Tối đến, Du Dao nghỉ ngơi trong phòng dành cho khách trên tầng hai, ngay bên dưới là phòng của Giang Trọng Lâm. Du Dao thao thức mãi không thôi, chẳng biết là phòng anh cách âm quá tốt hay anh quá yên tĩnh mà cô không nghe được bất kỳ tiếng động nào từ dưới nhà, đến điều hòa cũng chạy im ru.
Căn phòng xa lạ bài trí đơn giản mà lạnh lẽo, nhìn là biết chưa bao giờ có ai ở đây, dù phòng sạch sẽ nhưng Du Dao vẫn cảm thấy không thoải mái. Cô của thời trẻ bốc đồng đến cực điểm, sau năm hai mươi tuổi mới chín chắn hơn chút đỉnh, nhưng cũng là một chút mà thôi, thế nên lát sau, cô không kiềm nổi nữa.
Du Dao vén chăn xuống giường, không ngừng nhảy rầm rầm trên sàn, nếu người ở dưới không nghễnh ngãng thì nhất định có thể nghe thấy.
Quả nhiên chẳng bao lâu sau, Giang Trọng Lâm lên tầng gõ cửa.
“Sao thế em, có chuyện gì à?”
Du Dao ngỏ cửa để anh vào, vô cớ kiếm chuyện: “Trong phòng nóng quá, em không ngủ được.”
Giang Trọng Lâm vẫn mặc áo sơ-mi và quần dài, hình như còn chưa ngủ. Lạ thật, chẳng phải người già đều hay ngủ sớm sao?
Nhìn nhiệt độ trong phòng, Giang Trọng Lâm thầm thở dài, nhẹ nhàng nói: “Hôm nay trời lạnh, để hai mươi tám độ là phù hợp nhất rồi, nếu hạ xuống thì em sẽ dễ bị cảm.”
“Không, em vẫn thấy nóng lắm.” Du Dao khăng khăng.
Đã lâu Giang Trọng Lâm không được lĩnh giáo cái tính nóng nảy của Du Dao, sau bốn mươi năm xa cách, dường như anh vẫn có thể chịu đựng được cô, không nói thêm câu nào mà hạ xuống một độ. Thấy cô vẫn nhìn chằm chằm vào điều khiển, trước khi ra khỏi phòng, anh còn lo lắng dặn dò: “Không thể thấp hơn được đâu, bao giờ em ngủ thì nhớ đắp chăn đấy nhé.”
Bóng chàng trai dông dài năm nào như hiện về. Đợi anh đi rồi, Du Dao lại leo lên giường.
Giang Trọng Lâm thời trẻ tính tình vốn xuề xòa, nhưng kể từ khi kết hôn, anh bắt đầu quan tâm đến những chuyện lông gà vỏ tỏi, như hiểu rằng mình đã có gia đình, phải chăm sóc cho vợ thật tốt. Ngày nào anh cũng bận nghiên cứu, giấy tờ vứt bừa bãi, không tài nào nhớ được, đành phải ghi ra sổ tay, trước khi rời đi hay về nhà đều lấy ra xem.
Có lần Du Dao tò mò xem trộm sổ của anh, phát hiện trong đó viết đủ mọi thứ, nào là “Hôm nay tan tầm về nhà mua vịt kho”, nào là “Du Dao không ăn gừng”, nào là “Kỷ niệm ba tháng kết hôn phải nhớ mua hoa”. Trong nhật ký còn có một vài vấn đề anh đang nghiên cứu, Du Dao đọc không hiểu nên không để ý nhiều, chỉ thấy anh ngốc biết bao, đã là năm 2018 rồi mà vẫn cầm theo sổ ghi nhớ, dùng di động chẳng tốt hơn ư? Nhưng Giang Trọng Lâm nói, có nhiều việc phải tự tay viết vào sổ thì mới có thể nhớ được lâu.
Nghĩ đến đây, Du Dao dần bình tĩnh lại, cô ngửa mặt nhìn trần nhà, đắp chăn rồi nhắm mắt lại.
“Du Dao, anh mong em đừng ép bản thân mình.” Cô nhớ đến vẻ mặt của Giang Trọng Lâm khi nói những lời này lúc chiều. Kể từ khi thấy cô, anh vẫn luôn bình tĩnh, bình tĩnh đến mức thái quá, thế nên Du Dao mới cảm thấy bất thường. Người vợ mất tích bốn mươi năm bỗng dưng xuất hiện, đáng ra anh phải kích động hơn chứ?
Có lẽ bốn mươi năm là một khoảng thời gian quá dài, đủ để con người ta lãng quên một người, đánh mất hết cảm giác, nên anh mới phản ứng như vậy. Nếu đúng là thế thì thật bình thường, thế giới luôn thay đổi, và đương nhiên con người cũng vậy.
Dưới tầng, Giang Trọng Lâm trầm mặc ngồi trên ghế trước cửa sổ sát đất, anh gỡ kính xuống, đặt ở trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh. Trong đôi mắt in hằn dấu vết của thời gian kia đã không còn sự bình tĩnh và cơ trí, thay vào đó là sự mờ mịt, mông lung.
Lúc này, trên tầng lại truyền đến tiếng động rầm rầm có tiết tấu, Giang Trọng Lâm hoàn hồn lại. Anh ngẩng đầu nhìn, sau đó lấy kính đeo lên, dựa vào tay vịn của ghế mà đứng dậy, khẽ cười lắc đầu thở dài, “Tuổi cao cũng có cái lợi, không giống người trẻ tuổi dễ dàng phơi bày cảm xúc như vậy.”
“Người trẻ tuổi cũng không biết được người già đang suy nghĩ điều gì.” Anh cười tự giễu, trong mắt thoáng qua nét khổ sở. Giang Trọng Lâm đi lên tầng, nhìn Du Dao đang khoanh tay trước ngực dựa vào cửa. “Có chuyện gì vậy?” Anh hỏi.
Du Dao xụ mặt, “Em khát nước, không biết lấy nước ở đâu.”
“À.” Giang Trọng Lâm lập tức hiểu vấn đề, “Anh đi lấy nước cho em nhé.”
Anh xoay người định xuống nhà, Du Dao bèn bám theo.
“Cứ để anh lấy cho, em đi nghỉ ngơi đi.”
“Ừm.”
Tuy cô nói vậy, nhưng vẫn theo sát bước anh.
Giang Trọng Lâm vào phòng bếp rót nước cho cô, tiện thể giới thiệu sơ qua cách sử dụng các vật dụng trong nhà, bốn mươi năm trôi qua, rất nhiều sản phẩm đã có sự thay đổi lớn.
Lúc đi mua đồ ăn, Du Dao quên mang theo di động, lúc này cô nhìn thấy Giang Trọng Lâm mở màn hình lớn khảm vào vách tường trong phòng khách, hướng dẫn cách điều khiển thì mới nhớ tới một vấn đề.
“Bây giờ điện thoại trông thế nào vậy anh?”
Giang Trọng Lâm tháo một cái nút màu đen trên dây đồng hồ của mình xuống, cái nút nhỏ trong tay anh ngay lập tức mở rộng, biến thành một cái màn hình to bằng bàn tay.
“Giờ điện thoại tương đương với chứng minh thư, thẻ ngân hàng và một số thẻ khác, dùng để định dạng thân phận, thanh toán, xem tin tức, liên lạc đều dùng cái này, bao gồm cả hệ thống điều khiển an ninh trong nhà, khá giống với máy tính cá nhân. Hiện tại rất nhiều người sử dụng cái này để xử lí thông tin.” Giang Trọng Lâm giải thích.
Du Dao nhìn qua, nói: “Em còn tưởng là màn hình sẽ có lớn hơn đấy.”
Giang Trọng Lâm: “Có thể điều khiển độ to nhỏ của màn hình theo ý muốn của mình, anh khá quen với kích thước này.” Nói xong anh liền chứng minh, quả nhiên màn hình kia có thể điều chỉnh to nhỏ tùy thích.
Cuối cùng Du Dao cũng tìm ra điểm tốt của bốn mươi năm sau, trước kia cô thấy phiền nhất là các loại chứng minh thư, giấy chứng nhận, còn di động càng ngày càng lớn, rất khó mang theo bên người.
“Ngày mai anh sẽ đưa em đi làm chứng minh thư và giấy phép cư trú, sau đó chúng ta đi mua di động.”
“Vâng.” Du Dao ngồi xuống sô pha, cầm lấy điều khiển tivi rồi bắt đầu nghiên cứu.
Thấy cô đang vùi đầu nghịch điều khiển tivi, không quan tâm đến mình, Giang Trọng Lâm nhớ ngày xưa Du Dao cũng như thế này, thích chơi trò chơi, lúc không có việc gì liền chơi game, dù lớn như vậy vẫn nghiện game. Anh đứng bên cạnh một lát, giống như phụ huynh mà khuyên nhủ: “Hôm nay em cũng mệt rồi, hay là nghỉ ngơi trước, ngày mai nghiên cứu cái này sau.”
Du Dao chẳng hề nâng đầu, “Em không ngủ được.”
Không còn cách nào, Giang Trọng Lâm đành phải đi ra chỗ khác, không quấy rầy cô nữa.
Giang Trọng Lâm trở về phòng của mình, đóng cửa lại. Động tác trên tay Du Dao dừng lại, ngẩng đầu, nhìn về phía cửa phòng của Giang Trọng Lâm một lúc lâu. Trong tivi bỗng nhiên phát ra âm thanh, lúc này Du Dao mới chú ý đến màn hình lớn, cô tìm trò chơi ngày trước mình thường chơi, sau đó phát hiện…
“Đóng rồi sao?!” Hai mươi năm trước đã đóng cửa.
Cô tức giận đá bay một cái gối ôm trên sô pha, hậm hực tìm trò chơi khác, kết quả lúc đăng nhập lại yêu cầu chứng minh thân phận, trước mắt còn chưa làm chứng minh nhân dân cho nên Du Dao chỉ có thể thoát ra, sau đó lại đá bay một cái gối ôm khác.
Du Dao tiếp tục tìm kiếm, cô vốn đã quen thuộc với mấy trò chơi này, bây giờ có thể dựa vào đó tìm được một chút, tuy nhiên hầu hết đều đã thay đổi hình thức, cho nên không thể tìm thấy. Cô liền nghĩ đến câu “cảnh còn người mất”.
Bỗng nhiên, Du Dao dừng tay lại, cuối cùng vẻ mặt cũng vui mừng một chút. Tiểu thuyết mạo hiểm kia chính là bộ cô yêu thích nhất, tác giả đã viết mười năm, làm cho cô chờ từ khi học trung học đến lúc kết hôn vẫn không rõ bao giờ thì kết thúc. Vốn cho là đời này không có khả năng biết kết cục của nó, nhưng bây giờ Du Dao phát hiện mười năm trước đã chính thức kết thúc rồi! Vậy mà sinh thời còn có thể thấy cái hố to này kết thúc!
Mất hơn nửa đêm để đọc xong cuốn sách này, Du Dao nhìn lời kết tác giả viết ở cuối truyện “Đời người cuối cùng vẫn biệt ly, mỗi thời mỗi khắc, chúng ta đều phải trải qua một hồi ly biệt.”
Du Dao ném điều khiển, ngã xuống sô pha, nhắm mắt lại.
Giang Trọng Lâm vẫn ở đó, nhưng cô lại cảm thấy, mình cùng với Giang Trọng Lâm quen thuộc trước kia vĩnh viễn ly biệt rồi.
Du Dao đã ngủ trên sô pha, không lâu sau, cửa phòng vốn đóng im lìm của Giang Trọng Lâm mở ra, người đáng lẽ đã đi ngủ bây giờ vẫn mặc quần áo chỉnh tề, không có ý định nghỉ ngơi. Anh nhẹ nhàng đi đến bên cạnh Du Dao, nhặt hai cái gối ôm trên đất, tắt tivi, sau đó cố hết sức bế cô lên.
“Già rồi, già rồi.” Anh nhẹ nhàng thở ra, cảm thán.
Buổi sáng, khi thức dậy, Du Dao phát hiện mình đang nằm trên giường phòng dành cho khách, chăn đắp cẩn thận. Cô ngồi trên giường nghĩ, Giang lão tiên sinh còn có thể ôm cô lên ư?
Du Dao bò dậy đánh răng rửa mặt, đi xuống lầu. Lúc đến cầu thang liền nghe thấy tiếng của một ông lão xa lạ từ phòng khách truyền tới.
“Lão Giang này, hôm nay ông đi câu cá cùng tôi không? Chờ lát nữa con trai tôi sẽ lấy xe đưa chúng ta đi, đến trưa chúng ta sẽ ăn ở đó, chiều lại kêu con trai tôi tới đón.”
Tiếng Giang Trọng Lâm vang lên, “Tôi không đi đâu, ông đi một mình đi, tôi còn có việc, mấy ngày nay đều bận rồi.”
Tiếng của ông lão kia rất lớn, chính là một người hào sảng, “Này nha, ông còn có chuyện gì chứ, còn không phải là nghiên cứu sao. Cả ngày nghiên cứu mấy thứ kia, đầu óc muốn hỏng mất, thân thể so với lão già bảy mươi tuổi này còn không bằng.”
Giang Trọng Lâm vẫn đáp đều đều: “Tôi thật sự có việc.”
“Vậy ông nói xem, có việc gì?”
Giang Trọng Lâm không trả lời.
Ông lão xa lạ cằn nhằn: “Đấy, rõ ràng là chính ông không muốn đi đó chứ.”
Tiếng Du Dao bước xuống cầu thang thu hút sự chú ý của ông lão kia, khiến ông ngoái đầu nhìn lại.
Bởi vì trong nhà chỉ có quần áo của Giang Trọng Lâm, hôm qua Du Dao mặc áo sơ-mi và quần cộc của anh sau khi tắm rửa, vừa rộng vừa nhăn nhúm.
Trông cô như vừa mới rời giường, chân trần không dép, khiến ông lão kia ngạc nhiên trợn mắt há mồm. Ông sửng sốt hồi lâu mới quay lại nhìn hàng xóm, “Lão Giang, nhà ông có một cô bé từ bao giờ thế?” Dứt lời, ông lão chợt vỡ lẽ, “À, chắc là cháu gái của ông hả, nhưng lạ nhỉ, tôi chưa thấy họ hàng đến ở nhờ nhà ông bao giờ.”
Giang Trọng Lâm không biết nên nói gì cho phải, đứng dậy đưa Du Dao một đôi dép lê.
Ông lão vui tươi hớn hở trông theo, bỗng thấy cô gái kia xỏ đôi dép lão Giang xách tới, tiện thể xáp lại hôn lên gương mặt lão Giang.
“Chào ông, tôi là Du Dao, vợ của anh ấy.” Cô gái trẻ tuổi đó nói.