MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Yêu Cũ Là Tổng Giám Đốc Của TôiChương 14: “Tôi chỉ muốn làm tốt công việc.”

Người Yêu Cũ Là Tổng Giám Đốc Của Tôi

Chương 14: “Tôi chỉ muốn làm tốt công việc.”

1,429 từ · ~8 phút đọc

Buổi sáng hôm sau, Lâm Hạ đến công ty sớm như thường lệ. Tầng 36 yên tĩnh, ánh sáng trắng phản chiếu lên sàn đá khiến không gian vừa sáng vừa lạnh. Cô đặt túi xuống, bật máy tính, sắp xếp lại lịch trình cho Thẩm Dương Trạch theo đúng yêu cầu.

Từ khi trở thành thư ký riêng, công việc của cô dày đặc hơn gấp đôi. Họp, soạn thảo, gọi điện, gửi thư, đối chiếu số liệu, sắp xếp lịch trình, thậm chí đôi khi còn phải theo anh đi gặp đối tác. Nhưng cô không than phiền. Càng bận rộn, cô càng dễ quên đi ánh mắt anh, giọng nói anh, và những ký ức cũ vẫn dai dẳng trong lòng như chiếc gai không thể nhổ.

Khi đồng hồ điểm tám giờ, cửa thang máy bật mở. Bước chân quen thuộc vang lên. Thẩm Dương Trạch đi vào, áo sơ mi xanh sẫm, cà vạt chỉnh tề, ánh mắt sắc lạnh. Anh khẽ gật đầu với cô, giọng trầm: “Cà phê.”

Cô đứng dậy ngay, đáp nhẹ: “Vâng.”

Chỉ vài phút sau, tách cà phê đen được đặt trước mặt anh. Anh cầm lên, khẽ nhấp một ngụm rồi nhìn qua màn hình máy tính. “Cuộc họp sáng nay chuyển sang chín rưỡi. Cô gửi lại thông báo cho mọi người.”

“Đã xong từ sáng sớm,” cô đáp nhanh, ngón tay gõ bàn phím nhẹ nhàng.

Anh ngẩng lên, ánh nhìn thoáng qua sự ngạc nhiên. “Cô luôn đi trước tôi một bước nhỉ.”

Cô mỉm cười nhạt: “Tôi chỉ muốn làm tốt công việc.”

Câu nói ấy khiến không khí khựng lại trong giây lát. Anh nhìn cô, ánh mắt dường như sâu hơn, như đang soi vào điều gì đó phía sau lớp bình tĩnh của cô. “Chỉ muốn làm tốt công việc?” Anh lặp lại, giọng thấp hơn, mang theo ý vị khó đoán.

“Đúng vậy.” Cô đáp chắc. “Giữa tôi và tổng giám đốc, chỉ có quan hệ công việc. Tôi hy vọng anh cũng nghĩ như vậy.”

Một nụ cười nhạt thoáng hiện trên môi anh. “Cô nói nghe lạnh lùng thật. Nhưng được, tôi sẽ tôn trọng ranh giới đó — ít nhất là trong giờ làm việc.”

Lâm Hạ không đáp, chỉ cúi đầu tiếp tục gõ máy tính. Tim cô đập nhanh nhưng cô ép mình tập trung. Cô hiểu anh đang thử thách sự kiềm chế của mình, và cô không được phép để cảm xúc chen vào.

Cuộc họp sáng bắt đầu đúng giờ. Lâm Hạ ngồi ở góc phải bàn, ghi chép nhanh từng chi tiết, từng lời anh nói. Khi đến phần báo cáo tài chính, giám đốc đầu tư trình bày vài con số chưa khớp với bản cô chuẩn bị.

“Khoan,” Thẩm Dương Trạch nói, giọng trầm nhưng sắc bén. “Số liệu này không đúng. Ai kiểm tra?”

Lâm Hạ lập tức lên tiếng: “Là tôi, thưa tổng giám đốc. Số liệu chuẩn xác nằm trong bản cập nhật gửi đêm qua. Có lẽ bản in hôm nay chưa được thay thế.”

Cả phòng đồng loạt quay sang nhìn cô. Anh nhìn cô một lát rồi nói: “Trợ lý Lâm, cô gửi lại file đúng cho tôi.”

Cô nhanh chóng thao tác, trình chiếu bản số liệu đúng lên màn hình. Các con số chính xác đến từng đơn vị, các biểu đồ cập nhật theo thời gian thực. Anh nhìn qua, ánh mắt dịu lại. “Tốt. Làm rất cẩn thận.”

Giám đốc đầu tư đỏ mặt cúi đầu. Cuộc họp tiếp tục suôn sẻ. Sau khi kết thúc, mọi người lần lượt rời đi, chỉ còn lại hai người trong phòng.

Anh đứng dậy, cầm tập hồ sơ bước đến trước mặt cô. “Tại sao cô làm việc chăm chỉ như vậy?”

Cô thoáng khựng. “Vì đó là trách nhiệm của tôi.”

“Không phải vì muốn chứng tỏ gì sao?”

“Không.” Cô nhìn thẳng vào anh, ánh mắt trong suốt. “Tôi không cần chứng tỏ điều gì với anh nữa, Thẩm tổng. Tôi chỉ muốn làm tốt công việc — để có thể rời đi bất cứ lúc nào mà không còn vướng bận.”

Anh im lặng. Gương mặt vốn bình tĩnh bỗng xuất hiện một tia xúc động rất nhỏ, nhanh đến mức cô không kịp nhận ra. Anh khẽ quay đi, giọng thấp xuống: “Nếu rời đi dễ dàng thế, cô đã không trở lại.”

Lâm Hạ mím môi, cúi đầu thu dọn tài liệu. Cô không muốn tiếp tục. Mọi lời nói thêm đều chỉ khiến tim mình đau hơn.

Buổi chiều, cô đi cùng anh đến buổi ký kết hợp đồng với đối tác mới. Khi họ bước ra khỏi thang máy, máy ảnh chớp liên tục. Cô mặc sơ mi trắng, váy đen ôm gọn, dáng vẻ chuyên nghiệp. Còn anh, như thường lệ, lịch lãm và điềm đạm.

Khi ký hợp đồng xong, một phóng viên bất ngờ hỏi: “Thẩm tổng, người đi cùng anh là ai vậy? Có phải là trợ lý mới?”

Ánh mắt anh thoáng qua cô, sau đó bình tĩnh đáp: “Đúng vậy, là thư ký riêng của tôi.”

Câu nói ấy bình thường, nhưng cách anh nói khiến không ít người tò mò. Cô mỉm cười xã giao, cúi đầu nhẹ, hoàn toàn giữ phong thái công việc. Trong khi đó, ánh đèn flash cứ chớp nháy, như muốn khắc sâu khoảnh khắc hai người đứng cạnh nhau – quá thân thuộc, quá đẹp đôi, nhưng lại đầy khoảng cách vô hình.

Trên đường trở về, trong xe chỉ có hai người. Không khí yên tĩnh. Anh lái xe, còn cô nhìn ra cửa sổ. Những tòa nhà lùi dần phía sau, ánh đèn vàng phản chiếu lên gương mặt cô, mờ ảo như khói sương.

Anh bất ngờ hỏi: “Ba năm trước, tại sao cô không nói với tôi lý do thật?”

Cô khẽ giật mình. “Tôi không nghĩ còn gì cần nói.”

“Vì sợ, hay vì ghét tôi?”

Cô quay đầu, nhìn anh, giọng nhẹ mà cứng rắn: “Vì tôi biết, có nói cũng không ai tin.”

Anh siết chặt vô-lăng, im lặng suốt đoạn đường còn lại.

Tối hôm đó, cô ở lại văn phòng đến khuya để hoàn thiện báo cáo hậu ký kết. Khi cô in bản cuối cùng, đồng hồ đã gần mười một giờ. Cô định tắt đèn thì tiếng mở cửa vang lên.

Thẩm Dương Trạch bước vào, không báo trước. “Cô vẫn chưa về?”

“Còn phần phụ lục, tôi muốn hoàn thiện.”

Anh tiến lại gần, đứng sau lưng cô, giọng trầm: “Cô không cần cố đến mức đó.”

“Tôi không cố. Tôi chỉ làm đúng bổn phận của mình.”

Anh im lặng một lúc, rồi chậm rãi nói: “Ba năm trước, cô cũng từng nói câu đó.”

Cô quay lại, ánh mắt sắc lạnh: “Ba năm trước, tôi nói vì tin anh. Bây giờ, tôi nói vì tin chính mình.”

Ánh mắt hai người giao nhau, như có ngọn lửa âm ỉ cháy. Anh bước thêm một bước, giọng thấp: “Nếu bây giờ tôi muốn tin lại cô thì sao?”

Cô thoáng sững, rồi khẽ cười, nụ cười nhạt như gió: “Muộn rồi, tổng giám đốc. Chúng ta chỉ nên nói chuyện về công việc.”

Anh nhìn cô thật lâu, rồi khẽ gật đầu. “Được, tôi tôn trọng cô.”

Anh quay đi, bóng lưng cao lớn khuất sau cánh cửa. Còn cô đứng yên, bàn tay vẫn đặt trên mặt bàn lạnh lẽo. Cô không biết tại sao tim mình lại nhói đến thế. Có lẽ vì anh vẫn còn biết cách khiến cô đau dù chẳng nói lời nào.

Sáng hôm sau, phòng làm việc của cô ngập trong ánh nắng. Trên bàn có một tách cà phê mới – không ai nói ai, nhưng cô biết rõ ai đặt nó ở đó. Một mảnh giấy nhỏ đặt bên cạnh, chỉ có vài chữ viết tay ngắn gọn:

“Đừng quên nghỉ ngơi. Làm tốt công việc, nhưng cũng phải sống tốt.”

Lâm Hạ nhìn hàng chữ ấy thật lâu. Cuối cùng, cô cười khẽ, gấp mảnh giấy lại, bỏ vào ngăn tủ.

“Tôi chỉ muốn làm tốt công việc,” cô lặp lại trong lòng, “nhưng dường như… có người không muốn để tôi yên.”

Ngoài kia, ánh sáng buổi sớm chiếu rực rỡ, phản chiếu lên tấm kính trong suốt. Và trong văn phòng tầng cao, giữa guồng quay công việc, hai con người đang cố tách mình khỏi quá khứ — nhưng lại càng bị kéo gần hơn bởi chính những điều họ cố trốn tránh.

Một trò chơi im lặng bắt đầu, nơi ranh giới giữa công việc và cảm xúc mong manh đến mức chỉ cần một ánh nhìn thôi, tất cả sẽ sụp đổ.