Cái chết của Quân không chỉ là một vụ tai nạn. Đối với Mai, đó là một lời tuyên án. Dinh thự nhà họ Lê giờ đây không khác gì một lăng mộ phủ đầy nhung lụa. Sau cái đêm kinh hoàng đó, Mai không còn dám bước chân ra khỏi phòng. Cô sợ ánh sáng, vì trong ánh sáng cô thấy rõ những vết bầm trên da thịt mình; nhưng cô lại càng sợ bóng tối, vì trong bóng tối, cô nghe thấy hơi thở của Thành.
1. Sự sụp đổ của một biểu tượng nhan sắc
Mai ngồi lỳ trước bàn trang điểm, đôi mắt thâm quầng vì nhiều đêm mất ngủ. Cô nhìn chằm chằm vào những lọ nước hoa đắt tiền, những hộp phấn ngoại quốc xếp hàng dài. Chúng vốn là vũ khí để cô chinh phục thế gian, nhưng giờ đây chúng chỉ là những thứ rác rưởi vô dụng.
Cô cầm một cây chì kẻ mày, nhưng bàn tay run rẩy khiến nét vẽ lệch đi, rạch một đường đen dài trên thái dương như một vết sẹo. Mai cười điên dại. Cô nhận ra rằng, dù cô có tô vẽ thế nào, thì cái thần thái của một "đóa hoa tu luyện" đang dần biến mất, thay vào đó là vẻ mặt của một kẻ sắp chết trôi: nhợt nhạt, vô hồn và đầy oán khí.
Căn phòng vốn thơm ngát mùi hương thảo giờ đây chỉ còn lại mùi ẩm mốc và mùi hoa quỳnh héo úa đặc trưng. Mai đã cho người hầu vứt sạch hoa tươi, nhưng cái mùi tử khí ấy dường như thấm vào từng thớ gỗ, từng sợi rèm lụa.
2. Hình bóng trong gương
Vào một buổi chiều chạng vạng, khi hoàng hôn buông xuống phủ lên căn phòng một màu tím thẫm như máu bầm, Mai quyết định gỡ bỏ những lớp vải đen đang che phủ các tấm gương. Cô không thể chịu đựng được cảm giác bị giam cầm trong sự mù lòa nữa. Cô cần phải đối mặt với "hắn".
Tấm vải nhung đen rơi xuống sàn, để lộ mặt gương thủy tinh lớn được khảm bạc tinh xảo. Mai nín thở nhìn vào đó.
Ban đầu, cô chỉ thấy gương mặt hốc hác của chính mình. Nhưng rồi, mặt gương bỗng nhiên mờ đi như có ai đó vừa hà hơi vào. Từ trong làn sương mù ảo ấy, một bóng người bắt đầu hiện rõ. Đó là một người đàn ông lực lưỡng, bờ vai rộng và lồng ngực cởi trần phập phồng. Nhưng gương mặt hắn... đó là một sự tra tấn đối với thị giác.
Gương mặt của Thành không còn hình hài của một con người. Da thịt hắn nửa như đang thối rữa, nửa như được kết tinh từ bóng tối đen đặc. Những vệt máu khô bết trên trán – dấu vết của cú ngã từ đỉnh tháp chùa – trông như những đóa hoa bỉ ngạn nở rộ. Hắn không nói, nhưng đôi mắt hắn rực lên một thứ ánh sáng xanh lơ lạnh lẽo, nhìn xoáy vào linh hồn Mai.
Mai lùi lại, vấp phải chiếc ghế bọc da và ngã nhào xuống sàn. Hồn ma trong gương cũng chuyển động. Hắn từ từ đưa bàn tay lên, áp sát vào mặt kính từ phía bên kia. Những đầu ngón tay xám ngắt của hắn dường như đang cố gắng xuyên qua lớp thủy tinh để chạm vào cô.
"Thành... làm ơn... tha cho tôi..." - Mai thì thào, nước mắt giàn giụa.
Một giọng nói âm u vang vọng trong căn phòng, dù không có đôi môi nào mấp máy:
"Tha ư? Tôi đã chết vì cô, Mai ạ. Tôi đã dâng hiến cả linh hồn mình cho cô, thì giờ đây, cô phải là của tôi. Cõi âm lạnh lẽo lắm, tôi cần nhan sắc của cô để sưởi ấm..."
3. Sự chiếm hữu vật lý
Không chỉ dừng lại ở việc hiện hình trong gương, Thành bắt đầu bám đuôi Mai theo những cách vật lý đáng sợ hơn. Khi Mai bước đi dọc hành lang, cô cảm nhận được một luồng không khí lạnh buốt bám sát sau lưng, như thể có một khối băng lớn đang di chuyển theo mỗi bước chân cô.
Mỗi khi cô ngồi xuống ăn cơm, những chiếc bát đĩa bằng sứ quý giá bỗng nhiên rung bần bật. Những người hầu gái đứng bên cạnh chỉ biết cúi đầu run rẩy, họ không thấy bóng ma, nhưng họ cảm nhận được sự hiện diện của một "áp lực" kinh người.
Đỉnh điểm là một lần Mai đang ngâm mình trong bồn tắm nước nóng để tìm sự thư giãn. Hơi nước mù mịt che khuất tầm nhìn. Bỗng nhiên, cô cảm thấy một bàn tay thô ráp nén chặt vai mình xuống nước. Mai hoảng loạn vùng vẫy, nước bắn tung tóe. Cô nhìn thấy dưới làn nước trong vắt, hình ảnh một người đàn ông đang ôm chặt lấy cơ thể cô từ phía sau.
Đôi cánh tay cơ bắp của hắn siết chặt lấy eo cô, khiến cô không tài nào ngoi lên mặt nước được. Mai cảm thấy phổi mình như sắp nổ tung. Giữa ranh giới của sự sống và cái chết, cô nhìn thấy gương mặt kinh tởm của Thành ngay sát bên cạnh, hắn đang mỉm cười – một nụ cười đầy thỏa mãn.
Khi cô tưởng như mình đã chết, thì cái siết tay bỗng nới lỏng. Mai vội vã ngoi lên, ho sặc sụa. Căn phòng tắm vẫn yên tĩnh, hơi nước vẫn bay lên, nhưng trên làn da trắng nõn của cô, mười dấu ngón tay tím ngắt hiện lên rõ rệt ở vùng eo và vai.
4. Kẻ bám đuôi không kẽ hở
Mai bắt đầu nhận ra rằng, dù cô có đi đâu, dù cô có làm gì, Thành luôn ở đó. Hắn là cái bóng dưới chân cô, là tiếng hơi thở bên tai cô mỗi đêm, là kẻ đứng trong góc tối của mọi căn phòng.
Cô thử tìm đến sự giúp đỡ của Bá hộ Lê, nhưng ông ta giờ đây đã quá kinh hãi trước những hiện tượng lạ trong nhà. Ông ta gửi cho cô một bức thư vỏn vẹn vài dòng, thông báo rằng ông sẽ ly hôn và để lại cho cô căn dinh thự này – một cách để ông ta "tháo chạy" khỏi lời nguyền.
Mai bị bỏ lại một mình. Cô lang thang trong ngôi nhà rộng lớn như một bóng ma của chính mình. Cô bắt đầu nói chuyện với những bức tường, cười nói với những hư vô. Mỗi khi đêm xuống, cô lại chuẩn bị hai bộ bát đĩa, hai chiếc gối trên giường, như thể cô đang chấp nhận sự hiện diện của "người chồng" từ cõi âm.
Nhưng Thành không chỉ muốn sự hiện diện. Hắn muốn nhiều hơn thế. Hắn muốn Mai phải hoàn toàn thuộc về hắn, cả về thể xác lẫn linh hồn. Hắn bắt đầu "ăn" dần sinh khí của cô. Mỗi sáng thức dậy, Mai lại thấy mình già đi một chút. Những nếp nhăn li ti bắt đầu xuất hiện ở khóe mắt, làn da mất đi độ đàn hồi, và mái tóc đen mượt ngày nào bỗng trở nên xơ xác.
Cô nhận ra rằng, vẻ đẹp của cô chính là thứ nuôi sống Thành ở cõi âm. Hắn càng trở nên rõ nét, lực lưỡng và đầy uy lực, thì cô càng trở nên héo úa, tàn tạ.
5. Lời nguyền lộ rõ chân tướng
Trong sự cô độc tuyệt vọng, Mai tìm đến kho sách của gia đình mà cô đã mang theo từ làng Hạ An. Cô lật lại những trang nhật ký cũ của ông cố. Ở đó, cô tìm thấy một dòng chữ mực tàu đã mờ nhạt:
"Kẻ mang trong mình chân thân của đóa Thiên Hương sẽ gặp được 'Chân mạng người tình'. Nếu người tình ấy chết đi với sự hận thù, hắn sẽ trở thành Quỷ Vương bám đuổi đóa hoa ấy đến tận cùng trời cuối đất, cho đến khi đóa hoa ấy héo tàn và cả hai cùng tan biến vào hư không..."
Mai rụng rời chân tay. Chân mạng người tình của cô chính là Thành. Sự phản bội của cô đã biến tình yêu thuần khiết của anh thành một loại bùa chú tàn độc. Cô không thể thoát khỏi hắn bằng cách trốn chạy hay ly hôn, vì sợi dây liên kết giữa họ không phải là hôn thú, mà là sự ràng buộc của máu và linh hồn.
Đêm đó, Thành lại hiện ra. Lần này hắn không đứng trong gương. Hắn bước ra từ bóng tối phía sau tấm rèm lụa, tiến lại gần giường của Mai. Hắn cúi xuống, bàn tay xám xịt chạm vào gò má cô.
"Mai... chúng ta sắp được đoàn tụ rồi..." - Hắn thì thầm.
Mai nhìn hắn, không còn sức để sợ hãi. Cô thấy trong đôi mắt quỷ dữ ấy, thấp thoáng hình ảnh chàng thư sinh Thành của ngày xưa, người đã từng yêu cô bằng cả trái tim chân thành nhất. Sự hối hận muộn màng bắt đầu dâng lên trong lòng cô, nhưng bóng tối đã quá dày đặc để có thể tìm thấy lối ra.
Mai chính thức chấp nhận rằng mình đang bị giam cầm bởi một hồn ma. Sự tàn phai về nhan sắc bắt đầu diễn ra nhanh chóng khi cô bị Thành hút sinh khí mỗi ngày.