỉ còn lại hành trình lấm lem trên những cung đường xa lạ.