MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Tình Từ Cõi ÂmChương 11: Cơn thịnh nộ của thực thể cõi âm

Người Tình Từ Cõi Âm

Chương 11: Cơn thịnh nộ của thực thể cõi âm

1,262 từ · ~7 phút đọc

Sự chấp nhận ở chương trước chỉ là một khoảnh khắc buông xuôi của lý trí bị bào mòn. Nhưng khi những cánh hoa đen bắt đầu bò lên sát khóe mắt, đâm sâu vào những dây thần kinh khiến mỗi cái chớp mắt đều như bị dao khía, bản năng sinh tồn cuối cùng trong Mai bùng lên. Cô không muốn chết trong hình hài một loài hoa quỷ. Cô muốn được làm người, dù là một người đàn bà xấu xí, tàn tật, miễn là được thoát khỏi cái bóng lạnh lẽo của Thành.

Mai chọn lúc giữa trưa – thời điểm mà dương khí mạnh nhất trong ngày – để trốn khỏi dinh thự. Cô khoác lên mình một chiếc áo choàng đen dày cộm, quấn khăn che kín mặt như một kẻ mắc bệnh phong. Đôi chân cô run rẩy, mỗi bước đi đều cảm thấy rễ cây trong da thịt đang co thắt, phản đối sự di chuyển này.

Hồn ma của Thành dường như đang ngủ say sau một đêm no nê sinh khí, hoặc có lẽ hắn đang tự tin rằng Mai không thể thoát khỏi bàn tay hắn.

Mai tìm đến một ngôi chùa cổ nằm sâu trong hẻm nhỏ ở ngoại ô Hà thành, nơi có thầy pháp danh tiếng tên là Pháp Ấn. Người ta nói ông có khả năng nhìn thấu âm dương và đã từng giải cứu nhiều linh hồn bị quỷ ám.

Dưới cái nắng gắt, Mai thấy mình như một cục đá lạnh đang tan chảy. Mồ hôi đen nhễ nhại thấm đẫm lớp khăn che mặt. Khi cô bước vào sân chùa, tiếng chuông đồng vang lên một hồi dài, trầm mặc như một lời cảnh báo.

Thầy Pháp Ấn ngồi tĩnh tọa giữa gian điện thờ đầy khói hương nghi ngút. Ngay khi Mai vừa bước qua bậu cửa, ông mở trừng mắt, đôi mắt đục mờ nhưng tinh tường nhìn thấu lớp áo choàng đen.

"Oan nghiệt! Oan nghiệt quá!" – Thầy Pháp Ấn thốt lên, giọng rung động. "Thân xác là của người, nhưng linh hồn đã bị xích vào cõi chết. Con đến đây tìm sự giải thoát, hay tìm sự kết thúc?"

Mai quỳ sụp xuống, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy gỡ lớp khăn che mặt. Thầy Pháp Ấn khẽ lùi lại. Trước mặt ông không còn là một gương mặt phụ nữ, mà là một mảnh đất cằn cỗi nơi những đóa hoa hồng đen đang nở rộ, hút cạn nhựa sống. Những cánh hoa phập phồng như đang thở, tỏa ra một mùi hương tử khí nồng nặc lấn át cả mùi nhang trầm.

"Thầy... xin thầy cứu con... Anh ấy không buông tha cho con..." – Mai thảng thốt, giọng nói vỡ vụn.

Thầy Pháp Ấn lắc đầu thở dài: "Kẻ bám theo con không phải là ma quỷ từ địa ngục, mà là một 'Oán Linh Tình Si'. Hắn được nuôi dưỡng bằng chính sự phản bội của con và nhan sắc của dòng họ này. Muốn cứu con, phải cắt đứt sợi dây liên kết bằng máu. Nhưng con có chịu nổi cái giá phải trả không?"

Khi thầy Pháp Ấn vừa cầm cây quyền trượng, chuẩn bị thực hiện nghi lễ thanh tẩy, không gian xung quanh bỗng nhiên sụp đổ.

Bầu trời ban trưa đang nắng gắt bỗng tối sầm lại như đêm ba mươi. Một trận cuồng phong từ đâu ập đến, hất văng những lọ hoa, lễ vật trên bàn thờ. Tiếng chuông chùa tự rung lên bần bật, rồi nứt toác.

"MAI!!! TRỞ VỀ!!!"

Một tiếng gầm vang dội khắp gian điện thờ. Không phải bằng âm thanh, mà bằng một làn sóng chấn động đánh thẳng vào màng nhĩ. Từ bóng tối của những cột đình, Thành hiện ra. Lần này, hắn không còn vẻ đẹp trai lãng tử. Hắn cao lớn khác thường, làn da xám ngắt cuồn cuộn cơ bắp, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than đang cháy.

Hồn ma của Thành không sợ ánh sáng của điện thờ. Hắn tiến vào, mỗi bước chân của hắn khiến gạch lát nền nứt vỡ. Những lá bùa vàng thầy Pháp Ấn vừa dán lên người Mai bỗng dưng bốc cháy ngùn ngụt, biến thành tro bụi đen kịt.

Thầy Pháp Ấn quyết ấn, miệng đọc chú vang dội. Một luồng ánh sáng vàng nhạt từ lòng bàn tay ông phóng ra, bao quanh lấy Mai như một chiếc lồng bảo vệ.

"Kẻ chết đã có nẻo về, sao còn vương vấn cõi dương mà hành hạ người sống?" – Thầy thét lớn.

Thành cười, một tiếng cười lạnh lẽo thấu xương. Hắn vung tay, một luồng hắc khí đen đặc như mực đánh tan luồng ánh sáng vàng của thầy pháp. Thầy Pháp Ấn bị hất văng vào cột đình, máu tươi hộc ra từ miệng.

Trong cơn hỗn loạn, Mai thấy những đóa hoa đen trên mặt mình bắt đầu rung động dữ dội. Chúng bắt đầu mọc dài ra, những sợi rễ đen ngòm bò ra ngoài da, quấn lấy cổ cô như muốn bóp nghẹt. Thành tiến lại gần, bàn tay xám ngắt của hắn xuyên qua lớp hào quang yếu ớt còn sót lại, túm lấy tóc Mai.

"Cô dám tìm kẻ khác để đuổi tôi sao? Cô quên rằng máu của tôi đang chảy trong sắc đẹp của cô à?"

Thành nhấc bổng Mai lên. Toàn bộ không gian chùa cổ bỗng chốc tràn ngập hình ảnh của những cái chết: hình ảnh Thành gieo mình xuống tháp, hình ảnh gã lái xe dưới vực, hình ảnh Quân bị gãy cổ. Tất cả những bóng ma ấy hiện về, bao vây lấy Mai và thầy Pháp Ấn.

5. Sự thất bại đau đớn

Thầy Pháp Ấn cố gượng dậy, nhưng ông nhận ra sức mạnh của Thành đã vượt xa tầm kiểm soát của một thầy pháp thông thường. Hồn ma này không chỉ là một linh hồn, nó là một "Quỷ vương tình si" được tạo ra từ lời nguyền nghìn năm của dòng họ Mai.

"Chạy đi con... ta không giữ nổi hắn..." – Thầy pháp nói trong hơi thở tàn.

Nhưng Mai không thể chạy. Thành ôm ghì lấy cô, đôi cánh tay lực lưỡng của hắn siết chặt đến mức cô nghe thấy tiếng xương sườn mình rạn nứt. Hắn hôn lên những đóa hoa đen trên mặt cô, và kỳ lạ thay, mỗi nụ hôn ấy khiến những đóa hoa dịu đi, nhưng tâm hồn Mai thì hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Thành mang Mai rời khỏi chùa trong sự kinh hoàng của những tăng ni. Khi họ rời đi, trời lại hửng nắng, nhưng ngôi chùa cổ đã trở nên hoang phế, những bức tượng phật đổ gục, và mùi hoa quỳnh héo úa vẫn vương vất không tan.

Trở về dinh thự, Thành ném Mai xuống chiếc giường cưới cũ. Hắn đứng sừng sững trên cao, nhìn cô bằng ánh mắt vừa thương hại vừa tàn nhẫn:

"Đừng bao giờ thử lại lần nữa. Từ giờ, thế giới của cô chỉ có tôi. Không có Phật, không có Chúa, không có bất kỳ ai có thể bước vào giữa hai chúng ta."

Mai nằm đó, hoàn toàn bất lực. Cô nhận ra rằng, sự cứu rỗi duy nhất mà cô có thể tìm thấy, có lẽ chính là sự tàn lụi hoàn toàn.

Hy vọng cuối cùng của Mai đã bị dập tắt bởi sức mạnh khủng khiếp của Thành. Cô bị đưa trở lại "lồng giam" dinh thự, nơi bóng ma bắt đầu kiểm soát cô một cách tuyệt đối hơn.