MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Tình Từ Cõi ÂmChương 12: SỢI DÂY OAN NGHIỆT TIỀN KIẾP

Người Tình Từ Cõi Âm

Chương 12: SỢI DÂY OAN NGHIỆT TIỀN KIẾP

1,317 từ · ~7 phút đọc

Sau thất bại thảm hại tại chùa cổ, Mai bị giam lỏng hoàn toàn trong căn phòng ngủ ngập tràn bóng tối. Cô không còn là một người đàn bà, mà giống như một búp bê sứ bị rạn nứt, nằm bất động dưới sự giám sát của một thực thể không thuộc về cõi người. Thành không còn ẩn hiện nữa; hắn hiện diện như một vị chúa tể cô độc trong căn phòng, dùng đôi bàn tay xám ngắt vuốt ve những đóa hoa đen đang nở rộ trên da thịt Mai.

Nhưng chính trong sự im lặng đến rợn người ấy, một sự thật bàng hoàng bắt đầu trỗi dậy từ những mảnh ký ức vụn vỡ.

1. Cuộc truy vấn trong tâm tưởng

Mai nằm đó, đôi mắt lờ đờ nhìn lên trần nhà – nơi những vệt ố vàng do ẩm mốc đang dần kết lại thành hình thù của những gương mặt đang gào thét. Cô khẽ cử động đôi môi khô khốc, giọng nói chỉ còn là một tiếng thào thào:

"Anh là ai... Thành? Tại sao anh lại mạnh đến thế? Một linh hồn bình thường không thể đánh bại cả thầy pháp..."

Thành đang ngồi bên cửa sổ, bóng lưng lực lưỡng của hắn che khuất chút ánh sáng le lói cuối cùng của buổi chiều tà. Hắn quay đầu lại, gương mặt nửa người nửa quỷ nở một nụ cười thê lương. Hắn tiến lại gần giường, hơi lạnh tỏa ra từ cơ thể hắn khiến những tấm chăn lụa đóng một lớp sương mỏng.

"Mai... cô nghĩ tôi chỉ là gã thư sinh si tình đã tự sát sao?" – Giọng hắn vang lên, lần này trầm thấp và mang âm hưởng của đại ngàn. "Cái chết của Thành chỉ là chìa khóa để mở ra cánh cửa mà cô đã khóa chặt từ hàng trăm năm trước."

Thành đặt bàn tay lạnh buốt lên trán Mai. Ngay lập tức, thực tại biến mất. Mai cảm thấy mình bị kéo tuột vào một vòng xoáy thời gian, trở về một không gian xa lạ nhưng đầy quen thuộc.

Đó là một ngôi làng cổ xưa từ thời phong kiến, nơi có những cánh đồng hoa Thiên Hương rực rỡ dưới ánh trăng. Mai thấy một cô gái có gương mặt giống hệt mình, đang mặc bộ đồ gấm vóc của một quận chúa. Và bên cạnh cô, là một vị tướng quân trẻ tuổi với bờ vai rộng, lồng ngực vạm vỡ – người có ánh mắt và hình thể y hệt Thành, nhưng đầy sức sống và oai nghiêm.

"Tướng quân... chàng nói sẽ bảo vệ thiếp trọn đời." – Quận chúa thầm thì.

"Dù phải phản lại cả thiên hạ, ta cũng sẽ giữ cho đóa hoa này không bị tàn úa." – Vị tướng quân đáp lại, tay siết chặt bảo kiếm.

Nhưng rồi, cảnh tượng thay đổi. Vì tham vọng vương quyền và sự đố kỵ của các thế lực, quận chúa đã phản bội vị tướng quân. Cô đã dùng chính nhan sắc của mình làm mồi nhử để đưa anh vào một cái bẫy phục kích. Anh chết dưới hàng vạn mũi tên, nhưng trước khi nhắm mắt, anh đã dùng máu mình để tưới lên đóa hoa Thiên Hương mà cô hằng yêu quý, để lại một lời nguyền máu:

"Nếu nàng dùng nhan sắc để phản bội chân tình, thì nhan sắc ấy sẽ mãi mãi thuộc về ta. Qua bao nhiêu kiếp người, ta sẽ tìm thấy nàng. Ta sẽ là người tình duy nhất, là kẻ bảo vệ duy nhất, và cũng là kẻ sẽ cùng nàng tàn héo vào hư không."

Mai bừng tỉnh, mồ hôi đen nhễ nhại thấm đẫm gối lụa. Cô nhìn Thành – người đàn ông đang đứng trước mặt mình – với một ánh mắt hoàn toàn khác.

Hắn không chỉ là Thành, chàng thư sinh của làng Hạ An. Hắn là linh hồn của vị tướng quân năm xưa, người đã luân hồi qua bao kiếp chỉ để chờ đợi đóa Thiên Hương nở rộ một lần nữa. Thành là "vật chứa" hoàn hảo nhất của linh hồn ấy, vì trong huyết quản của Thành có mang một phần tàn dư của dòng họ ông cố Mai – những kẻ đã gìn giữ lời nguyền này như một bí mật gia tộc.

"Vậy ra... tất cả đều là nợ cũ?" – Mai thảng thốt.

"Phải." – Thành cúi xuống, áp sát gương mặt vào Mai. "Cái chết của tôi ở tháp chùa không phải là sự kết thúc, mà là sự thức tỉnh. Khi cô phản bội tôi để theo gã công tử, linh hồn tướng quân trong tôi đã trỗi dậy. Tôi nhận ra mình không cần phải yêu cô như một con người, mà phải chiếm hữu cô như một bùa chú."

Mai nhận ra một sự thật cay đắng hơn: Nhan sắc khuynh thành của cô, sự mê hoặc đàn ông của cô, thực chất là do linh hồn vị tướng quân kia ban tặng để "nuôi dưỡng" cô, biến cô thành một món lễ vật lộng lẫy nhất cho ngày tái ngộ của họ. Cô không phải là chủ nhân của nhan sắc, cô chỉ là một vật chứa được mượn tạm thời để thực hiện một lời thề nguyền đầy hận thù.

Biết được danh tính thực sự của hồn ma, Mai không còn cảm thấy sự sợ hãi đơn thuần nữa. Đó là một nỗi tuyệt vọng mang tính định mệnh. Cô nhìn thấy Thành giờ đây không còn cởi trần như một hồn ma hoang dại, mà hình bóng hắn đôi khi chồng chéo lên hình ảnh vị tướng quân oai hùng trong bộ giáp rướm máu.

Thành bắt đầu kiểm soát cả tâm trí Mai. Hắn bắt đầu bắt cô ăn những thứ kỳ dị: những cánh hoa héo úa, nước mưa đọng trên những ngôi mộ cổ. Hắn nói đó là để "gìn giữ tinh chất" của Thiên Hương.

Cơ thể Mai giờ đây đã hoàn toàn biến đổi. Những đóa hoa đen trên mặt đã kết thành một chiếc mặt nạ ma quái, che đi vẻ đẹp cũ nhưng lại tạo ra một vẻ đẹp mới – một vẻ đẹp tàn khốc, uy quyền và đầy u ám. Cô không còn cảm thấy đau đớn khi Thành chạm vào, mà thay vào đó là một sự trống rỗng đến cùng cực.

"Mai... sắp đến lúc rồi." – Thành thì thầm vào tai cô, bàn tay hắn lướt nhẹ trên những cánh hoa đen. "Chúng ta sẽ rời khỏi căn nhà mục nát này. Chúng ta sẽ trở về nơi lời nguyền bắt đầu."

Trong gương, Mai không còn thấy mình nữa. Cô thấy một thực thể xa lạ, một linh hồn đang bị bóng tối nhuộm đen hoàn toàn. Cô bắt đầu quên đi tên mình, quên đi làng Hạ An, quên đi tất cả những người đàn ông cô từng lừa dối. Trong đầu cô chỉ còn lại một cái tên, một hình bóng: Thành.

Sự bàng hoàng về danh tính của hồn ma đã đánh gục chút kháng cự cuối cùng của Mai. Cô nhận ra rằng, trong cuộc chơi này, cô chưa bao giờ có quyền lựa chọn. Cô sinh ra là để trả nợ cho một lời thề từ trăm năm trước.

Bên ngoài cửa sổ, tiếng gió hú vang lên như tiếng hành quân của hàng vạn binh mã từ cõi âm. Thành đứng dậy, nhấc bổng Mai lên như nhấc một cánh hoa héo. Hắn bước thẳng ra phía cửa sổ, hướng về phía màn đêm dày đặc.

Mai đã hiểu rõ gốc rễ của bi kịch. Cô và Thành không chỉ là nạn nhân của hiện tại, mà là quân cờ của một lời nguyền tiền kiếp. Cô chính thức từ bỏ nhân dạng để hòa nhập vào định mệnh đen tối của hồn ma tướng quân.