MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNGƯỜI THỪA KẾ... NỢChương 14: SỰ CỐ Ở TRẠM DỪNG CHÂN: KHI XE BÁN TẢI... RỤNG BÁNH GIỮA ĐÈO

NGƯỜI THỪA KẾ... NỢ

Chương 14: SỰ CỐ Ở TRẠM DỪNG CHÂN: KHI XE BÁN TẢI... RỤNG BÁNH GIỮA ĐÈO

1,160 từ

Đêm cao nguyên sương phủ trắng xóa như một lớp "kem dưỡng ẩm loại rẻ tiền" mà Mỹ Linh thường quảng cáo trên mạng. Chiếc xe bán tải đời 1990 vẫn kiên cường lết đi sau khi nạp can xăng "tử tế" của nhóm tài xế xe tải. Phan Hoàng ngồi sau tay lái, mắt căng ra nhìn con đường mờ ảo. Gã đang nhẩm tính về một tương lai tươi sáng khi chạm chân đến Đà Lạt – nơi có không khí lạnh để bán nốt đống áo mưa không lỗ chui đầu như một loại "Vỏ bọc sành điệu chống thấm".

Thế nhưng, đời không như là mơ, và xe cũ thì không bao giờ biết nghe lời.

Một tiếng Cắc... rắc... khô khốc vang lên từ phía gầm sau. Cả chiếc xe bỗng nghiêng hẳn sang một bên, tạo ra một góc nghiêng 45 độ hoàn hảo như biểu đồ tài chính đang lao dốc của gia đình họ Phan. Một vật thể tròn vo, đen thui văng ra, lăn nhanh hơn cả vận tốc của chiếc xe, biến mất hút vào màn sương mù mịt phía trước đèo.

"Bánh xe! Bánh xe của chúng ta!" Thành "Cân Đối" hét lên, mặt tái mét như vừa nhận được thông báo kiểm toán thuế. "Đó là tài sản cố định quan trọng nhất hiện nay! Khấu hao vừa mới đạt 99% mà nó đã đòi thanh lý sớm rồi!"

Phan Hoàng đạp thắng trong vô vọng. Chiếc xe trượt dài trên mặt đường nhựa, phát ra tiếng kim loại cọ xát Kít... kít... chói tai, bắn ra những tia lửa điện rực sáng trong đêm tối. May thay, chiếc xe dừng lại ngay sát mép vực, chỉ cách cái chết đúng một gang tay.

Cả nhóm bước xuống xe, run rẩy trong cái lạnh cắt da của vùng cao. Chiếc "Mobile Executive Suite" bây giờ trông không khác gì một con rùa què đang cố lê lết trong đêm.

"Lão Quàng! Phù thủy! Ông làm gì đi chứ?" Mỹ Linh mếu máo, tay siết chặt cái áo choàng từ bao tải bột mì. "Chúng ta không thể ngủ ở đây được, giang hồ cướp bóc thì sao? Hay tệ hơn... ma thì sao?"

Lão Quàng lẳng lặng soi chiếc đèn pin mờ căm vào trục bánh sau. Lão thở dài, một tiếng thở dài mang theo mùi dầu máy và sự bất lực. "Gãy trục rồi. Con xe này từ lúc mua tới giờ chưa được bảo trì tử tế bao giờ. Nó trụ được đến đây là nhờ... tổ tiên mày gánh còng lưng đấy Hoàng ạ."

"Gãy trục? Vậy là chúng ta phá sản thật rồi sao?" Hoàng ngồi bệt xuống đường, đôi tay vừa mới lành vết rách do rửa bát giờ lại run lên vì lạnh. "Không có bánh xe, không có tiền cứu hộ, giữa đỉnh đèo không bóng người..."

Gã nhìn sang đống hàng hóa trên thùng xe. 5.000 đôi giày cao gót không gót đang nằm trơ trọi. Gã bỗng nảy ra một ý tưởng điên rồ, cái loại ý tưởng mà chỉ những kẻ đang ở đường cùng mới nghĩ ra được.

"Lão Quàng! Ông có thể dùng đống giày này không?"

"Dùng làm gì? Ăn à?" Lão Quàng gắt.

"Không! Nhìn đi, gót giày cao gót vốn là thép bọc nhựa. Nếu chúng ta dồn thật nhiều đôi vào, dùng bột mì vón cục pha nước làm keo dính, rồi lấy dây kẽm siết lại... liệu chúng ta có thể tạo ra một cái 'chân giả' để xe lết đến trạm dừng chân cách đây 2 cây số không?"

Lão Quàng khựng lại. Lão nhìn đống giày, rồi nhìn trục xe bị gãy. Một ý tưởng cơ khí phi truyền thống bắt đầu nảy mầm trong đầu lão phù thủy đồng nát. "Mày đúng là thằng điên bẩm sinh, Hoàng ạ. Nhưng cái điên này... có khi lại vận hành được."

Thế là, giữa đêm khuya thanh vắng trên đỉnh đèo, một công trường "tái chế" khẩn cấp được thành lập. Thành "Cân Đối" chịu trách nhiệm pha chế "Siêu keo Organic" từ bột mì và nước suối. Mỹ Linh soi đèn bằng chiếc điện thoại chỉ còn 2% pin. Phan Hoàng và Lão Quàng hì hục tháo gót sắt từ hàng trăm đôi giày, bó chúng lại thành một khối hình trụ vững chãi.

Sau hai tiếng đồng hồ chiến đấu, một cái bánh xe "phiên bản giới hạn" làm từ 200 cái gót giày và keo bột mì đã được lắp vào trục. Trông nó dị hợm như một tác phẩm nghệ thuật sắp đặt thất bại, nhưng khi hạ kích xuống, chiếc xe vẫn đứng vững.

"Thành, ghi vào sổ: 'Chi phí sửa chữa: 200 đôi giày thiền định'. Giá trị còn lại: Hy vọng," Hoàng lau mồ hôi trên trán, gương mặt nhem nhuốc dầu mỡ nhưng đôi mắt rực sáng.

Lão Quàng nổ máy. Chiếc xe chuyển động chậm chạp, tiếng Cọc... cọc... của gót sắt chạm xuống mặt đường vang lên đều đặn như nhịp tim của một kẻ vừa được hồi sinh từ cõi chết. Họ lết đi từng mét một. Mỗi vòng quay của cái "bánh xe giày" là một lần cả nhóm nín thở.

Khi ánh đèn vàng vọt của một trạm dừng chân cũ hiện ra phía xa, Mỹ Linh bỗng reo lên. Nhưng niềm vui chẳng tày gang, trạm dừng chân đó trông hoang tàn như trong phim kinh dị, và đỗ ngay trước cổng là một chiếc xe Jeep hầm hố của một nhóm người đang ngồi uống rượu quanh đống lửa.

Thành "Cân Đối" nhìn vào cuốn sổ, giọng run rẩy: "Chủ tịch, biến số mới xuất hiện. Theo phân tích ngoại hình, khả năng đây là nhóm 'thu hồi nợ' địa phương là 80%."

Hoàng đứng thẳng người, chỉnh lại vạt áo đầy bụi. "Dù là ai, chúng ta cũng phải vào. Ít nhất ở đó có lửa và có sự sống. Thành, chuẩn bị sẵn loa Tèn ten ten. Nếu chúng ta không thể thuyết phục họ bằng tiền, chúng ta sẽ thuyết phục họ bằng... sự vô lý của chúng ta."

Chiếc xe bán tải rụng bánh, chạy bằng gót giày cao gót, từ từ tiến vào trạm dừng chân trước những ánh mắt kinh ngạc đến tột độ của đám người lạ mặt. Phan Hoàng bước xuống xe, phong thái vẫn như một vị vua, dù gã đang đi trên một đôi giày bong đế.

"Chào các quý ông," Hoàng lên tiếng. "Tôi là đại diện của Tập đoàn Tái Sinh. Các anh có muốn tham gia vào một dự án 'Đầu tư mạo hiểm' ngay đêm nay không?"

Lão Quàng cầm sẵn cái cờ-lê, Thành ôm khư khư túi tiền, còn Mỹ Linh thì đã sẵn sàng tư thế... chạy trốn. Đêm nay, tại trạm dừng chân hoang vu này, số phận của "Biệt đội dọn rác" sẽ bước sang một chương mới mà tiền bạc không còn là thứ quyết định tất cả.