Sự sụp đổ của một đế chế bắt đầu từ bên trong, và sự sụp đổ của Mai cũng vậy. Nếu những chương trước là sự bào mòn về sinh khí, thì chương 10 chính là sự biến dạng về vật chất – một quá trình chuyển hóa đau đớn từ một mỹ nhân thành một vật phẩm tế đàn cho bóng tối.
1. Buổi sáng của sự kinh hoàng
Mai tỉnh dậy khi ánh nắng mặt trời gắt gỏng của một ngày hè oi ả xuyên qua lớp rèm cửa đã mục ruỗng. Cô cảm thấy một cơn ngứa ngáy dữ dội, không phải ở ngoài da mà như phát ra từ tận trong tủy xương. Cô cố gắng ngồi dậy, nhưng cảm giác nặng nề như thể da thịt cô đang biến thành đất sét đặc quánh.
Cô lết đôi chân gầy guộc đến trước chiếc gương đồng duy nhất còn sót lại mà cô chưa đập vỡ. Mai hít một hơi thật sâu, gỡ bỏ lớp khăn voan đen đang quấn quanh mặt.
Trong gương là một sinh vật mà Mai không còn nhận ra.
Làn da trắng sứ ngày nào giờ đây xám xịt, loang lổ những vệt màu xanh tím như xác chết trôi lâu ngày. Nhưng điều kinh khủng nhất không nằm ở màu da. Dưới lớp biểu bì mỏng manh ở vùng gò má và cổ, những đường gân máu không còn chảy theo mạch tự nhiên. Chúng đang xoắn lại, kết thành hình thù của những cánh hoa nhỏ li ti, đen kịt như mực tàu.
Chúng không phải là hình xăm. Chúng đang sống. Mai có thể thấy những "cánh hoa" ấy khẽ phập phồng theo nhịp tim đập yếu ớt của mình. Mỗi khi cô chạm tay vào, một cơn đau buốt nhói như hàng ngàn mũi kim châm xuyên qua đại não. Đóa hoa Thiên Hương mà ông cố từng nhắc đến, giờ đây đang "nở ngược" vào trong, rễ của nó đang cắm sâu vào nội tạng cô để hút lấy những giọt máu cuối cùng.
2. Sự mục nát của lụa là và hương thơm
Mai phát điên. Cô điên cuồng vớ lấy những lọ kem dưỡng da đắt tiền, những hộp phấn phủ hảo hạng nhất từ Pháp gửi về. Cô trát lên mặt từng lớp, từng lớp dày cộm để che đi những đóa hoa ma quỷ kia. Nhưng một hiện tượng quái dị xảy ra: phấn son chạm vào da cô liền bị tan chảy, biến thành một thứ nước đen ngòm, hôi hám chảy dài xuống cổ.
Cơ thể cô đang từ chối tất cả những gì thuộc về thế giới con người.
Căn phòng ngủ của Mai giờ đây bốc lên một mùi hương cực kỳ nồng nặc. Đó không còn là mùi hoa quỳnh thoang thoảng, mà là mùi hương của một loài hoa lạ, ngọt lịm đến nhức óc, nhưng ẩn sau cái ngọt đó là mùi của sự thối rữa. Người hầu trong nhà không còn ai dám bén mảng đến gần cửa phòng. Họ đồn rằng bà chủ đang tan chảy ra thành một vũng nước độc.
Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình. Những móng tay sơn đỏ kiêu sa giờ đây tự bong tróc, để lộ lớp móng sần sùi, đen đúa. Mai bật khóc, nhưng nước mắt cô chảy ra cũng mang màu đen xám, khiến gương mặt cô trông như một bức tượng sáp đang bị nung chảy trong địa ngục.
3. Sự hiện diện hữu hình của Thành
Giữa cơn tuyệt vọng, Thành hiện ra. Lần này không cần gương, không cần bóng tối. Hắn đứng ngay đó, dưới ánh sáng ban ngày. Hình hài của hắn giờ đây rực rỡ và chân thực đến mức kinh ngạc. Cơ bắp hắn săn chắc, làn da đồng hun bóng bẩy, đôi mắt tràn đầy sức sống.
Hắn là một sự tương phản tàn nhẫn với Mai héo úa. Hắn tiến lại gần, vòng tay ôm lấy cơ thể đang run rẩy của cô. Khi da thịt hắn chạm vào da thịt cô, Mai cảm thấy một sự thuyên giảm cơn đau tạm thời, nhưng cô cũng thấy rõ: khi hắn chạm vào, những đóa hoa đen trên da cô lại nở to thêm một chút.
"Mai ơi... em thấy không?" - Giọng Thành trầm ấm, vang vọng như tiếng chuông đồng. "Em đang trở thành một phần của tôi. Sắc đẹp của em không mất đi, nó chỉ đang chuyển sang cho tôi, để tôi có thể bảo vệ em mãi mãi."
Mai nhìn vào gương. Cô thấy Thành đang đứng phía sau, rạng rỡ như một vị thần, còn cô trong vòng tay hắn chỉ là một bộ xương khô được phủ lên bởi một lớp da đen đúa, mục nát. Hắn đang "ăn" cô. Hắn đang dùng nhan sắc của cô để tái sinh chính hắn.
4. Cơn đói của quỷ dữ
Mai bắt đầu cảm thấy một cơn đói kinh khủng. Cô không thèm cơm, không thèm thịt. Cô thèm khát được nhìn thấy sự sống tàn lụi.
Một con mèo nhỏ vô tình đi lạc vào phòng. Mai nhìn nó, đôi mắt cô bỗng chốc rực lên sắc đỏ giống như Thành. Cô chưa kịp suy nghĩ thì đôi bàn tay đã nhanh như chớp chộp lấy con vật. Khi cô chạm vào nó, những cánh hoa đen trên tay Mai bắt đầu bò sang cơ thể con mèo. Chỉ trong vài giây, con vật nhỏ bé tội nghiệp khô héo lại như một miếng giẻ rách, toàn bộ sự sống của nó đã bị Mai hấp thụ.
Mai kinh hoàng ném cái xác con mèo đi. Cô nhận ra mình đã không còn là nạn nhân nữa. Cô đã trở thành một phần của bộ máy giết chóc. Cô và Thành giờ đây là một đôi cộng sinh: cô hút sinh khí từ vạn vật, và Thành hút sinh khí từ cô. Một vòng tròn luân hồi của tội lỗi và máu.
5. Sự sụp đổ tinh thần cuối cùng
Đêm đó, Mai nằm trên giường, nhìn lên trần nhà. Cô thấy những rễ cây đen ngòm đang mọc ra từ bóng tối, quấn chặt lấy tứ chi cô. Cô không còn sức để hét lên.
Cô nhận ra rằng, lời dặn của ông cố về việc "loài hoa tu luyện" thực chất là một sự lựa chọn. Nếu cô tu luyện bằng sự lương thiện, cô sẽ tỏa hương cho đời. Nhưng cô đã tu luyện bằng dục vọng, bằng sự phản bội và lòng tham, nên giờ đây cô phải trở thành "loài hoa quỷ" – nở rộ rực rỡ nhất ngay trước khi tan thành tro bụi.
Cô chạm tay lên mặt mình. Những đóa hoa đen đã phủ kín một nửa gương mặt. Mai cười khẩy, một nụ cười méo mó. Cô biết, ngày mai khi mặt trời mọc, thế giới sẽ không còn thấy một Bà chủ nhà họ Lê quý phái nữa. Họ sẽ chỉ thấy một con quái vật đang héo tàn trong nhung lụa.
Mai thầm thì trong bóng tối, giọng nói giờ đây đã khàn đặc và xa xăm:
"Thành... hãy ăn hết đi... đừng để lại gì cả..."
Bóng ma của Thành cúi xuống, hôn lên đôi môi đen sẫm của cô, bắt đầu cuộc hành trình rút tỉa cuối cùng cho một chương đời đầy tội lỗi.
Nhan sắc của Mai đã hoàn toàn bị tàn phá bởi những cánh hoa đen ma quái. Cô chấp nhận số phận trở thành vật nuôi của hồn ma Thành, bắt đầu bước vào giai đoạn sống thực vật giữa ranh giới sống và chết.