1,132 từ · ~6 phút đọc
Chiếc xe bán tải lù lù rời khỏi trung tâm thành phố, bỏ lại sau lưng những tòa nhà kính phản chiếu ánh mặt trời rực rỡ. Phan Hoàng ngồi trên thùng xe, tay ôm khư khư xấp tiền vừa thu được từ bà Thu. Đây là chiến thắng lớn nhất của gã từ khi đế chế sụp đổ, một minh chứng cho thấy cái lưỡi của gã vẫn có thể hái ra tiền. Thế nhưng, niềm vui ấy ngắn ngủi như làn khói xì-gà rẻ tiền.
"Dừng lại!" Thành "Cân Đối" bỗng hét lên, mặt cắt không còn giọt máu, tay chỉ vào gương chiếu hậu.
Phía sau họ, hai chiếc xe máy phân khối lớn đen ngòm đang lao tới với tốc độ kinh hồn. Chúng không lướt qua mà ép sát, ép chiếc bán tải nát của Lão Quàng vào lề đường của một đoạn lộ vắng. Lão Quàng nghiến răng, đạp thắng gấp khiến đống giày không gót phía sau đổ ụp lên người Hoàng.
"Cái quái gì thế này? Tập đoàn đang trên đà tăng trưởng cơ mà!" Hoàng lóp ngóp bò ra từ đống giày, chưa kịp lấy lại tư thế "Chủ tịch" thì đã thấy một họng súng đen ngòm... không, là một chiếc dùi cui điện đang dí sát mặt.
Hai gã đàn ông bặm trợn, cổ đeo xích bạc to bản bước xuống. Một kẻ lôi tờ giấy nát bướm ra, gằn giọng: "Phan Hoàng? Con trai lão Phan Thiên đúng không? Ba mày trốn nợ 40 tỷ, nợ gốc của đại ca tao là 2 tỷ. Trốn kỹ đấy, nhưng chiếc xe bán tải rác này thì không lẫn đi đâu được."
Mỹ Linh run rẩy nấp sau lưng Lão Quàng. Thành "Cân Đối" thì đang lẩm bẩm tính toán một cách vô thức: "2 tỷ... lãi suất đen thường là 10% mỗi tháng... chúng ta cần bán thêm 333 đôi giày không gót mỗi ngày trong vòng ba năm để..."
"Câm mồm!" Tên chủ nợ quát lớn, rồi nhìn xoáy vào xấp tiền trên tay Hoàng. Hắn giật phắt lấy, đếm sơ qua rồi nhổ toẹt xuống đất. "Có ba mươi triệu? Mày giỡn mặt tao à? Nhiêu đây không đủ trả tiền xăng cho tụi tao đi tìm mày."
Hắn vung tay, một cái tát trời giáng nảy lửa in hằn trên khuôn mặt từng được chăm sóc bằng mỹ phẩm triệu đô của Hoàng. Hoàng ngã nhào xuống đống giày phế liệu. Cái đau buốt lan từ má lên đến tận óc, nhưng cái đau đớn hơn chính là sự nhục nhã. Gã nhận ra, những lời bốc phét về "Thiền định", về "Vũ trụ" hay "Đẳng cấp" chẳng có chút trọng lượng nào trước một cái tát của thực tại.
"Nghe đây," Tên giang hồ cúi xuống, nắm tóc Hoàng kéo dậy. "Tao không quan tâm mày bán rác hay bán linh hồn. Tuần sau, nếu không có đủ 200 triệu tiền lãi kỳ đầu, tao sẽ dỡ chiếc xe này ra bán sắt vụn, còn ba đứa tụi mày thì đi bán thận mà trả."
Chúng lên xe phóng đi, để lại một khoảng không im lặng đến đáng sợ. Bữa tiệc thịt nướng tối qua bỗng chốc trở nên chua chát trong cổ họng.
Hoàng ngồi bệt giữa đường, tay ôm lấy khuôn mặt đang sưng vù. Xấp tiền – hy vọng duy nhất để họ mua gạo và xăng cho hành trình sắp tới – đã biến mất. Gã nhìn sang Mỹ Linh, thấy cô đang khóc, lớp makeup trôi đi để lộ quầng thâm và vẻ mệt mỏi của một kẻ không nhà. Gã nhìn sang Lão Quàng, người thợ máy già đang lặng lẽ nhặt lại những đôi giày bị văng ra đường, đôi tay chai sần run run.
"Tôi... tôi xin lỗi," Hoàng thào thào, giọng lạc đi. "Tại tôi mà mọi người..."
"Đừng có diễn kịch nữa Hoàng," Lão Quàng cắt ngang, giọng lạnh lùng chưa từng thấy. Lão đứng dậy, ném mạnh đôi giày không gót xuống đất. "Mày tưởng mày giỏi lắm sao? Mày tưởng mấy cái trò lừa lọc của mày cứu được tụi tao sao? Số nợ đó là máu, là mạng người. Ba mày trốn, mày mang tụi tao theo làm bia đỡ đạn à?"
Thành "Cân Đối" cũng tháo kính ra, lau nước mắt: "Hoàng, tôi đã báo cáo sai một sự thật trong bảng cân đối. Tài sản thực sự của chúng ta không phải là đống rác này. Tài sản của chúng ta là sự an toàn. Và giờ nó bằng không rồi."
Hoàng cúi gục đầu. Gã nhận ra một sự thật cay đắng hơn cả việc phá sản: Số nợ mà ba gã để lại không chỉ là con số 42 tỷ trong sổ sách ngân hàng. Đó là nợ ân tình với Lão Quàng – người đã cho gã một chỗ ngủ trên chiếc xe nát. Đó là nợ lòng tin với Thành – người đã bỏ cả sự nghiệp để theo gã. Đó là nợ cuộc đời với Mỹ Linh – người đã dùng chút danh tiếng cuối cùng để cùng gã đi lừa thiên hạ.
Mình không phải là người thừa kế nợ tiền, Hoàng nghĩ, tim đau thắt lại. Mình là kẻ thừa kế sự tội lỗi.
Trong bóng tối của buổi chiều tà, Phan Hoàng nhìn chiếc đồng hồ Hublot nhựa đã bong tróc hết lớp mạ. Gã tháo nó ra, ném mạnh xuống sông. Tiếng "tỏm" vang lên như một lời tống tiễn quá khứ ảo huyền.
"Lão Quàng, Thành, Linh..." Hoàng đứng dậy, đôi mắt gã không còn sự lấp lánh của kẻ bốc phét, mà là sự lạnh lẽo của một kẻ đã chạm đến đáy vực. "Chúng ta không thể ở lại đây nữa. Chúng ta sẽ đi về phía miền Trung. Ở đó có những xưởng may cũ, những kho phế liệu lớn hơn. Tôi sẽ không bán 'niềm tin' nữa. Chúng ta sẽ làm thật."
Lão Quàng nhìn gã thiếu gia, thấy trong đôi mắt ấy có một cái gì đó vừa mới được sinh ra từ cái tát vừa rồi. Lão không nói gì, chỉ lẳng lặng trèo lên ghế lái, nổ máy.
"Đi đâu thì đi, nhưng nếu mày còn bốc phét về 'luân xa' với 'vũ trụ' để tụi nó tới tát vào mặt tao, tao sẽ chính tay ném mày xuống đèo," Lão gầm gừ.
Chiếc bán tải nát lại tiếp tục lăn bánh, lần này không phải về hướng những trung tâm mua sắm hào nhoáng, mà là hướng về những cung đường bụi bặm, nơi những con người thực sự đang vật lộn với cuộc sống. Phan Hoàng ngồi phía sau, tay siết chặt lấy chiếc ô không cán. Gã biết, từ giây phút này, hành trình "Dọn rác" mới thực sự bắt đầu.