MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNGƯỜI THỪA KẾ... NỢChương 12: KHI THIẾU GIA ĐI RỬA BÁT THUÊ: BÀI HỌC VỀ GIÁ TRỊ CỦA 10.000 ĐỒNG

NGƯỜI THỪA KẾ... NỢ

Chương 12: KHI THIẾU GIA ĐI RỬA BÁT THUÊ: BÀI HỌC VỀ GIÁ TRỊ CỦA 10.000 ĐỒNG

1,248 từ

Cái nắng Bình Thuận không chỉ nung chảy đống giày không gót mà còn nung chảy luôn cả chút sĩ diện cuối cùng của Phan Hoàng. Sau vụ náo loạn ở chợ huyện, "Tập đoàn xe bán tải" chính thức rơi vào trạng thái tê liệt. Chiếc Mobile Executive Suite hiện tại chỉ còn đúng một vạch xăng, đủ để lết thêm vài cây số trước khi biến thành một cái "nhà kho bất động" bên lề quốc lộ.

Thành "Cân Đối" ngồi bệt dưới gầm xe, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt, tay cầm xấp tiền lẻ 850.000 đồng vừa thu được – cái giá của một lần suýt bị đánh hội đồng.

"Báo cáo chủ tịch, nếu chúng ta dùng 800.000 đồng này đổ xăng, chúng ta sẽ có thể đi thêm 200km nhưng sẽ chết đói sau 4 tiếng. Nếu dùng để mua cơm, chúng ta sẽ no trong 2 ngày nhưng sẽ ngủ vĩnh viễn tại bãi cát này," Thành đẩy gọng kính, giọng bi thương. "Theo nguyên tắc kế toán, chúng ta nên... chọn cách nào ít đau đớn nhất."

Hoàng nhìn sang Mỹ Linh đang dùng một chiếc ô không cán để che nắng, mặt mày phờ phạc. Gã nhìn sang Lão Quàng đang lầm lì kiểm tra động cơ. Một cơn đói cồn cào ập đến, khiến bụng gã kêu vang như tiếng loa Tèn ten ten hỏng.

"Không được. Xăng là máu, cơm là thịt. Chúng ta cần cả hai," Hoàng đứng dậy, chỉnh lại chiếc cổ áo sơ mi đã chuyển sang màu cháo lòng. "Thành, giữ lấy số tiền đó để đổ xăng. Bữa trưa nay... tôi sẽ thầu."

"Anh định đi lừa ai nữa à?" Mỹ Linh nhìn gã bằng ánh mắt nghi ngờ.

"Không lừa. Lần này tôi sẽ thực hiện một thương vụ 'trao đổi giá trị cốt lõi'," Hoàng dõng dạc nói, dù đầu gối gã hơi run.

Gã đi bộ dọc theo con đường nhựa hầm hập, dừng lại trước một quán cơm xe tải bình dân mang tên "Cơm Gà Bà Sáu". Mùi mỡ hành, mùi nước mắm tỏi ớt và mùi gà chiên thơm nức mũi tràn vào cánh mũi khiến Hoàng suýt nữa thì ngất xỉu vì thèm. Gã nuốt nước miếng, nhớ lại những bữa tối tại nhà hàng Pháp, nơi gã thường dùng chiếc dĩa bạc để gẩy miếng gan ngỗng béo ngậy vì "hơi ngấy". Bây giờ, gã thề có thể ăn cả một con gà công nghiệp mà không cần nhả xương.

Hoàng bước vào quán. Bà Sáu – một người phụ nữ có cánh tay lực lưỡng đang thoăn thoắt xới cơm – ngước nhìn gã: "Ăn gì con? Cơm gà, cơm sườn ba mươi lăm ngàn."

Hoàng nhìn vào túi quần trống rỗng, rồi nhìn đống bát đĩa cao như núi đang chất đống trong bồn rửa phía sau. Gã hắng giọng, cố giữ tông giọng của một doanh nhân đang đàm phán hợp đồng triệu đô:

"Thưa phu nhân... à không, thưa bà Sáu. Tôi là một chuyên gia quản trị vận hành đang trong chuyến khảo sát thực địa. Tôi nhận thấy quy trình hậu cần của quán đang gặp nút thắt ở khâu vệ sinh hạ tầng bát đĩa. Tôi có một đề nghị: Tôi sẽ cung cấp dịch vụ 'Xử lý chất bẩn thủ công' trong vòng hai giờ, đổi lại, tôi cần một gói thầu gồm bốn suất cơm gà đặc biệt."

Bà Sáu dừng tay, nhìn Hoàng từ đầu đến chân như nhìn một sinh vật lạ: "Nói tiếng người đi con. Ý là muốn rửa bát thuê để ăn quỵt hả?"

Hoàng đỏ mặt, lắp bắp: "Không phải ăn quỵt... là trao đổi sức lao động..."

"Thôi được rồi, trông bảnh mã mà đói lả thế kia. Vào kia rửa hết đống đó đi, tao cho bốn hộp cơm vụn gà. Không làm thì biến, đừng có đứng đó nói chữ," Bà Sáu chỉ tay vào góc bếp tối tăm.

Phan Hoàng, kẻ từng sở hữu chiếc Porsche có giá bằng mười cái quán này, lẳng lặng bước vào góc bếp. Gã ngồi xổm xuống, đối diện với một "đế chế" bát đĩa dính đầy mỡ bò và thức ăn thừa. Cảm giác nhớp nháp của nước rửa chén rẻ tiền và mùi thức ảnh hưởng làm gã buồn nôn.

Một cái bát, mười ngàn đồng. Hai cái bát, một miếng gà. Ba cái bát, một muỗng cơm... Hoàng bắt đầu đếm. Gã nhớ về chiếc đồng hồ Hublot đã bị gã ném xuống sông. Nếu quy đổi, một cái đồng hồ đó chắc phải bằng cả đời rửa bát ở đây. Nhưng bây giờ, 10.000 đồng để mua một ổ bánh mì không đối với gã còn khó hơn việc huy động vốn mười tỷ ngày xưa.

Hai tiếng đồng hồ trôi qua. Đôi tay mềm mại của "thiếu gia" bắt đầu đỏ ửng, rát buốt vì hóa chất. Lưng gã mỏi nhừ như bị ai đóng đinh. Trong cơn mệt mỏi, Hoàng bỗng hiểu ra một sự thật cay đắng: Tiền không phải là những con số nhảy múa trên app ngân hàng. Tiền là những lần cúi đầu, là sự đau nhức của cơ bắp, là mùi thức ăn ôi thiu bám trên vạt áo suit hiệu.

Khi gã xách bốn hộp cơm quay lại xe, cả nhóm nhìn gã như nhìn một người hùng vừa trở về từ bãi chiến trường bát đĩa.

"Anh... anh rửa bát thật à?" Mỹ Linh sững sờ khi nhìn thấy đôi tay sưng tấy của Hoàng.

Hoàng không nói gì, gã chia mỗi người một hộp cơm. Gã ngồi bệt xuống cát, cầm muỗng cơm gà vụn lên, đưa vào miệng. Vị mặn của nước mắm trộn lẫn với vị ngọt của hạt gạo khiến gã thấy sống mũi cay cay.

"Mọi người ăn đi," Hoàng nói, giọng gã trầm xuống, mất hẳn vẻ bề trên thường thấy. "Đây là 140.000 đồng tiền công đầu tiên trong đời tôi... được thanh toán bằng hiện vật."

Thành "Cân Đối" nghẹn ngào nhai miếng gà: "Chủ tịch, đây là bữa cơm có biên lợi nhuận thấp nhất lịch sử công ty, nhưng lại có giá trị thặng dư cao nhất mà tôi từng thấy."

Lão Quàng nhìn đôi tay của Hoàng, rồi lẳng lặng múc một thìa cơm canh đẩy về phía gã: "Rửa bát cũng là một cái nghề. Làm được thì mới làm người được. Ăn đi, rồi chiều tao dạy mày cách thay lốp xe. Sắp tới còn nhiều việc nặng hơn rửa bát nhiều."

Hoàng cúi đầu ăn, gã không còn thấy nhớ rượu vang, không còn thấy nhớ mùi da ghế sang trọng. Trong đầu gã lúc này chỉ hiện lên hình ảnh bà Sáu với đôi tay thô ráp và tờ 10.000 đồng lẻ bà kẹp vào nắp hộp cơm "cho thằng nhỏ mua nước uống". Gã nhận ra, mình từng thừa kế một gia tài lớn, nhưng thực chất gã chưa bao giờ thực sự sở hữu nổi một xu nào do chính mình làm ra.

"Thành," Hoàng nói sau khi vét sạch hạt cơm cuối cùng. "Ghi vào sổ cái hôm nay: 'Doanh thu từ mồ hôi: 140.000 đồng. Chi phí khấu hao danh dự: 0 đồng'. Vì từ nay, tôi không còn danh dự của một thiếu gia để mà mất nữa rồi."

Chiếc xe bán tải nổ máy, vệt khói đen xì ra như một tiếng thở dài, nhưng lần này nó hướng về phía trước với một sự kiên định lạ lùng.