Căn biệt thự của Bá hộ Lê về đêm im lìm như một ngôi mộ cổ. Những bức tường dày ngăn cách tiếng ồn ào của phố thị, nhưng lại không thể ngăn nổi những âm thanh kỳ quái bắt đầu len lỏi vào cuộc sống của Mai. Sau những cái chết và sự mất tích bí ẩn của những nhân tình trẻ, Mai rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ. Cô không còn dám ra ngoài tìm kiếm "sinh khí", và chính điều đó đã khiến sức khỏe lẫn nhan sắc của cô xuống dốc không phanh.
Sự cô độc trong vàng son
Mai giam mình trong phòng ngủ, nơi được trang hoàng bằng lụa là và những chiếc bình gốm quý giá. Nhưng càng ở trong bóng tối, các giác quan của cô càng trở nên nhạy bén một cách đáng sợ. Cô bắt đầu nghe thấy những tiếng động lạ. Ban đầu chỉ là tiếng móng tay cào nhẹ vào gỗ, lạch cạch từ phía sau tủ áo quần. Sau đó là tiếng bước chân nặng nề, trì trệ đi lại trên hành lang dù tất cả người hầu đã được lệnh đi ngủ sớm.
Bá hộ Lê, sau những nỗ lực trấn yểm không thành, bắt đầu lánh mặt Mai. Ông ta sợ vẻ đẹp của cô, một vẻ đẹp giờ đây mang theo hơi lạnh của nghĩa địa. Mai bị bỏ rơi trong chính vương quốc mình dày công xây dựng.
Kẻ không mời trong màn đêm
Một đêm mưa tầm tã, sấm sét rạch ngang bầu trời Hà thành, soi rõ những cành cây khô khốc ngoài cửa sổ như những bàn tay quỷ đang cào cấu vào mặt kính. Mai đang nằm thao thức thì cảm thấy đệm giường bỗng lún xuống, như có một vật nặng vừa ngồi lên cạnh mình.
Cô nín thở, tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Mùi hương hoa quỳnh héo úa xộc lên nồng nặc, lấn át cả mùi trầm hương thơm ngát trong phòng. Một luồng khí lạnh buốt bắt đầu bò từ chân lên đến thắt lưng cô.
Mai lấy hết can đảm xoay người lại, định thét gọi người hầu. Nhưng ngay khi cô vừa mở mắt, một bàn tay xám ngắt, thô ráp đã nhanh chóng bịt chặt lấy miệng cô. Trong ánh sáng nhạt nhòa của tia chớp, Mai nhìn thấy một gương mặt. Không phải là gương mặt hiền lành của Thành thuở trước, mà là một khuôn mặt bị biến dạng, da thịt bong tróc, nhưng đôi mắt thì vẫn rực cháy ngọn lửa hận thù và dục vọng điên cuồng.
"Mai... sao lại trốn chạy tôi?" - Giọng nói không phát ra từ miệng, mà nó vang lên trực tiếp trong đại não của cô, trầm đục và lạnh lẽo như tiếng đất đá rơi xuống quan tài.
Bóng ma cởi trần, để lộ lồng ngực vạm vỡ nhưng tái dại. Những đường gân trên người hắn tím tái, trông như những con giun đang bò dưới da. Hắn cúi xuống, áp sát gương mặt lạnh lẽo vào cổ Mai. Cô cảm nhận được hơi thở của hắn – nó không ấm áp mà mang theo mùi của sự phân hủy và bụi bặm.
Những dấu vết từ cõi âm
Suốt đêm đó, Mai rơi vào một trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Cô cảm thấy mình bị đôi cánh tay lực lưỡng ấy ghì chặt, không thể nhúc nhích. Trong cơn ảo giác, cô thấy mình đang bị kéo xuống một vực thẳm đen tối, nơi hàng ngàn cánh hoa hồng đen đang rụng xuống, phủ kín thân thể cô.
Khi ánh bình minh đầu tiên lọt qua khe cửa, bóng ma biến mất như một làn khói. Mai bàng hoàng ngồi dậy, toàn thân đau nhức như vừa bị xe cán qua. Cô vội vã chạy đến bên gương và hét lên một tiếng kinh hãi.
Trên cổ, trên ngực và cả đôi bắp tay nõn nà của cô, chi chít những vết bầm tím đen. Đó không phải là vết bầm do va đập, mà là dấu ấn của những ngón tay dài, in sâu vào da thịt. Đặc biệt là ở vùng cổ, một vết lằn đỏ tía bao quanh như thể cô vừa thoát khỏi một vụ treo cổ.
Mai vội vã dùng phấn trang điểm loại tốt nhất để che đi những dấu vết ấy, nhưng càng bôi, những vết bầm càng lộ rõ hơn, như thể chúng đang sinh sôi nảy nở trên làn da cô.
Ám ảnh trong gương
Không chỉ dừng lại ở sự va chạm thể xác, bóng ma bắt đầu xâm chiếm cả thị giác của Mai. Mỗi khi cô đi qua bất kỳ vật dụng nào có khả năng phản chiếu – từ mặt nước trong chậu rửa mặt đến những chiếc bình pha lê – cô đều thấy Thành đứng đó.
Hắn không làm gì, chỉ đứng lặng lẽ nhìn cô bằng ánh mắt chiếm hữu. Mai bắt đầu đập phá tất cả gương trong phòng. Cô dùng vải đen che kín các mặt kính, khiến căn phòng trở nên u tối và bí bách như một nhà giam.
Nhưng tiếng thì thầm vẫn không dứt.
"Mai ơi... nhan sắc này là do tôi nuôi dưỡng... cô không thể thuộc về ai khác ngoài tôi..."
Cảm giác bị theo dõi thường trực khiến Mai bắt đầu có những biểu hiện điên loạn. Cô nói chuyện một mình, hay giật mình thon thót khi có ai đó vô tình chạm vào người. Những người hầu trong nhà bắt đầu rỉ tai nhau rằng Bà chủ đã bị "ma nhập".
Bá hộ Lê, sau khi nhìn thấy những vết bầm trên cổ Mai qua một lần vô tình, đã hoàn toàn kinh khiếp. Ông ta quyết định dọn ra ở hẳn tại một căn nhà khác, để mặc Mai trong dinh thự rộng lớn với những linh hồn oán than.
Mai nhận ra rằng, sự hào nhoáng của giới thượng lưu mà cô từng khao khát giờ đây chẳng là gì so với nỗi sợ hãi đang gặm nhấm cô mỗi đêm. Cô đã thực sự trở thành "đóa hoa tu luyện" trong bóng tối, nhưng kẻ hái hoa lại là một con quỷ đến từ địa ngục.
Mai chính thức rơi vào trạng thái bị cô lập. Sự ám ảnh của hồn ma Thành đã chuyển từ ảo giác sang những tổn thương vật lý rõ rệt.