Sáng hôm ấy, bầu trời phủ một lớp mây mỏng, ánh nắng yếu ớt rải xuống những tòa cao ốc của trung tâm thành phố A. Tiếng còi xe nối đuôi nhau tạo thành bản hòa âm hỗn độn, quen thuộc đến mức khiến người ta vừa thấy chán ngán vừa thấy yên lòng.
Lâm Hạ mặc bộ vest đơn giản, tóc búi gọn sau gáy, tay xách tập hồ sơ bước ra khỏi khu chung cư. Cô đến sớm hơn giờ hẹn nửa tiếng. Từ xa, tòa nhà Thẩm Thị Group sừng sững như biểu tượng của quyền lực thương trường. Kính trong suốt phản chiếu ánh sáng buổi sớm, khiến nơi đó vừa đẹp vừa lạnh.
Tim cô nhói lên một thoáng, nhưng chỉ trong tích tắc. Cô hít sâu, nhắc nhở chính mình — hôm nay chỉ là một cuộc phỏng vấn. Không có quá khứ, không có tình cảm, không có anh.
Khu sảnh lớn của Thẩm Thị sang trọng đến mức khiến người ta khó rời mắt. Trần cao, tường lát đá cẩm thạch sáng, nhân viên lễ tân ăn mặc đồng bộ, thái độ chuyên nghiệp. Khi cô đưa giấy hẹn, cô gái lễ tân mỉm cười, giọng lễ phép:
“Xin mời cô lên tầng 5, phòng nhân sự sẽ tiếp đón.”
“Cảm ơn.”
Thang máy chạy nhanh, phản chiếu hình ảnh cô gái trong gương — khuôn mặt thanh tú, ánh mắt điềm tĩnh nhưng ẩn sâu là một nét u buồn. Ba năm ở nước ngoài, cô đã học cách giấu cảm xúc, học cách sống độc lập và mạnh mẽ. Cô không còn là cô tiểu thư yếu đuối năm xưa nữa.
Khi bước vào phòng phỏng vấn, ba người ngồi sẵn bên trong. Ở giữa là Trịnh Duy, người phụ trách nhân sự mà cô gặp hôm trước, còn hai người bên cạnh là trưởng bộ phận dự án và thư ký của tổng giám đốc.
“Cô là Lâm Hạ?”
“Vâng.”
Trịnh Duy gật nhẹ. “Tôi đã xem qua hồ sơ. Thành tích học tập và kinh nghiệm làm việc của cô ở Levison Singapore rất tốt. Cô có thể giới thiệu ngắn gọn về bản thân không?”
Cô mỉm cười, giọng bình thản nhưng rõ ràng:
“Tôi tốt nghiệp chuyên ngành Quản trị kinh doanh quốc tế, từng làm trợ lý dự án tại Levison trong hai năm. Tôi có khả năng giao tiếp tiếng Anh và tiếng Trung tốt, hiểu quy trình quản lý dự án đa quốc gia. Tôi thích làm việc trong môi trường chuyên nghiệp, áp lực cao.”
Người thư ký ghi chép, gật đầu nhẹ. Trưởng bộ phận dự án hỏi tiếp:
“Nếu có mâu thuẫn với đồng nghiệp hoặc cấp trên, cô sẽ xử lý thế nào?”
“Giải quyết bằng dữ liệu và quy trình, không bằng cảm xúc.”
Câu trả lời khiến người kia thoáng ngạc nhiên. Trong thế giới công sở, phần lớn ứng viên đều trả lời theo lối xã giao, hiếm ai dám nói rành rọt và thẳng thắn đến vậy.
Trịnh Duy mỉm cười, đặt bút xuống. “Nếu cô được chọn, cô có thể bắt đầu khi nào?”
“Ngay lập tức.”
“Được rồi. Chúng tôi sẽ thông báo kết quả trong hôm nay.”
Cô cúi đầu cảm ơn, rời khỏi phòng.
Lâm Hạ bước dọc hành lang dài, ánh sáng trắng rọi qua ô kính lớn. Cô dừng lại nhìn xuống sảnh, nơi nhân viên qua lại tấp nập. Một phần ký ức như cuộn phim cũ trỗi dậy.
Ngày xưa, cô từng đến đây nhiều lần, khi còn là bạn gái của Thẩm Dương Trạch. Anh từng nắm tay cô đi qua dãy hành lang này, miệng cười:
“Sau này, nếu em muốn, anh sẽ xây riêng cho em một văn phòng ở tầng cao nhất.”
Cô từng cười, bảo anh đừng nói mấy chuyện viển vông. Nhưng giờ, mọi thứ đều đã là quá khứ. Cô khẽ nhắm mắt, đẩy lại nỗi đau vào góc sâu trong tim, rồi quay đi.
Buổi trưa, cô ngồi ở quán cà phê gần công ty. Trời bắt đầu nắng hơn, dòng người đổ về đông. Cô đang định mở laptop tra thông tin tuyển dụng khác thì điện thoại reo.
“Số lạ?” — cô nhíu mày rồi nghe máy.
“Xin chào, tôi là Trịnh Duy bên Thẩm Thị. Cô được nhận vào vị trí trợ lý dự án tạm thời. Ngày mai có thể đến làm việc.”
“Cảm ơn anh. Tôi sẽ có mặt đúng giờ.”
Cúp máy, cô khẽ cười. Một nụ cười nhẹ, không hẳn vui nhưng đầy kiên định.
Tối hôm đó, cô gọi video cho Ngọc Lan. Khuôn mặt Lan xuất hiện trên màn hình, vừa bôi mặt nạ vừa hét lên:
“Cậu điên à? Sao lại chọn Thẩm Thị chứ? Ở đó còn ai khác ngoài anh ta?”
“Cậu nghĩ tớ không biết à?” — Hạ bình tĩnh đáp — “Nhưng tớ cần công việc này. Dự án hợp tác với Levison, đúng chuyên môn của tớ. Hơn nữa… tớ không còn là người để anh ta dễ dàng làm tổn thương nữa.”
Ngọc Lan im lặng vài giây, rồi thở dài:
“Chỉ sợ gặp lại rồi tim lại mềm.”
“Không đâu. Tớ đã chết lòng rồi.”
Nói vậy, nhưng khi tắt máy, Hạ vẫn ngồi thật lâu trước cửa sổ. Ngoài kia, đèn xe vẫn sáng, người qua lại không ngớt. Thành phố ba năm vẫn ồn ào như thế, chỉ có lòng người là tĩnh lặng hơn nhiều.
Ngày đầu tiên đi làm, cô đến sớm mười phút. Nhân viên trong phòng dự án tỏ ra thân thiện, vài người nhìn cô với ánh mắt hiếu kỳ. Có người thì thầm:
“Nghe nói cô ấy từng là người nhà họ Lâm…”
“Thật không? Lâm Thị hồi đó phá sản mà?”
“Ừ, nghe đâu liên quan đến Thẩm tổng nữa…”
Cô giả như không nghe thấy, cắm cúi sắp xếp tài liệu. Cô biết quá khứ của mình là đề tài hấp dẫn với người khác, nhưng cô không muốn giải thích.
Khoảng mười giờ, cô được gọi lên tầng 18 để trình báo hồ sơ dự án.
Thang máy mở ra, không gian tầng cao nhất hoàn toàn khác: yên tĩnh, sang trọng, đầy mùi hương gỗ nhè nhẹ. Cửa phòng tổng giám đốc khép hờ, cô gõ nhẹ hai lần.
“Vào đi.”
Giọng nói ấy khiến tim cô chao nhẹ. Vẫn là âm sắc trầm thấp ấy, hơi khàn, lạnh và vững.
Cô đẩy cửa. Người đàn ông đang đứng cạnh cửa sổ, lưng thẳng, vai rộng, ánh sáng phản chiếu trên áo sơ mi trắng khiến anh trông vừa xa cách vừa quyến rũ.
“Chào tổng giám đốc, tôi là Lâm Hạ, trợ lý dự án mới.”
Anh quay lại. Một giây im lặng kéo dài.
Cô nhìn thẳng vào anh, không né tránh.
Anh thay đổi rồi. Đường nét trên khuôn mặt thêm góc cạnh, ánh mắt sâu hơn, nhưng vẫn mang vẻ lạnh lùng quen thuộc.
“Là cô.” — Anh nói, giọng thấp đến mức gần như chỉ mình cô nghe thấy.
“Vâng. Là tôi.”
“Cô được phân công phụ trách hồ sơ dự án A3?”
“Đúng vậy.”
Anh ngồi xuống ghế, ánh mắt lướt qua tập hồ sơ cô đặt lên bàn. “Kinh nghiệm làm việc ở Levison của cô, tôi đã xem qua. Tốt. Nhưng ở đây, tôi không chấp nhận sai sót. Một lỗi nhỏ có thể khiến công ty mất hàng triệu đô.”
“Tôi hiểu. Tôi sẽ không để điều đó xảy ra.”
“Hy vọng thế.”
Anh dừng lại, đôi mắt đen sâu nhìn cô. “Tôi không thích người mang chuyện cá nhân vào công việc.”
Cô mỉm cười nhạt. “Anh yên tâm. Tôi cũng không có ý định làm điều đó.”
Không khí trong phòng đặc quánh. Một lát sau, anh gật đầu. “Được rồi, cô có thể ra ngoài.”
Khi cô quay đi, giọng anh vang lên phía sau:
“Ba năm… cô sống tốt chứ?”
Cô dừng bước, không quay đầu, giọng điềm nhiên:
“Cảm ơn anh. Tôi vẫn sống.”
Rồi cánh cửa đóng lại, ngăn cách hai người như một vách tường vô hình.
Buổi chiều, Hạ tập trung làm việc, cố quên đi ánh nhìn kia. Cô kiểm tra tài liệu, rà soát từng con số, từng chữ ký, từng hợp đồng.
Đến khi đồng hồ điểm năm giờ, cô mới thở ra.
Cô tắt máy tính, dọn bàn, chuẩn bị ra về. Thì đúng lúc đó, cửa phòng bật mở, đồng nghiệp hốt hoảng chạy vào:
“Lâm Hạ, tổng giám đốc gọi cô lên ngay. Có lỗi trong hồ sơ!”
Cô sững người, nhanh chóng cầm tài liệu chạy lên tầng 18. Trong đầu lướt qua hàng loạt khả năng: Cô làm sai chỗ nào ư? Không thể nào, cô đã kiểm tra kỹ.
Khi cô bước vào phòng, anh đang đứng bên bàn họp, tập hồ sơ mở rộng trước mặt. Gương mặt anh lạnh như băng.
“Cô xác nhận lại cho tôi, bản hợp đồng này do cô sắp xếp?”
“Vâng, thưa tổng giám đốc.”
“Phần điều khoản ba bị thiếu một phụ lục. Levison vừa gửi mail hỏi lại.”
Cô sững người, lập tức lật lại bản sao trong tay. Đúng thật, phần phụ lục không có. Nhưng cô nhớ rõ lúc gửi, nó vẫn còn đó.
“Có thể do lỗi hệ thống khi chuyển file.” — Cô nói nhanh.
Anh nhìn cô, ánh mắt sắc như dao. “Lỗi hệ thống không phải lý do. Trong thương trường, sai sót đồng nghĩa với thiệt hại.”
“Tôi hiểu. Tôi sẽ chịu trách nhiệm và gửi lại ngay.”
Anh im lặng vài giây, rồi nói chậm rãi:
“Lâm Hạ, tôi không cần người nhận lỗi. Tôi cần người không mắc lỗi.”
Câu nói ấy như một nhát dao lạnh cắm thẳng vào lòng. Cô cúi đầu, giọng nhỏ nhưng kiên định:
“Tôi sẽ không để chuyện này tái diễn.”
Anh gật nhẹ, không nói thêm. Cô nhanh chóng rời đi, tay siết chặt tập tài liệu đến mức các khớp trắng bệch.
Khi cửa đóng lại, anh khẽ dựa vào ghế, ánh mắt vẫn dõi theo hướng cô vừa đi. Trong mắt anh thoáng qua chút gì đó — không hẳn giận, mà là một thứ cảm xúc pha trộn giữa hoài niệm và kiềm nén.
Đêm ấy, cô thức đến gần hai giờ sáng để rà lại toàn bộ dữ liệu. Khi tìm ra nguyên nhân – đúng thật là do lỗi đồng bộ trong hệ thống lưu trữ – cô lập tức gửi báo cáo chi tiết kèm lời xin lỗi đến bộ phận liên quan.
Sáng hôm sau, cô nhận được email phản hồi: “Tổng giám đốc yêu cầu cô trình bày trực tiếp.”
Cô mang bản in lên phòng. Anh đang đọc tài liệu, không ngẩng đầu khi cô bước vào.
“Tôi đã tìm ra nguyên nhân. Đây là bằng chứng từ hệ thống. Lỗi không thuộc về con người.”
Anh lướt mắt qua, giọng trầm thấp:
“Cô vẫn tỉ mỉ như trước.”
Cô hơi sững, chưa kịp đáp thì anh đã khẽ mỉm cười, nụ cười thoáng qua như gió.
“Lần này, tôi ghi nhận nỗ lực của cô.”
“Cảm ơn anh.”
Khi cô định quay đi, anh nói thêm:
“Hạ này… Đừng để quá khứ khiến cô nghi ngờ chính mình.”
Cô dừng lại, nhìn anh, ánh mắt thoáng gợn sóng. Nhưng rồi cô mỉm cười:
“Tôi không nghi ngờ bản thân. Tôi chỉ không còn tin vào ai khác.”
Anh khẽ nhắm mắt, không nói gì thêm.
Cô rời khỏi phòng, bước nhanh vào thang máy. Cửa khép lại, phản chiếu gương mặt cô — bình thản nhưng ánh mắt lại đỏ hoe.
Tối đó, cô đứng bên lan can căn hộ, gió thổi nhẹ. Dưới đường, ánh đèn vàng hắt lên những vệt dài.
Cô cầm điện thoại, mở lại email cảm ơn từ bộ phận Levison. Mọi việc đã giải quyết ổn, nhưng lòng cô chẳng thấy nhẹ nhõm.
Gặp lại anh, làm việc dưới quyền anh — hóa ra thử thách lớn nhất không phải công việc, mà là kiểm soát trái tim mình.
Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao, khẽ nói một mình:
“Ba năm rồi, Thẩm Dương Trạch… Em thật sự không còn là người cũ nữa.”
Phía xa, trong căn hộ sang trọng tầng cao nhất, người đàn ông ngồi lặng trước màn hình laptop, ngón tay dừng lại ở dòng báo cáo có chữ ký Lâm Hạ.
Anh khẽ cười, một nụ cười pha chút mệt mỏi.
“Em nói em đã thay đổi… nhưng ánh mắt đó vẫn như xưa.”
Ánh đèn trong phòng hắt lên gương mặt anh, phản chiếu một nỗi cô đơn đến cùng cực.