MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNGƯỜI THỪA KẾ... NỢChương 15: ĐÊM MƯA DƯỚI GẦM CẦU: CHÚNG TA TỪNG CÓ TẤT CẢ, TRỪ SỰ CHÂN THÀNH

NGƯỜI THỪA KẾ... NỢ

Chương 15: ĐÊM MƯA DƯỚI GẦM CẦU: CHÚNG TA TỪNG CÓ TẤT CẢ, TRỪ SỰ CHÂN THÀNH

1,039 từ

Sau màn thương lượng đầy "nguy hiểm" tại trạm dừng chân, cả nhóm may mắn không bị nhóm giang hồ địa phương làm thịt, mà ngược lại còn được họ cho phép tá túc dưới gầm một cây cầu cạn gần đó để tránh cơn mưa rừng đang trút xuống như thác đổ. Chiếc xe bán tải với cái bánh sau làm từ 200 gót giày thép tạm thời được nghỉ ngơi, trông nó thảm hại đến mức ngay cả lũ trộm cũng chẳng thèm ngó ngàng.

Dưới gầm cầu, một đống lửa nhỏ được nhóm lên từ những mảnh gỗ mục và vài trang sổ cái cũ của Thành. Không gian đậm mùi ẩm mốc, mùi khói và cả mùi bột mì vón cục đang lên men. Đây chính là trải nghiệm "Urban Glamping" mà Hoàng vẫn thường bốc phét, nhưng thực tế thì chẳng có chút sang trọng nào.

Phan Hoàng ngồi nhìn ngọn lửa, đôi tay rộp nước vì rửa bát giờ đây lại đen kịt dầu mỡ sau ca sửa xe bất đắc dĩ. Gã nhìn sang Mỹ Linh, cô đang ngồi co ro một góc, cố gắng dùng vạt áo mưa lỗi bọc lấy đôi chân trần. Filter trên mặt cô đã trôi sạch từ lâu, để lộ gương mặt mộc nhợt nhạt và những vệt nước mắt nhòe nhoẹt.

"Linh này," Hoàng lên tiếng, phá tan tiếng mưa gào thét bên ngoài. "Cô từng nói cô bị bóc phốt vì thuê đồ hiệu. Nhưng tôi nhìn cách cô pha bột mì làm keo hôm nay... cô không giống một tiểu thư chỉ biết xài tiền."

Mỹ Linh bật cười, một tiếng cười khan khốc. Cô lấy một chiếc gót giày rời ra, nghịch ngợm nó trên tay.

"Anh muốn nghe chuyện thật hay chuyện trên Tiktok?" Cô ngước nhìn Hoàng, đôi mắt lần đầu tiên không có vẻ lùa gà. "Sự thật là... tôi chưa bao giờ có món đồ hiệu nào cả, kể cả đồ thuê. Tất cả là đồ giả từ chợ đầu mối. Bố mẹ tôi ở quê nợ ngập đầu vì vỡ nợ tín dụng đen. Tôi lên Sài Gòn, xây dựng hình tượng sang chảnh để bán mỹ phẩm kem trộn, hy vọng kiếm nhanh tiền gửi về trả nợ cho ông bà. Nhưng rồi bị bóc phốt, người ta chửi tôi là 'con lừa đảo'. Họ nói đúng mà, tôi lừa họ để cứu lấy những kẻ lừa đảo khác."

Cô im lặng một chút, rồi nói tiếp bằng giọng nghẹn ngào: "Ngày tôi bị khóa tài khoản, tôi đứng trên cầu Sài Gòn định nhảy xuống. Nhưng tôi chợt nhớ ra, mình còn chưa trả tiền nhà tháng trước cho bà chủ trọ nghèo tốt bụng. Tôi không muốn chết khi còn mang nợ một người tốt. Thế là tôi đi lang thang, rồi gặp cái kho hàng đồng nát của anh."

Thành "Cân Đối" dừng việc đếm tiền lẻ, gã đẩy gọng kính, khẽ thở dài: "Vậy ra chúng ta đều là những kẻ thừa kế. Người thừa kế nợ tiền, người thừa kế nợ đời, và người thừa kế nợ lòng tin."

Lão Quàng nãy giờ vẫn im lặng hút mẩu thuốc lá tàn, bỗng gằn giọng: "Đời tôi cũng chẳng khá hơn. Tiệm sửa xe của tôi bị giải tỏa không phải vì quy hoạch, mà vì tôi đứng ra bảo lãnh cho một thằng học trò lừa đảo. Nó ôm tiền bỏ trốn, tôi mất cả nhà lẫn nghiệp. Cái xe bán tải này là thứ duy nhất tôi giữ lại được bằng máu và nước mắt."

Hoàng cúi đầu. Một sự im lặng nặng nề bao trùm. Gã nhớ về những đêm tiệc tùng trên Penthouse, nơi gã vung tiền mua những người bạn "chân thành" bằng những chai rượu vang chục triệu. Gã từng nghĩ mình có tất cả: quyền lực, sự ngưỡng mộ và một tương lai rạng ngời. Nhưng giờ đây, ngồi dưới gầm cầu với ba kẻ lạ mặt khốn khổ này, gã mới nhận ra một điều đau đớn.

"Chúng ta từng có tất cả," Hoàng nói, giọng gã run lên. "Tôi có tiền, Linh có fan, lão Quàng có nghề, Thành có danh dự. Nhưng chúng ta chưa bao giờ có sự chân thành với chính bản thân mình. Tôi bốc phét để quên đi sự trống rỗng, Linh sống ảo để che đậy cái nghèo, Thành cứng nhắc để trốn tránh sự thất bại."

Gã cầm một nắm bột mì vón cục ném vào đống lửa. Ngọn lửa bùng lên một chút rồi lịm dần.

"Dưới gầm cầu này, lần đầu tiên tôi thấy mình không cần phải diễn nữa," Hoàng nhìn vào mắt từng người. "Tôi là một thằng thiếu gia phá sản, tay trắng và nợ 42 tỷ. Nhưng ít nhất, tối nay tôi biết mình đang ngồi với ai."

Mỹ Linh lau nước mắt, cô mỉm cười, một nụ cười thật sự đầu tiên kể từ khi rời Sài Gòn. "Chủ tịch bớt triết lý đi. Đống lửa sắp tắt rồi kìa. Anh có định dùng đống 'Gậy sống ảo' – tức là mấy cái ô không cán – để nhóm thêm lửa không?"

"Đừng!" Thành hét lên theo bản năng nghề nghiệp. "Mấy cái ô đó là tài sản lưu động dùng để thanh khoản cho bữa sáng mai đấy!"

Tiếng cười vang lên dưới gầm cầu, át cả tiếng mưa rừng. Trong cái nghèo cùng cực, giữa đống rác phế thải, một sợi dây liên kết vô hình bắt đầu hình thành. Họ không còn là một đám người lạ đi chung xe để trốn nợ, họ bắt đầu trở thành một "Biệt đội".

Mưa tạnh dần khi trời gần sáng. Phan Hoàng nằm tựa lưng vào lốp xe dự phòng, gã mơ về một bữa tối 5 sao, nhưng trong giấc mơ đó, gã không ngồi một mình với chai vang đắt tiền, mà gã đang cùng Thành, Linh và Lão Quàng chia nhau một bát mì tôm bẻ tư dưới ánh đèn vàng của chiếc xe bán tải nát.

Sáng mai, con đường cao nguyên sẽ còn dốc hơn, cái bánh xe làm từ gót giày có thể sẽ rụng bất cứ lúc nào, nhưng Phan Hoàng biết, gã không còn đi một mình.