Sân bay buổi sáng chìm trong làn sương mỏng. Tiếng loa thông báo vang đều đều, người qua lại tấp nập, nhưng giữa dòng người ấy, dáng cô gái mặc áo khoác trắng lại nổi bật một cách lạ lùng.
Lâm Hạ kéo vali, bước ra khỏi cửa ga quốc tế. Cơn gió đầu đông lạnh buốt lùa qua, mang theo mùi khói bụi quen thuộc của thành phố mà ba năm trước cô đã rời đi trong nước mắt.
Ba năm.
Một quãng thời gian đủ dài để một vết thương liền da, nhưng lại quá ngắn để trái tim thôi nhức nhối khi nhớ về những điều cũ.
Cô ngẩng đầu nhìn bảng hiệu lớn treo trước sân bay: Thành phố A.
Chỉ hai chữ đơn giản mà khiến lòng cô run lên một hồi. Nơi này từng là tất cả: tuổi trẻ, ước mơ, tình yêu, và cả sự sụp đổ.
Cô mở điện thoại, tin nhắn từ Ngọc Lan, bạn thân của cô, hiện lên.
[Lan: Đã hạ cánh chưa? Có cần tớ đón không?]
[Hạ: Không cần. Tớ muốn tự mình về.]
Cô tắt máy, kéo vali ra cổng. Cảm giác đất nước này, thành phố này, vẫn chẳng khác mấy – chỉ có cô đã khác.
Ba năm trước, cô là tiểu thư nhà họ Lâm – con gái duy nhất của chủ tịch Tập đoàn Lâm Thị, một công ty tầm trung chuyên về xuất nhập khẩu.
Ba năm trước, cô yêu Thẩm Dương Trạch – tổng giám đốc Thẩm Thị, người đàn ông lạnh lùng nhưng dịu dàng với riêng cô.
Và cũng chính ba năm trước, Lâm Thị bị phá sản, cha cô qua đời trong cơn đột quỵ, còn Thẩm Dương Trạch – người cô tin tưởng nhất – lại là người ký văn bản cuối cùng thâu tóm công ty đó.
Kể từ hôm ấy, cô bỏ đi, không một lời từ biệt.
Giờ đây, khi mọi thứ đã qua, cô trở về, không phải để trả thù, mà là để bắt đầu lại – theo một cách bình thản nhất có thể.
Taxi đưa cô đến khu chung cư nhỏ nằm gần trung tâm. Căn hộ này là Lan mua lại, cho cô thuê tạm thời.
Vừa mở cửa, cô đã ngửi thấy mùi gỗ mới. Không rộng, chỉ hơn bốn mươi mét vuông, nhưng đủ ấm cúng. Cô đặt vali vào góc, tháo áo khoác, ngồi xuống ghế sofa, thở dài.
Bàn tay cô khẽ run khi mở chiếc hộp nhỏ trong túi xách – bên trong là một chiếc nhẫn bạc đã cũ, kiểu dáng đơn giản, trầy xước ở mép.
Đó là chiếc nhẫn anh từng tặng cô vào sinh nhật tuổi hai mươi ba. Khi ấy, anh mỉm cười, mắt dịu dàng:
“Em nói nếu một ngày anh không còn bên cạnh, thì chiếc nhẫn này sẽ thay anh giữ em lại.”
Giờ đây, chiếc nhẫn vẫn còn, chỉ có lời hứa là đã tan vào hư vô.
Cô khẽ siết chặt lòng bàn tay, cất lại chiếc hộp, tự nhủ: Tất cả chỉ là quá khứ. Mình đã không còn là Lâm Hạ của ba năm trước.
Sáng hôm sau, cô đến Tập đoàn Thẩm Thị – tòa nhà cao nhất thành phố, trụ sở kính xanh sang trọng và uy nghi.
Cô bước xuống taxi, ngẩng đầu nhìn dòng chữ “Thẩm Thị Group” sáng bạc phản chiếu trong mắt mình. Một cảm giác chua chát dâng lên, nhưng cô vẫn giữ bình thản, bước thẳng vào trong.
Cô đến theo lịch hẹn của phòng nhân sự – phỏng vấn vị trí Trợ lý dự án tạm thời.
Người phụ trách phỏng vấn là Trịnh Duy, trưởng phòng nhân sự, dáng người nhỏ, giọng nhẹ nhàng.
“Cô là Lâm Hạ?”
“Vâng.”
“Chúng tôi đã xem hồ sơ, kinh nghiệm của cô ở Singapore khá tốt. Nếu không có gì thay đổi, cô có thể bắt đầu thử việc từ ngày mai.”
“Cảm ơn anh.”
Cuộc phỏng vấn kết thúc chóng vánh. Cô không hề biết, ngay khi bước ra khỏi phòng, Duy đã nhấc điện thoại gọi đi.
“Anh Thẩm, có một ứng viên tên Lâm Hạ, hồ sơ rất phù hợp, tôi nghĩ anh nên xem qua.”
Ở đầu dây bên kia, một giọng trầm thấp, lạnh nhạt vang lên:
“Không cần. Tuyển theo quy trình.”
Chiều hôm sau, cô chính thức nhận việc.
Phòng làm việc của cô nằm ở tầng 17, ngay dưới tầng 18 – nơi đặt văn phòng Tổng giám đốc.
Cả buổi sáng cô chỉ tập trung vào các tài liệu bàn giao, cố tránh nghĩ ngợi. Thỉnh thoảng vài đồng nghiệp mới ghé chào hỏi, ánh mắt tò mò khi nghe cô họ “Lâm”.
Ở thành phố này, họ Lâm từng là cái tên khiến người ta vừa thương vừa sợ.
Tan ca, cô định rời đi thì thang máy mở ra. Một đoàn người bước ra, dẫn đầu là một người đàn ông cao lớn, dáng bước dứt khoát.
Cô sững người.
Ba năm không gặp, nhưng giây phút ấy, cô vẫn nhận ra anh ngay – Thẩm Dương Trạch.
Anh mặc vest đen, sơ mi trắng, cổ tay lộ chiếc đồng hồ bạc quen thuộc. So với ký ức, anh có vẻ trầm hơn, ánh mắt sắc lạnh và ít cảm xúc hơn.
Nhưng chỉ cần liếc qua, cô vẫn cảm nhận được sự hiện diện áp đảo của anh – thứ khí chất mà cô từng say mê đến khờ dại.
Họ nhìn nhau thoáng chốc.
Một giây.
Hai giây.
Rồi anh quay đi, bước qua cô như người xa lạ.
Cô đứng yên, bàn tay trong túi siết chặt.
Cô tưởng rằng khi gặp lại anh, tim mình sẽ run rẩy, nhưng hóa ra… nó chỉ nhói lên rồi lạnh đi rất nhanh.
Cô mỉm cười nhạt, bước vào thang máy khác, tự nhủ: Cũng tốt. Gặp lại, mà coi như không quen. Như thế dễ thở hơn.
Nhưng số phận vốn không thích để người ta yên ổn.
Chiều hôm sau, cô được gọi lên tầng 18. Trợ lý riêng của Tổng giám đốc nói ngắn gọn:
“Anh Thẩm yêu cầu cô hỗ trợ dự án A3, làm việc trực tiếp với anh.”
Cô thoáng khựng, nhưng vẫn gật đầu.
Cửa phòng Tổng giám đốc mở ra.
Không gian bên trong rộng lớn, nội thất tối giản, toát lên vẻ lạnh lẽo và xa cách – giống hệt chủ nhân của nó.
Anh đang đứng bên cửa sổ, lưng quay về phía cô. Ánh nắng chiều rọi xuống vai áo, kéo bóng anh dài lên sàn.
“Nghe nói cô từng làm việc tại Levison – chi nhánh Singapore?”
Giọng anh trầm, khàn, như từng lớp sỏi cọ qua tim cô.
“Vâng.”
“Dự án A3 của chúng ta hợp tác với Levison. Tôi muốn cô phụ trách phần đối chiếu hồ sơ.”
“Đã rõ, thưa Tổng giám đốc.”
Anh im lặng vài giây, rồi quay lại.
Ánh mắt ấy – sâu thẳm, lạnh lẽo, nhưng trong khoảnh khắc bắt gặp ánh nhìn của cô – lại khẽ dao động.
“Ba năm không gặp, cô thay đổi nhiều.”
Cô đứng thẳng người, giọng điềm tĩnh:
“Người ta rồi cũng phải thay đổi, nếu không sẽ bị quá khứ nuốt chửng.”
Anh nhìn cô, ánh mắt tối lại. “Phải. Có những thứ, càng muốn quên, lại càng hằn sâu.”
Không khí trong phòng nặng nề. Cô cúi đầu, tránh ánh nhìn ấy.
“Tôi sẽ hoàn thành công việc đúng hạn.”
“Hy vọng thế.”
Cô quay đi, vừa ra đến cửa thì giọng anh vang lên sau lưng, bình thản mà sắc như dao:
“Lâm Hạ, lần này cô quay lại là vì công việc… hay vì tôi?”
Cô khựng lại, tim đập lệch một nhịp, nhưng rồi cô mỉm cười không quay đầu:
“Anh nghĩ mình quan trọng đến vậy sao?”
Tiếng giày cao gót vang lên đều đặn trên sàn gỗ, kéo dài cho đến khi cánh cửa khép lại.
Phòng làm việc lại rơi vào tĩnh lặng.
Anh đứng đó, mắt vẫn dõi theo cánh cửa vừa đóng, ngón tay khẽ chạm lên mép bàn – nơi vẫn còn vết trầy xước nhỏ mà ba năm trước cô vô tình làm khi đến thăm anh.
Ba năm.
Ba năm anh tưởng mình đã quên, nhưng chỉ cần một ánh nhìn, mọi thứ lại ùa về như sóng.
Buổi tối, Lâm Hạ đứng bên cửa sổ căn hộ, nhìn ánh đèn thành phố rực rỡ phía xa. Cô nhấp ngụm cà phê, hít sâu một hơi.
Ngày đầu tiên trở lại, cô đã gặp lại người mình từng yêu – và từng hận.
Cô tưởng rằng mình sẽ run, sẽ khóc, nhưng hóa ra chỉ thấy trống rỗng.
Có lẽ vì trong lòng cô, tình yêu ấy đã chết từ lâu.
Hoặc giả, nó vẫn còn – nhưng bị chôn sâu dưới lớp băng lạnh mang tên kiêu hãnh.
Điện thoại rung. Tin nhắn từ Ngọc Lan:
[Lan: Nghe nói cậu vào làm ở Thẩm Thị thật hả? Cậu có chắc không?]
[Hạ: Ừ. Chỉ là công việc. Đừng lo.]
Cô gập máy lại, nhìn ra ngoài. Ánh đèn xe nối nhau dưới đường như dòng sông sáng.
Một thành phố không ngủ.
Một trái tim từng ngủ yên, nay khẽ dao động.
Ngày trở về… thật ra không hề dễ dàng.
Nhưng cô đã chọn quay lại, nghĩa là cô sẽ không chạy trốn nữa.
Dù có gặp lại bóng hình cũ, dù phải đối diện với ký ức đau lòng, cô cũng sẽ đứng vững – vì đây là cuộc đời mới của cô, không còn thuộc về quá khứ.
Phía bên kia thành phố, trong căn hộ penthouse tầng 35, người đàn ông cũng đứng bên cửa sổ, nhìn ra cùng hướng.
Điếu thuốc cháy dở giữa ngón tay anh, tàn đỏ lập lòe.
Một giọt khói tan vào không trung, anh khẽ cười, giọng trầm thấp:
“Em trở về rồi, Lâm Hạ. Lần này… đừng biến mất nữa.”