MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Tình Từ Cõi ÂmChương 9: GIẤC MỘNG ĐÊ MÊ

Người Tình Từ Cõi Âm

Chương 9: GIẤC MỘNG ĐÊ MÊ

1,306 từ · ~7 phút đọc

Căn dinh thự nhà họ Lê giờ đây đã hoàn toàn mất đi vẻ lộng lẫy ban đầu. Bóng tối dường như không còn chờ đợi đêm xuống để ngự trị; nó đọng lại trong các góc tường, bám chặt vào những bức rèm nhung đỏ thẫm và lẩn khuất dưới gầm những chiếc tủ gỗ gụ nặng nề. Mai không còn buồn thắp đèn măng-xông. Cô sống trong một thứ ánh sáng nhờ nhờ, thứ ánh sáng của những kẻ đang chờ đợi cái chết hoặc một điều gì đó còn kinh khủng hơn thế.

1. Không gian của sự mục nát

Mùi hương hoa quỳnh héo úa giờ đây đã chuyển sang một tầng hương vị khác: mùi của đất ẩm nghĩa địa và mùi của sự trì trệ. Mỗi bước chân của Mai trên sàn gỗ đều phát ra tiếng kêu kèn kẹt, nghe như tiếng xương người bị nghiền nát. Không gian trong phòng ngủ của cô đặc quánh lại, khiến hơi thở trở nên nhọc nhằn.

Mai không còn soi gương nữa, nhưng cô có thể cảm nhận được sự tàn phá của thời gian trên chính cơ thể mình. Làn da cô từng mịn màng như lụa, nay bắt đầu có cảm giác khô khốc như giấy nhám. Những mạch máu dưới da hiện lên xanh lè, chằng chịt như rễ cây đang cố gắng đâm sâu vào thịt da để tìm chút sự sống cuối cùng.

Sự cô độc không còn là nỗi sợ, nó trở thành một thói quen. Mai dành phần lớn thời gian để nằm trên chiếc giường lớn, giữa những tấm chăn lụa giờ đã nhuốm màu xám xịt. Cô chờ đợi. Cô biết, khi ý chí cô suy sụp nhất, "hắn" sẽ đến.

2. Sự khởi đầu của những cơn mộng mị

Khi bóng đêm chính thức nuốt chửng vạn vật, Mai rơi vào một trạng thái ngủ nhưng không phải là ngủ. Đó là một vùng không gian xám xịt, nơi ranh giới giữa thực và ảo hoàn toàn bị xóa nhòa.

Trong cơn mơ, Mai thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng sen cạn của làng Hạ An năm xưa, nhưng những bông sen không có màu hồng, chúng đen kịt và tỏa ra mùi hôi thối của xác phân hủy. Từ phía xa, một bóng người đàn ông lực lẫm, cởi trần tiến lại gần. Đó là Thành.

Lần này, gương mặt hắn trong mơ không còn thối rữa mà trở lại vẻ đẹp trai, lãng tử của ngày xưa, nhưng đôi mắt thì vẫn là của quỷ – đỏ rực và thèm khát. Hắn không nói lời nào, chỉ tiến lại gần, vòng đôi tay rắn chắc như gọng kìm ôm lấy eo cô. Hơi nóng từ lồng ngực hắn phả ra khiến Mai rùng mình, nhưng cô không thể cưỡng lại. Một sức mạnh tâm linh huyền bí khiến cô tê liệt toàn thân, chỉ còn lại các giác quan nhạy cảm đến đau đớn.

3. Những cuộc ân ái với bóng ma

Thành đưa Mai trở lại chiếc giường trong căn phòng ngủ thực tại, nhưng trong cảm nhận của cô, đó là một chiếc giường được lót bằng những cánh hoa hồng đen sắc lẹm.

Bàn tay xám ngắt của bóng ma lướt đi trên da thịt cô. Mỗi nơi hắn chạm vào, Mai không cảm thấy sự ấm áp của đàn ông, mà là một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng, sau đó là một cảm giác đê mê kinh khủng. Hắn hôn lên cổ cô, lên đôi vai gầy guộc, và mỗi nụ hôn ấy dường như đang rút tỉa một phần sinh mạng của cô.

Mai thấy mình vừa rên rỉ trong sự khoái lạc bệnh hoạn, vừa khóc nghẹn trong sự nhục nhã tột cùng. Cô muốn đẩy hắn ra, nhưng đôi tay cô lại bấu chặt vào bờ vai vạm vỡ của bóng ma. Những khối cơ bắp của Thành dưới bàn tay cô lạnh như đá, cứng như sắt, nhưng lại có một sức hút không thể cưỡng lại.

Trong bóng tối mịt mùng của phòng ngủ, nếu có ai đó nhìn vào, họ sẽ chỉ thấy Mai đang nằm một mình, quằn quại giữa những tấm chăn, gương mặt cô biến dạng vì một thứ cảm xúc hỗn loạn giữa đau đớn và cực lạc. Nhưng đối với Mai, đó là một cuộc giao hoan thực sự. Cô cảm nhận được trọng lượng của Thành đè nặng lên người, cảm nhận được hơi thở dồn dập của hắn bên tai, và cả những lời thì thầm chiếm hữu:

"Mai ơi... cơ thể này là của tôi... linh hồn này là của tôi... chúng ta sẽ cùng nhau thối rữa trong sự ngọt ngào này..."

4. Sự kiệt quệ về thể xác và tinh thần

Mỗi buổi sáng khi tỉnh dậy, Mai thấy mình như vừa trải qua một trận chiến sinh tử. Cô không thể nhấc nổi cánh tay lên. Toàn thân cô rã rời, đau nhức đến từng khớp xương.

Kinh khủng hơn, khi cô nhìn xuống cơ thể mình dưới ánh sáng ban ngày, những dấu vết của cuộc ân ái đêm qua hiện lên rõ mồn một. Những vết bầm tím, những vết cào cấu rướm máu và cả những vết răng cắn đỏ tía trên vùng ngực và đùi. Cô không còn là một người đàn bà, cô là một miếng mồi bị xâu xé.

Sắc đẹp của Mai sụp đổ một cách thảm hại. Đôi mắt từng làm điên đảo đàn ông giờ đây trũng sâu, thâm quầng như hai hố đen. Tóc cô rụng từng mảng lớn, bám đầy trên gối mỗi khi thức dậy.

Mai cố gắng ăn uống để lấy lại sức, nhưng mọi thứ đồ ăn khi đưa vào miệng cô đều có vị như tro bếp hoặc thịt thối. Cô nhận ra rằng Thành đang hút cạn "nhựa sống" của cô thông qua những giấc mộng ấy để củng cố hình hài của hắn ở cõi dương. Hắn càng ngày càng trông giống người thật, càng ngày càng lực lưỡng, trong khi cô chỉ còn là một cái xác không hồn, một đóa hoa đã bị rút hết sinh khí cho đến khi chỉ còn lại lớp vỏ khô héo.

5. Sự nhận thức trong tuyệt vọng

Đến ngày thứ mười của những cơn mộng ấy, Mai không còn sợ hãi Thành nữa. Cô cảm thấy một sự liên kết kỳ quái. Cô bắt đầu thèm khát những cơn mộng ấy, dù biết chúng đang giết chết mình. Đó là một loại gây nghiện của bóng tối.

Cô ngồi bệt dưới sàn nhà, giữa những đống quần áo lụa là đã bị xé rách trong những cơn co giật đêm qua. Cô nhận ra rằng lời nguyền của dòng họ mình đã ứng nghiệm hoàn toàn. Cô đã không "tu luyện" nhan sắc để hướng thiện, mà đã dùng nó như một công cụ để thỏa mãn lòng tham. Và giờ đây, chính sự khao khát đàn ông của cô đã mời gọi một con quỷ đến để thực hiện một cuộc hôn nhân vĩnh cửu.

Mai nhìn lên bức chân dung của chính mình treo trên tường – một bức vẽ từ thời cô còn ở phủ tri phủ, rạng rỡ và đầy quyền uy. Cô cầm lấy một cây nến, châm lửa đốt cháy bức hình ấy. Trong ánh lửa bập bùng, cô thấy bóng ma của Thành đứng ngay cạnh mình, mỉm cười gật đầu.

Hắn đã thắng. Mai đã hoàn toàn từ bỏ thế giới loài người để chuẩn bị cho một chuyến đi dài vào cõi âm cùng hắn.

Mai đã hoàn toàn kiệt sức, cả thể xác lẫn tinh thần. Cô không còn phản kháng, mà bắt đầu đắm chìm trong những cuộc ân ái ma quỷ, chờ đợi ngày tàn phai cuối cùng của mình.