1,363 từ
Chiếc xe bán tải – hay nói theo cách của Phan Hoàng là "Mobile Executive Suite" – lết bánh qua địa phận tỉnh Bình Thuận. Cái nắng rát của vùng duyên hải miền Trung như muốn nung chảy đống giày không gót phía sau. Sau "cú tát" của đám giang hồ ở Sài Gòn, cả đội rơi vào tình trạng cháy túi trầm trọng. Tài sản khả dụng duy nhất lúc này là nửa bình xăng, một bao mì tôm bẻ tư và 3 tấn bột mì đã vón cục cứng như đá.
"Thành, tình hình tài sản ròng của tập đoàn thế nào?" Hoàng hỏi, tay cầm chiếc lược gãy cố chải lại mái tóc đầy bụi đường.
Thành "Cân Đối" nhìn vào cuốn sổ nát, giọng buồn thảm như đọc cáo phó: "Báo cáo chủ tịch, chúng ta đang ở mức 'vỡ nợ kỹ thuật'. Tổng tiền mặt là 12.000 đồng tiền lẻ thu thập từ kẽ ghế xe. Vốn lưu động: không có. Khả năng thanh toán nợ đến hạn: âm vô cực. Nếu không có doanh thu trong 24 giờ tới, chúng ta sẽ phải ăn bột mì vón cục luộc để tồn tại."
Hoàng nhìn đống bột mì, rồi nhìn sang Mỹ Linh đang nằm vật vã vì nóng. Một ý tưởng táo bạo nảy ra. Gã búng tay: "Lão Quàng! Dừng xe ở cái chợ huyện phía trước. Chúng ta sẽ mở đợt chào bán 'Organic Exfoliating Powder' – Bột khoáng núi cao dành cho giới thượng lưu nghỉ dưỡng."
"Mày lại định lừa dân nghèo à?" Lão Quàng gầm gừ, nhưng vẫn tấp xe vào lề.
"Không lừa, đây là giải pháp cứu cánh cho cả hai bên," Hoàng dõng dạc. "Mỹ Linh, chuẩn bị bộ đồ nào trông giống 'Chuyên gia liễu khoa' nhất đi. Chúng ta sẽ tổ chức hội thảo da liễu lưu động."
Nửa giờ sau, tại một góc chợ huyện náo nhiệt, chiếc bán tải được chăng dây, treo vài chiếc ô không cán lên tạo vẻ "decor phá cách". Mỹ Linh đeo cặp kính cận của Thành, khoác lên mình chiếc áo mưa không có lỗ chui đầu đã được Lão Quàng dùng kéo cắt sửa thành một chiếc áo choàng trắng kiểu cách.
"Thưa bà con!" Hoàng cầm chiếc loa tay chỉ phát tiếng Tèn ten ten. Gã ra hiệu cho Thành bấm nút. Mỗi khi gã nói một câu, tiếng Tèn ten ten lại vang lên như một loại nhạc hiệu gây chú ý. "Sài Gòn đang phát sốt vì loại bột khoáng này! Đây là tinh túy từ vùng núi cao, giúp thanh lọc độc tố, tẩy tế bào chết và đặc biệt là... làm sáng da tức thì cho những ai đi nắng nhiều!"
Mỹ Linh bước ra, tay cầm một nắm bột mì đã được nghiền mịn lại, bôi lên cánh tay trắng ngần của mình (vốn trắng sẵn nhờ lớp filter tích hợp trong máu). "Các chị nhìn xem, chỉ cần xoa nhẹ, lớp bụi bẩn của cái nắng Bình Thuận sẽ bị cuốn trôi. Đây là công nghệ sinh học đột phá!"
Đám đông các bà, các chị đi chợ tò mò vây quanh. Ở vùng này, cái nắng như rang khiến ai cũng lo cho làn da. Khi nghe thấy giá "trợ giá nông thôn" chỉ 50.000 đồng một hũ (thực chất là hộp nhựa cũ đựng bột mì), họ bắt đầu tranh nhau mua.
"Cho tôi hai hũ!" "Tôi ba hũ về cho con dâu!"
Tiền lẻ bắt đầu đổ vào túi Thành "Cân Đối". Nhưng đúng lúc cao trào, một sự cố y tế hy hữu xảy ra. Một bà thím béo tốt, sau khi thử bôi bột lên mặt ngay tại chỗ, bỗng nhiên hét lên:
"Ối giời ơi! Mặt tôi! Sao nó cứng đơ lại thế này?!"
Cả nhóm sững sờ. Hoàng nhìn lại. Do mồ hôi trên mặt bà thím quá nhiều, cộng với cái nắng gắt, đống bột mì gặp nước bỗng chốc... bị chín và vón cục lại ngay trên da mặt bà, tạo thành một lớp mặt nạ cứng ngắc như xi măng. Bà thím không thể mở mồm ra nói, đôi mắt trợn ngược vì lớp bột bắt đầu co lại khi khô đi.
"Phản ứng... phản ứng thải độc đấy ạ!" Hoàng đổ mồ hôi hột nhưng vẫn cố bốc phét. "Lớp khoáng đang hút hết chì từ da bà ra, nên nó mới cứng lại như vậy!"
"Thôi xong rồi," Thành thì thầm vào tai Hoàng. "Nếu bà này bị dị ứng hay viêm da, chúng ta đi tù là cái chắc. Vụ này gọi là 'Hành nghề y dược trái phép gây hậu quả nghiêm trọng'."
Đám đông bắt đầu xì xào, vài gã đàn ông lực lưỡng là người nhà bà thím bắt đầu tiến lại gần chiếc xe với vẻ mặt hung hãn. Lão Quàng thấy biến, tay đã lén cầm sẵn cái cờ-lê mỏ quạ.
"Trả tiền đây! Tụi bây định làm hỏng mặt vợ tao à?" Gã chồng bà thím quát lên.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Mỹ Linh bỗng nảy ra một tối kiến. Cô vớ lấy chai nước suối, hét lớn: "Đừng lo! Đây là giai đoạn 'lột xác'! Phải dùng nước khoáng đặc hiệu để kích hoạt!"
Cô dội nước lên mặt bà thím. Bột mì gặp nước bỗng nhão ra, dính dấp như hồ dán. Bà thím càng lau, bột càng lem nhem khắp tóc tai, quần áo, trông không khác gì một con ma vừa rơi xuống thùng bột. Đám đông cười rộ lên, nhưng sự giận dữ của gia đình bà thím đã lên đỉnh điểm.
"Chạy!" Hoàng hét lên.
Lão Quàng vọt lên ghế lái, đạp ga lút sàn. Hoàng, Thành và Mỹ Linh tung người nhảy lên thùng xe giữa làn mưa rau củ quả của người dân ném theo. Chiếc bán tải xả khói đen kịt, bỏ chạy trối chết khỏi khu chợ.
Ba tiếng sau, tại một bãi biển hoang vắng cách xa khu dân cư, cả nhóm ngồi bệt xuống cát, mặt mũi ai nấy đều lấm lem bột mì trắng xóa.
"Thành... thu nhập ròng bao nhiêu?" Hoàng hổn hển hỏi.
Thành mở chiếc túi nhỏ, lôi ra một nắm tiền lẻ nát bươm: "Tổng thu: 850.000 đồng. Chi phí rủi ro: Mất một chiếc loa tay do bị ném trúng, hỏng một chiếc ô không cán, và... danh dự của chúng ta đã về mức âm tuyệt đối."
Mỹ Linh vừa gỡ đống bột khô trên tóc vừa khóc không ra nước mắt: "Hoàng, tôi không làm chuyên gia liễu khoa nữa đâu. Suýt chút nữa là tôi bị bà thím kia cào rách mặt rồi."
Hoàng nhìn ra biển xanh mênh mông, cảm giác cay đắng lan tỏa. Gã nhận ra rằng lừa những người giàu sang chảnh ở Sài Gòn bằng "giày thiền định" thì họ chỉ mất tiền túi, nhưng lừa những người lao động bằng "bột khoáng" là gã đang đùa giỡn với mồ hôi nước mắt và sức khỏe của họ.
"Chúng ta sai rồi," Hoàng nói khẽ, giọng gã chìm trong tiếng sóng.
"Mới biết à?" Lão Quàng hừ lạnh, tay lau vết xước trên sườn xe. "Đống bột mì này chỉ để ăn hoặc làm keo dán thôi. Đừng có mang đi làm mỹ phẩm nữa."
"Tôi sẽ không bán nó như mỹ phẩm nữa," Hoàng đứng dậy, nhìn vào đống bột còn lại. "Lão Quàng, lão nói đúng. Nó là chất kết dính. Thành, ghi vào sổ: 'Chuyển đổi mục đích sử dụng tài sản'. Chúng ta không bán sắc đẹp nữa, chúng ta sẽ bán sự bền vững."
Hoàng nhìn sang Mỹ Linh: "Cô còn nhớ vụ 'xưởng may nghèo' mà cô từng kể trên Tiktok không? Nơi họ có hàng ngàn chiếc áo mưa lỗi ấy? Chúng ta sẽ dùng đống bột mì này và kỹ thuật của lão Quàng để làm một thứ thực tế hơn."
Cú tát ở chợ huyện là một bài học đắt giá, nhưng nó cũng là lần đầu tiên Phan Hoàng thực sự nhìn thấy khuôn mặt của những người gã định lừa. Gã không còn thấy họ là "tệp khách hàng tiềm năng", mà là những con người thực sự với những nỗi lo toan thực sự.