MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Yêu Cũ Là Tổng Giám Đốc Của TôiChương 15: Bản báo cáo thất lạc

Người Yêu Cũ Là Tổng Giám Đốc Của Tôi

Chương 15: Bản báo cáo thất lạc

1,792 từ · ~9 phút đọc

Sáng thứ Hai, không khí trong công ty có chút khác lạ. Ngay khi bước chân vào văn phòng, Lâm Hạ đã cảm nhận được bầu không khí căng thẳng. Những tiếng bàn tán nhỏ len lỏi khắp hành lang, xen lẫn ánh mắt dò xét của đồng nghiệp.

Cô đi thẳng lên tầng 36 như thường lệ, lòng hơi bất an. Khi vừa đặt túi xuống bàn, điện thoại nội bộ vang lên. Giọng lạnh nhạt của thư ký hành chính truyền đến:

“Trợ lý Lâm, tổng giám đốc gọi cô vào phòng họp ngay.”

Cô khẽ nhíu mày. “Có chuyện gì sao?”

“Không rõ. Nhưng sắc mặt Thẩm tổng… không được tốt lắm.”

Tim cô thoáng đập mạnh. Không kịp suy nghĩ nhiều, cô cầm sổ ghi chép, bước nhanh đến phòng họp.

Khi cửa mở ra, cả căn phòng rộng chỉ có ba người: Thẩm Dương Trạch, trưởng phòng tài chính Lý Nam và cô. Không khí nặng nề, im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng bút lăn trên mặt bàn.

Thẩm Dương Trạch ngồi ở đầu bàn, áo sơ mi trắng, cà vạt đen, ánh mắt sắc như dao. Anh không nhìn cô ngay, chỉ lạnh giọng hỏi:

“Bản báo cáo tài chính quý vừa rồi — ai là người chịu trách nhiệm trực tiếp?”

Lý Nam cúi đầu, giọng run run: “Thưa tổng giám đốc, phần tổng hợp số liệu do tôi phụ trách, còn bản trình ký cuối cùng do trợ lý Lâm gửi đi.”

Ánh mắt Thẩm Dương Trạch lập tức hướng về phía cô, lạnh như băng. “Cô có chắc bản cô gửi là bản hoàn chỉnh?”

Cô bình tĩnh đáp: “Vâng. Tôi đã kiểm tra ba lần trước khi gửi. Bản cuối cùng được lưu trong hệ thống nội bộ lúc 23 giờ 48 phút tối thứ Sáu.”

Anh khẽ gõ ngón tay xuống bàn. “Nhưng hôm nay, bản trong hệ thống không có. Toàn bộ dữ liệu của file đó bị xóa. Cô có biết chuyện này không?”

Lâm Hạ sững người. “Bị xóa?”

Anh nhìn cô chằm chằm, ánh mắt tối lại. “Đúng. Và bản sao lưu trên máy chủ cũng không tồn tại. Ai đó đã can thiệp vào hệ thống nội bộ từ tài khoản của cô.”

Không khí trong phòng lập tức đóng băng. Cô siết chặt cuốn sổ trong tay, giọng bình tĩnh nhưng hơi run: “Tôi không làm chuyện đó. Tôi có thể thề.”

“Lời thề không phải là chứng cứ,” anh đáp, giọng trầm thấp. “Điều tôi cần là lời giải thích.”

Cô cắn môi, hít sâu: “Tôi không biết tại sao lại xảy ra chuyện này, nhưng tôi chắc chắn không xóa file. Tôi luôn lưu hai bản, một trên hệ thống và một trong ổ cứng cá nhân. Tôi có thể kiểm tra lại ngay.”

Lý Nam xen vào, vẻ bối rối: “Có lẽ chỉ là lỗi hệ thống thôi, tổng giám đốc. Chúng ta có thể nhờ bộ phận kỹ thuật phục hồi dữ liệu…”

“Không,” Thẩm Dương Trạch ngắt lời, giọng sắc lạnh. “Dấu vết truy cập hiển thị rõ ràng. Thời điểm file bị xóa là 23 giờ 52 phút tối thứ Sáu. Và người dùng truy cập là — trợ lý Lâm Hạ.”

Cô đứng lặng. Cả căn phòng chỉ còn tiếng kim giây đồng hồ trôi qua chậm rãi.

“Tôi… lúc đó vẫn còn ở văn phòng,” cô nói nhỏ. “Nhưng tôi chỉ in báo cáo, không động đến hệ thống.”

Anh đứng dậy, ánh mắt sắc như lưỡi dao. “Cô ở lại một mình. Không ai làm chứng. Và bây giờ file mất. Cô nghĩ tôi nên tin ai?”

Câu hỏi ấy như một nhát dao đâm thẳng vào lòng cô. Cô cắn môi đến bật máu, hít sâu một hơi. “Tin hay không là quyền của anh. Nhưng tôi sẽ tìm cách chứng minh.”

Anh im lặng nhìn cô, gương mặt không biểu lộ cảm xúc. Cuối cùng, anh nói lạnh lùng: “Tôi tạm đình chỉ cô trong ba ngày. Trong thời gian đó, tôi muốn có câu trả lời rõ ràng.”

Cửa phòng họp khép lại sau lưng, Lâm Hạ đứng lặng trong hành lang dài, hai tay siết chặt. Trái tim cô như bị bóp nghẹt. Từng ánh nhìn tò mò, lời thì thầm bàn tán lọt vào tai, khiến cổ họng cô nghẹn lại.

“Nghe nói file bị xóa từ tài khoản của cô ấy đấy.”

“Trước giờ thấy nghiêm túc lắm, sao lại để xảy ra chuyện đó?”

“Hay là… cố tình? Gần đây cô ta được tổng giám đốc tin tưởng quá mà.”

Những lời đồn như kim châm. Cô không giải thích, chỉ im lặng bước đi. Mỗi bước chân đều nặng trĩu.

Trong đầu cô vang lên hình ảnh đêm hôm đó — văn phòng tĩnh lặng, ánh đèn vàng hắt xuống bàn phím, tiếng máy in chạy đều đều. Sau khi gửi file, cô nhớ rõ mình khóa máy, tắt đèn rồi mới rời đi. Không có ai khác ở đó… trừ một bóng người thoáng qua hành lang phía xa.

Cô khựng lại. Bóng người đó là ai?

Buổi chiều, cô đến phòng kỹ thuật. Trưởng phòng IT là Trần Dũng, người từng giúp cô nhiều lần trong các dự án trước. Anh nhìn cô, khẽ thở dài:

“Chuyện này rắc rối lắm, Lâm Hạ. Dữ liệu log cho thấy file bị xóa thật, nhưng hệ thống ghi nhận từ tài khoản cô. Mà tài khoản đó chỉ có cô dùng.”

“Có thể bị hack không?” cô hỏi nhanh.

Trần Dũng gật nhẹ. “Không loại trừ khả năng đó, nhưng cần kiểm tra sâu hơn. Tôi sẽ giúp cô xem lại nhật ký truy cập gốc, nhưng mất ít nhất nửa ngày.”

“Cảm ơn anh. Tôi chỉ cần chứng minh mình vô tội.”

Anh nhìn cô, ánh mắt cảm thông. “Cô phải cẩn thận. Trong công ty này, không phải ai cũng muốn cô đứng vững đâu.”

Tối hôm đó, cô ngồi một mình trong căn hộ nhỏ. Laptop mở sẵn, các file dự phòng được bật lên từng cái. Nhưng điều khiến cô sững sờ là — bản sao lưu cô lưu trong ổ cứng cá nhân cũng biến mất. Thay vào đó chỉ còn một file trống mang tên “Final_Report.”

Cô cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Ai đó đã vào máy cô.

Điện thoại rung lên — tin nhắn từ số lạ:

“Đừng tìm nữa. Bản báo cáo đó đã mất. Nếu cô ngoan ngoãn rời khỏi vị trí thư ký của Thẩm tổng, tôi sẽ giữ im lặng.”

Cô đọc đi đọc lại dòng chữ, lòng bàn tay lạnh toát. Ai đó đang cố gài bẫy cô. Nhưng là ai?

Sáng hôm sau, cô vẫn đến công ty dù bị đình chỉ. Bảo vệ do dự nhưng cuối cùng vẫn để cô lên khi cô nói chỉ cần gặp phòng IT. Khi thang máy mở ra, cô bất ngờ nhìn thấy Thẩm Dương Trạch đứng đó, tay cầm điện thoại.

Ánh mắt hai người chạm nhau, chỉ trong thoáng chốc, không gian như đông cứng. Anh nhíu mày: “Cô đến làm gì? Tôi nghĩ tôi đã cho cô nghỉ ba ngày.”

Cô đáp dứt khoát: “Tôi đến để tìm ra sự thật.”

Anh khẽ nhướng mày. “Cô nghĩ chỉ trong một đêm có thể làm được sao?”

“Tôi phải thử. Vì tôi không muốn mang tiếng làm chuyện mình không làm.”

Giọng cô run nhưng kiên định. Anh nhìn cô, ánh mắt dao động nhẹ, như đang đấu tranh giữa tin và nghi ngờ. Sau cùng, anh nói nhỏ: “Tôi sẽ cho cô thêm thời gian. Nhưng nếu kết quả không khác — tôi sẽ không thể giữ cô lại.”

Cô cúi đầu. “Tôi hiểu.”

Trưa hôm đó, Trần Dũng gọi cô xuống phòng IT. Anh chỉ vào màn hình, giọng gấp gáp:

“Xem này. Nhật ký truy cập gốc bị chỉnh sửa. Có dấu hiệu ai đó xóa dấu vết từ tài khoản quản trị cấp cao. Người đó phải là nội bộ — có quyền cao hơn cô.”

Lâm Hạ nhìn màn hình, tim đập mạnh. “Anh có thể khôi phục lại không?”

“Đang thử. Nhưng tôi cần sự cho phép của tổng giám đốc.”

Cô im lặng. Cô biết, muốn thuyết phục Thẩm Dương Trạch một lần nữa sẽ không dễ. Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác.

Chiều muộn, cô gõ cửa phòng làm việc của anh. Anh ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng. “Cô chưa bỏ cuộc sao?”

“Tôi chỉ cần anh cho phép bộ phận IT kiểm tra quyền truy cập cấp cao. Họ phát hiện dấu vết can thiệp từ tài khoản khác — không phải tôi.”

Anh dựa người ra sau, khoanh tay. “Cô có bằng chứng?”

“Đang trong quá trình phục hồi. Nhưng tôi tin nếu được phép, họ sẽ tìm ra.”

Anh im lặng một lúc lâu, rồi nói chậm rãi: “Được. Tôi cho cô 24 giờ. Nếu sau 24 giờ, cô không chứng minh được mình trong sạch, cô có thể rời khỏi nơi này mãi mãi.”

Cô gật đầu, ánh mắt kiên định. “Tôi sẽ không để ai hãm hại mình.”

Đêm đó, cô cùng Trần Dũng ở lại công ty đến hơn mười một giờ. Cuối cùng, hệ thống khôi phục được một phần log bị xóa. Trên màn hình hiện rõ dòng ký hiệu:

“User_Admin_02 – Access granted – 23:52PM – File delete command executed.”

Cô gần như nín thở. “Tài khoản Admin_02 là của ai?”

Trần Dũng lật danh sách quyền truy cập, gương mặt tái lại. “Là… phó tổng giám đốc phụ trách tài chính — Lý Nam.”

Khoảnh khắc ấy, mọi thứ như vỡ òa trong đầu cô. Người luôn tỏ ra trung lập, ôn hòa, hóa ra lại là kẻ đứng sau.

Cô siết chặt tay. “Chúng ta phải báo cho Thẩm tổng ngay.”

Khi cửa phòng làm việc bật mở, Thẩm Dương Trạch ngẩng lên. Cô đứng trước mặt anh, hơi thở gấp gáp, trong tay là bản in chứng cứ.

“Đây là bằng chứng. Người xóa file là Lý Nam. Anh ta dùng quyền quản trị để đổ lỗi cho tôi.”

Anh nhận lấy tập tài liệu, lật xem kỹ từng trang. Ánh mắt vốn lạnh lùng của anh dần biến sắc. Cuối cùng, anh ngẩng lên nhìn cô, giọng khàn: “Cô thực sự… không làm?”

Cô đáp bình thản nhưng kiên định: “Tôi đã nói rồi — tôi chỉ muốn làm tốt công việc.”

Anh đứng lặng một lúc, rồi khẽ thở dài, giọng thấp hơn nhiều: “Tôi đã nghi ngờ sai người.”

Trong ánh sáng mờ ấm, hai người nhìn nhau, không nói thêm lời nào. Chỉ có sự im lặng giữa họ — im lặng của sự tin tưởng vừa được khôi phục, và của một thứ cảm xúc cũ đang lặng lẽ quay trở lại.

Nhưng họ đều hiểu, đây mới chỉ là khởi đầu.

Vì kẻ đứng sau Lý Nam — có lẽ còn là một cái bóng lớn hơn đang ẩn trong bóng tối.