Khi bí mật về tiền kiếp được hé lộ, sợi dây liên kết giữa Mai và hồn ma Thành không còn là sự bám đuổi đơn thuần, mà đã trở thành một thực thể cộng sinh tàn khốc. Mai không còn là một người đàn bà trốn chạy; cô trở thành trung tâm của một vùng xoáy đen tối, nơi bất kỳ sinh vật sống nào vô tình bước vào cũng phải trả giá bằng mạng sống để nuôi dưỡng cho "Đóa Thiên Hương" đang hồi sinh trong hình hài quỷ dữ.
Căn dinh thự nhà họ Lê giờ đây bị bao phủ bởi một lớp sương mù xám xịt quanh năm, dù bên ngoài phố thị Hà thành vẫn đang rực rỡ ánh đèn tân thời. Những người hàng xóm bắt đầu truyền tai nhau về những âm thanh kỳ lạ: tiếng mài gươm lạo xạo trên đá, tiếng ngựa hí vang rền trong đêm vắng, và đặc biệt là mùi hương hoa quỳnh thối rữa nồng nặc đến mức chim chóc bay ngang qua cũng rụng cánh chết khô trên mái ngói.
Mai sống trong trạng thái mộng du. Cô không còn mặc quần áo lụa là, mà chỉ quấn trên người những dải vải trắng dài như đồ tang. Những đóa hoa đen trên da thịt cô đã lan xuống tận gót chân, mỗi bước đi đều để lại những vệt nước đen sẫm và mùi hương gây ảo giác. Thành luôn ở đó, sừng sững và uy quyền như một vị tướng quân đang trấn giữ lãnh địa của mình.
Vụ án đầu tiên bắt đầu từ sự tò mò của hai gã trộm vặt trong vùng. Nghĩ rằng dinh thự nhà họ Lê giàu có nhưng chỉ có một người đàn bà điên dại trông coi, chúng lẻn vào từ phía tường sau vào một đêm không trăng.
Ngay khi đôi bàn chân trần của chúng chạm vào cỏ trong vườn, không gian bỗng chốc lặng ngắt. Một luồng hắc khí từ những cánh hoa trên người Mai – lúc này đang ngồi lặng lẽ ở ban công – bắt đầu tỏa ra, bao trùm lấy khu vườn.
"Mày có nghe thấy gì không?" – Một tên thầm thì. "Tiếng... tiếng bước chân của rất nhiều người."
Từ trong bóng tối của những gốc cây cổ thụ, hàng loạt bóng ma chiến binh mặc giáp trụ rách nát, gương mặt trống rỗng hiện ra. Đó không phải là ảo giác, mà là "đội quân âm binh" được triệu hồi từ nỗi hận thù của vị tướng quân trong lòng Thành.
Tiếng thét của hai gã trộm bị bóp nghẹt ngay lập tức. Sáng hôm sau, người hầu của các nhà lân cận kinh hoàng phát hiện hai xác chết khô héo treo lủng lẳng trên cành cây đại trước cổng. Da thịt chúng nhăn nheo như thể toàn bộ nước và máu trong cơ thể đã bị hút cạn chỉ trong một đêm. Trên ngực mỗi cái xác, một đóa hoa hồng đen bắt đầu nở ra từ chính lỗ chân lông của người chết.
Sự việc không dừng lại ở đó. Thành bắt đầu trở nên điên cuồng hơn trong việc bảo vệ Mai và "nuôi" nhan sắc cho cô. Bất kỳ ai có ý định tiếp cận dinh thự đều chịu chung số phận.
Một vị bác sĩ Tây học được Bá hộ Lê thuê đến để thăm khám cho Mai, vì ông ta vẫn còn chút lương tâm hoặc lo sợ trách nhiệm pháp lý. Vừa bước vào phòng khách, vị bác sĩ bỗng thấy nhiệt độ hạ xuống âm độ. Ông nhìn thấy Mai ngồi trên ghế bành, nhưng sau lưng cô là một bóng ma khổng lồ đang vòng đôi tay lực lưỡng qua cổ cô.
Vị bác sĩ chưa kịp mở túi thuốc thì đã thấy đôi bàn tay mình bắt đầu biến đen. Những đóa hoa ma quái mọc lên từ dưới móng tay ông, đâm xuyên qua da thịt. Ông gục xuống ngay tại chỗ, cơ thể co quắp và biến dạng trước sự chứng kiến lạnh lùng của Mai.
Mai nhìn cái xác, cô không còn thấy sợ hãi. Thay vào đó, cô cảm thấy một luồng sức mạnh mới đang chảy vào huyết quản. Mỗi cái chết diễn ra, những đóa hoa đen trên mặt cô lại trở nên bóng bẩy, rực rỡ và tỏa ra một thứ uy lực ma mị đến nghẹt thở.
Thành không chỉ giết những kẻ xâm nhập, hắn giết cả những kẻ trong quá khứ còn sót lại trong ký ức của Mai. Đêm nọ, linh hồn của gã công tử họ Trần – kẻ từng sở hữu Mai – dù vẫn còn sống sờ sờ ở phủ tri phủ, nhưng lại bị Thành "truy sát" trong giấc mơ.
Gã công tử đang ngủ thì thấy Mai hiện về, đẹp rực rỡ hơn bao giờ hết. Nhưng khi hắn định ôm lấy cô, thì gương mặt Mai biến thành gương mặt của Thành với đôi mắt đỏ ngầu. "Cô ấy là của ta! Kẻ nào từng chạm vào Thiên Hương đều phải trả nợ máu!"
Sáng hôm sau, phủ tri phủ náo loạn vì gã công tử chết ngay trên giường trong tư thế bị bẻ gãy cổ, gương mặt vặn vẹo vì kinh hoàng, và trên môi hắn vẫn còn vương lại một cánh hoa hồng đen lạnh lẽo.
Cảnh sát và những người dân xung quanh bắt đầu phong tỏa căn dinh thự. Họ cho rằng nơi đây bị một loại dịch bệnh lạ hoặc một kẻ giết người hàng loạt trú ngụ. Nhưng không ai dám bước vào trong.
Dinh thự nhà họ Lê giờ đây trở thành một "đảo hoang" giữa lòng thành phố. Bên trong, Mai bắt đầu mất dần khả năng ngôn ngữ của loài người. Cô chỉ còn giao tiếp với Thành qua những tiếng thì thầm rùng rợn.
"Mai... thấy không? Máu của chúng làm em đẹp hơn nhiều." – Thành vuốt ve gương mặt Mai, lúc này đã hoàn toàn bị phủ kín bởi những cánh hoa đen, chỉ còn chừa lại đôi mắt rực sáng sắc đỏ.
Mai nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những cảnh sát đang bao vây. Cô thấy họ không phải là người, mà là những "bình chứa sinh khí" đang chờ được khai thác. Sự điên loạn đã đạt đến đỉnh điểm khi Mai bắt đầu tự tay vẫy gọi những linh hồn của những kẻ đã chết dưới tay Thành hiện về.
Hàng đêm, dinh thự mở tiệc. Những bóng ma của Thành, của gã lái xe, của Quân và vị bác sĩ... tất cả đều hiện về, nhảy múa quanh Mai và Thành trong một bản giao hưởng của quỷ dữ. Mai ngồi trên cao, như một nữ vương của cõi chết, nhìn xuống đám đông ma quỷ với nụ cười vặn vẹo.
Cô đã hoàn toàn bị cô lập trong chính vương quốc máu của mình. Sự phản bội nhan sắc ban đầu giờ đây đã biến thành một cuộc thảm sát không hồi kết, nơi mỗi sinh mạng nằm xuống chỉ để kéo dài thêm sự rực rỡ giả tạo của một đóa hoa quỷ đang chờ ngày héo tàn.
Mai đã hoàn toàn biến chất, trở thành kẻ đồng lõa với hồn ma Thành trong những vụ giết người hàng loạt. Sự cô lập đã đẩy cô vào trạng thái điên loạn hoàn toàn, không còn phân biệt được thực và hư.