MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười tôi yêu, nay đã bạc đầuChương 1

Người tôi yêu, nay đã bạc đầu

Chương 1

2,208 từ · ~12 phút đọc

“Thưa cô Du, chúng tôi đã liên lạc được với ông Giang rồi, ông ấy sẽ tới đón cô nhanh thôi ạ.” Nhân viên công tác bưng cốc nước đến cho Du Dao, miệng nở nụ cười chuyên nghiệp, đồng thời đưa mắt quan sát cô như một sinh vật lạ.

Du Dao nhận cốc, nói lời cảm ơn, ánh mắt vô thức hướng lên chiếc đồng hồ trên bức tường đối diện: 17 giờ 31 phút, ngày 15 tháng 7 năm 2058.

Năm 2058.

Cô uống một ngụm nước.

Ngày 15 tháng 7 năm 2018 là kỷ niệm một năm ngày cưới của cô và Giang Trọng Lâm. Hiếm hoi lắm mới có dịp cô định vào bếp, trên đường đi chợ về chỉ nhỡ trượt chân một cái, thế mà lúc bò dậy đã thấy cảnh tượng xung quanh trở nên xa lạ hẳn. Đến giờ, cô vẫn chưa thể tin mình đã vượt thời gian đến bốn mươi năm sau, từ năm 2018 đến năm 2058 chỉ bằng một cú ngã.

Sau hồi lâu đứng ngơ ngác giữa đường, cô được một người tốt bụng vừa chứng kiến từ đầu tới cuối đưa đến trung tâm dịch vụ công cộng trong khu vực để nghe giải thích về chuyện đã xảy ra, nhân viên trung tâm nhanh chóng giúp cô liên lạc với chồng mình là Giang Trọng Lâm.

Hiện tại, Du Dao đang chờ anh tới đón, hệt như của rơi đang chờ chủ tới nhận.

“Cô Du này, thật ra cô đã là trường hợp vượt thời gian thứ năm được ghi nhận trong mấy năm gần đây rồi đấy.” Một nhân viên trẻ phụ trách trường hợp của Du Dao ngồi lê đôi mách với cô, điểm danh những trường hợp trước đó: Người thứ nhất là một ông cụ, người thứ hai là một đứa trẻ, người thứ ba bị ung thư phổi, người thứ tư thì ngồi xe lăn. Bốn người đi trước này có thể xem như ví dụ điển hình của già, yếu, bệnh, tật, và cô chính là người thứ năm.

Thảo nào khi nghe cô nói mình vừa vượt thời gian, người ta không tống thẳng cô vào bệnh viện tâm thần, hóa ra là đã sớm có tiền lệ.

Kể từ lúc được đưa tới đây, Du Dao đã ngồi gần hai tiếng đồng hồ, chốc chốc lại có người lấy cớ đưa nước để quan sát cô ở cự li gần, cứ như đang ngắm người ngoài hành tinh.

Uống no căng một bụng nước rồi, Du Dao đặt cốc xuống, cúi đầu chán chường nhìn túi đồ dưới chân. Trong túi đựng đồ cô mua ở siêu thị, có rau, trứng gà, cà chua, ớt, cà tím, cải thìa, đậu đũa, đậu hủ, tiết vịt, nấm, củ từ, một hộp lớn thực phẩm chế biến sẵn và hai con cá quế. Vì chưa nghĩ ra sẽ nấu món gì cho bữa tối nên cô đã mua luôn đủ loại nguyên liệu, định bụng chờ Giang Trọng Lâm về lại bàn.

Đang mải đếm xem trong túi có bao nhiêu quả ớt, Du Dao chợt cảm nhận được điều gì đó, ngước mắt trông lên.

Một người đàn ông vừa đẩy cửa bước vào, lúc này đương độ mùa hè, anh mặc áo sơ-mi và quần dài, đeo kính gọng nhỏ, tay cầm ô đen – ngoài trời không biết đã mưa tự bao giờ. Những giọt mưa trên ô rỏ xuống sàn tí tách, người kia đứng lặng hồi lâu, sau đó đặt chiếc ô lên kệ đồ cạnh cửa rồi bước về phía cô.

Du Dao nhìn chằm chằm vào hai bên tóc mai đã bạc trắng của người ấy cùng gương mặt in hằn dấu vết của thời gian, nhẹ nhàng hít một hơi thật sâu.

Anh Giang quả nhiên đã lên hàng cụ. Người chồng cô mới cưới tròn một năm nay đã trở thành một ông lão.

Đệt.

Chỉ vừa nãy thôi, Du Dao còn đang ngồi chờ rất bình tĩnh, vậy mà lúc này lại có lửa giận từ đâu bốc lên, khiến cô không khỏi chửi bậy trong đầu.

“Du Dao đấy à?” Dừng cách cô một mét, anh gọi tên cô, nom bình thản lạ lùng. Giọng anh đã chẳng còn trong trẻo êm tai như bốn mươi năm về trước, nhưng lại rất mực ấm áp và ôn hòa.

“Em đây.” Du Dao đứng dậy, quơ túi đồ dưới đất, “Mình đi chứ?”

Giang Trọng Lâm đưa tay đẩy kính, gật đầu với cô rồi kiên nhẫn giải thích: “Em chờ anh đi điền bản kê khai đã, trường hợp của em không giống với người khác nên phải ký thỏa thuận bảo mật tạm thời, sau này còn cần bổ sung giấy tờ nữa. Em ngồi đây chờ một lát nhé.”

Du Dao nghe vậy lại ngồi phịch xuống, bụng nghĩ, thái độ gì đây, cứ như là ông nội đến nhà trẻ đón cháu không bằng.

Giang Trọng Lâm đi ra quầy hướng dẫn nói chuyện với nhân viên công tác, xong lại điền một số giấy tờ, khoảng mười mấy phút sau, anh quay lại bảo cô: “Đi thôi.”

Vừa đẩy cửa ra, tiếng mưa ngoài hiên liền hóa rào rào, Giang Trọng Lâm mở ô, tán ô rộng che kín cả hai người. Du Dao theo anh lên vỉa hè, nhìn nước bắn lên theo từng bước chân anh, anh đi không nhanh, nhưng rất vững vàng.

Giang Trọng Lâm của tuổi sáu mươi lăm lưng không còng, tai không nghễnh ngãng, nhưng tóc thì đã bạc phơ, bàn tay đang cầm ô cũng nhăn nheo đúng cái vẻ của người luống tuổi. Năm anh hai mươi lăm, ngoài đôi mắt đẹp, anh có đôi tay vừa dài vừa trắng, đẹp hơn cả tay cô, nhưng nay đã không còn nữa rồi.

Du Dao kìm lòng không đặng, đang định mở lời thì hai người đã tới một trạm xe ở ven đường. Giang Trọng Lâm nhấn vài cái trên bảng điều khiển tại trạm, ngay lập tức có một chiếc xe không người chạy lại đỗ trước mặt họ. Anh mở cửa bên ghế phụ để cô vào trước, sau đó cũng ngồi vào ghế lái, điều khiển xe chạy đi.

Du Dao không nói gì, chỉ yên lặng quan sát ô tô của bốn mươi năm sau. Tổng thể không khác xưa là mấy, nhưng chi tiết thì đã có nhiều cải tiến, hình như có cả chế độ lái tự động theo lộ trình tùy chỉnh.

Ô tô thay đổi, con người thay đổi, ngay cả nhà cửa và đường sá cũng khác xưa.

Ngoài cửa sổ toàn những tòa nhà lạ lẫm, đường phố được quy hoạch đâu ra đó, không giống với Hải Thành trong trí nhớ của cô, hay nơi đây không phải Hải Thành? Mãi đến khi nhìn thấy một tòa tháp cao chót vót phương xa, nơi đã từng là công trình mốc[1] của Hải Thành, cô mới dám chắc mình vẫn còn đang ở cố hương.

[1] Công trình mốc (地标) là địa điểm địa lý được coi như dấu mốc để người thám hiểm hay du khách nhận ra khi tìm đường trở về hoặc khi qua một khu vực lạ.

Xe dừng lại trước một khu tập thể, nơi những căn nhà ba tầng mọc lên tăm tắp, đắm mình trong sắc xanh. Mỗi nhà đều có một khoảng sân phủ đầy hoa cỏ, cả đường vào cũng rợp bóng cây cao. Giang Trọng Lâm đưa cô đến một căn trong số đó, bấy giờ mới nói câu đầu tiên sau cả quãng đường im lặng: “Đến nơi rồi.”

Du Dao nhìn chiếc xe không người lái tự động rời đi, sau mới ngoái lại nhìn ngôi nhà trước mặt. Giang Trọng Lâm bước tới trước cửa, cánh cửa liền tự động mở ra.

Sau khi kết hôn, hai vợ chồng sống tại nhà số 502, tòa 2 khu chung cư Hoa Điền, đường Quảng Nam chứ không phải nơi này, không biết từ khi nào anh đã chuyển đến đây.

Bước vào nhà, Du Dao trước tiên là ngó tủ giày, xong lại ngó cái móc treo gần cửa, chỉ thấy toàn đồ đàn ông chứ không có dấu hiệu gì của phụ nữ, của trẻ nhỏ lại càng không. Cô thở phào nhẹ nhõm, xem ra Giang Trọng Lâm vẫn một thân một mình. Trên đường đến đây cô nghĩ mãi, nếu vào nhà mà thấy một bà cụ thì cô nên gọi em à, bà ơi, hay là thượng cẳng tay trước rồi nói tiếp.

Thú thật cô hơi nóng tính, nhỡ cáu lên đánh Giang Trọng Lâm thì sợ là bộ xương già của anh chịu không nổi.

“Em ngồi nghỉ đi, để anh đi rót nước.” Giang Trọng Lâm đưa cho cô một đôi dép trong nhà để thay, tuy miệng nói lời quan tâm nhưng thái độ lại rất xa cách.

Đặt mình vào vị trí của anh, Du Dao biết rất có thể anh đang cảm thấy như nhà có con cháu họ hàng xa tới ở nhờ, vẫn tiếp đãi chu đáo, nhưng cứ khách sáo chứ không thân thiết nổi. Cũng đúng, vợ chồng đang yên đang lành tự nhiên thành ông cháu, không lúng túng mới là lạ.

Cô buồn bực lắm, nếu là trước đây thì cô đã lôi anh lên sofa “hàn huyên” một phen luôn rồi, nhưng hiện tại, lý trí mà nói, cô không có lý do gì để nổi giận, đâu ai kiểm soát được việc vượt thời gian, Giang Trọng Lâm không có lỗi gì trong chuyện này cả. Đã bốn mươi năm không gặp cô, hai bên trở nên xa cách là điều hoàn toàn khó tránh.

Nhưng với Du Dao, chỉ vừa sáng nay thôi, Giang Trọng Lâm hãy còn trao cô ánh mắt dịu dàng trong veo, đỏ mặt nói tối sẽ về sớm, còn bây giờ thì sao? Ông cụ này nhìn cô được đúng một cái lúc mới gặp, chấm hết.

Thấy Giang Trọng Lâm dợm bước, Du Dao bèn gọi với lại, đoạn dúi túi đồ vào tay anh: “Sáng nay anh bảo muốn ăn cá quế nên em mua hai con này.”

Giang Trọng Lâm sửng sốt, dường như có phần hốt hoảng vì lời của cô. Giờ khắc này, vẻ bình tĩnh xuyên suốt cả quãng đường cuối cùng cũng nứt toác. Anh vội ngoảnh đi, gỡ mắt kính xuống lau vài cái rồi lại đeo lên, xong xuôi mới đưa tay cầm túi: “Ừ, để anh.”

Anh mỉm cười, vẫn nụ cười ôn hòa, khách sáo ấy.

Đến đây thì Du Dao nhịn hết nổi, lao đến phát vào mông ông cụ một cái làm anh giật mình la lên, phải chống tay lên tủ để giữ thăng bằng. Bấy giờ cô mới bớt bức bối, loẹt quẹt lê dép vào phòng, nằm nhoài trên sofa.

Giang Trọng Lâm đứng đực ra một hồi rồi cũng vào theo. Anh nhìn thoáng qua phòng khách, thấy Du Dao đã tự tại trên sofa thì mới vào bếp bỏ túi đồ xuống. Lát sau, anh bưng ra một cốc nước, đặt xuống trước mặt cô. Trước đó đã no nước nên Du Dao không định động tới, nhưng thấy Giang Trọng Lâm đang ngồi lau tay mà mắt vẫn lặng lẽ dán lên cái cốc, nghĩ thế nào cô lại ngồi dậy uống một ngụm.

Nước được pha cùng mật ong, có vị ngọt dìu dịu. Trong hơn một năm hai người chung sống, Du Dao có thói quen uống nước phải thêm mật ong, còn Giang Trọng Lâm thì không đặc biệt thích gì, thường chỉ uống nước lọc. Không biết ông cụ non ngày xưa giờ còn giữ cái thói ấy không.

“Anh…” Nhìn người đàn ông trước mặt, Du Dao ngập ngừng mở miệng, sau cùng vẫn không biết nên nói gì, có lẽ là vì những điều cô muốn hỏi quá nhiều, đâm ra không biết phải bắt đầu từ đâu. Cô túm tóc, lại nằm xuống sofa, bực bội đạp gối một cái.

Giang Trọng Lâm vẫn ôn hòa như lúc còn trẻ, hay có khi còn hơn thế, thấy vậy anh bảo: “Trong nhà chỉ có mình anh, trước mắt em cứ yên tâm ở tạm, có nghị định xã hội chuyên hỗ trợ những trường hợp như em, ngày mai anh sẽ dẫn em đi làm chứng minh thư và mua vật dụng hằng ngày.”

“Đừng lo lắng hay sốt ruột gì cả, từ từ rồi sẽ quen thôi.” Ông cụ nhẹ nhàng an ủi Du Dao, tuyệt nhiên không tới những chuyện anh đã trải qua trong suốt bốn mươi năm, cũng chẳng hỏi cô thêm bất cứ điều gì.

Du Dao ngồi dậy, nhíu mày: “Anh đang dỗ cháu gái đấy à?”

Giang Trọng Lâm chớp mắt, nhìn cô một hồi rồi thở dài, giọng điệu có phần bất đắc dĩ: “Nay anh đã ngoài sáu mươi, cũng đáng tuổi làm ông của em rồi.”

Giang Trọng Lâm ngày xưa điềm đạm hòa nhã, chẳng đỏ mặt tía tai với ai bao giờ, lúc về già lại càng thêm khoan hậu cơ trí. Anh nhìn cô chăm chú, ánh mắt phảng phất vẻ hoài niệm cùng một nỗi muộn phiền, tựa hồ thấu tỏ cõi lòng cô.