MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Yêu Cũ Là Tổng Giám Đốc Của TôiChương 13: Thư ký riêng bất đắc dĩ

Người Yêu Cũ Là Tổng Giám Đốc Của Tôi

Chương 13: Thư ký riêng bất đắc dĩ

1,543 từ · ~8 phút đọc

Buổi sáng thứ Ba, bầu trời phủ lớp sương mỏng. Tòa nhà Thẩm Thị đứng sừng sững giữa trung tâm thành phố, ánh sáng phản chiếu lên lớp kính trong suốt. Lâm Hạ đến sớm hơn mọi ngày, cố gắng lẩn vào guồng công việc để không phải nghĩ đến cuộc nói chuyện tối qua. Thế nhưng, sự bình yên cô mong muốn chỉ tồn tại đến chín giờ sáng.

“Trợ lý Lâm, tổng giám đốc gọi cô lên phòng làm việc.” Giọng của Hồng Như – thư ký trưởng – vang lên qua điện thoại nội bộ. “Ngay bây giờ.”

Lâm Hạ thoáng khựng, tay vẫn cầm cây bút dừng giữa trang giấy. “Tôi biết rồi.”

Cô sắp xếp lại hồ sơ, chỉnh lại áo sơ mi, bước vào thang máy. Khi cánh cửa mở ra ở tầng 36, cô đã nhìn thấy Hồng Như đang đứng ngoài, vẻ mặt hơi khó xử.

“Chị Như, tổng giám đốc có việc gì ạ?”

Hồng Như cười nhạt: “Tôi cũng không rõ. Anh ấy chỉ nói cần cô gấp.” Rồi cô hạ giọng: “Cẩn thận một chút. Tâm trạng tổng giám đốc sáng nay… không tốt lắm.”

Câu nói đó khiến Lâm Hạ thầm rùng mình. Cô gõ cửa. Bên trong, giọng trầm thấp quen thuộc vang lên: “Vào đi.”

Phòng tổng giám đốc rộng lớn, sáng sủa, nhưng lúc này lại bao phủ bởi bầu không khí lạnh lẽo. Thẩm Dương Trạch ngồi sau bàn làm việc, áo vest đen, tay lật tài liệu, ánh mắt vẫn dán vào màn hình.

“Cô đến rồi.” Anh không ngẩng đầu. “Đóng cửa lại.”

Cô làm theo. Không gian lập tức thu hẹp, chỉ còn hai người.

Anh nói tiếp: “Tôi vừa nhận được thông báo từ ban nhân sự. Thư ký riêng của tôi, Lý Dao, vừa nộp đơn xin nghỉ đột xuất, ít nhất hai tháng. Các dự án sắp tới cần người tạm thay.” Anh ngẩng đầu, ánh mắt lạnh như băng. “Cô sẽ tạm thời đảm nhiệm vị trí đó.”

Cô sững sờ. “Tôi?”

“Đúng.” Anh khép tập tài liệu lại. “Cô nắm khá rõ các dự án, khả năng xử lý tình huống ổn. Tôi không có thời gian hướng dẫn người mới.”

“Tổng giám đốc,” cô bình tĩnh đáp, “tôi vốn là trợ lý phòng kế hoạch, nếu đảm nhiệm thêm vị trí thư ký riêng sẽ—”

“Không có ‘sẽ’. Đây là mệnh lệnh.” Anh cắt ngang, giọng dứt khoát đến mức không thể phản kháng.

Một giây im lặng trôi qua. Lâm Hạ hít sâu, giữ vẻ bình tĩnh: “Tôi hiểu. Vậy tôi bắt đầu từ khi nào?”

“Ngay hôm nay.”

Anh đứng dậy, vòng ra phía trước bàn, đưa cho cô một tập hồ sơ: “Đây là lịch làm việc tuần này. Sáng nay có cuộc họp nội bộ lúc mười giờ, chiều ba giờ có buổi gặp đối tác. Cô chuẩn bị toàn bộ tài liệu, đồng thời sắp xếp lại lịch cá nhân của tôi.”

Cô nhận lấy, giọng khẽ: “Tôi sẽ làm ngay.”

Khi cô quay người rời đi, anh bỗng nói thêm, giọng trầm nhưng mang ý nghĩa khác lạ: “Lâm Hạ, tôi muốn cô nhớ rằng vị trí này rất quan trọng. Người khác có thể sai sót, nhưng cô thì không được phép.”

Cô khẽ gật đầu, ánh mắt không biểu cảm. “Tôi sẽ không để anh thất vọng, thưa tổng giám đốc.”

Anh nhìn cô thật lâu, như muốn nói gì đó, nhưng rồi chỉ khẽ nhếch môi: “Tốt. Ra ngoài làm việc đi.”

Khoảng mười giờ sáng, cuộc họp nội bộ diễn ra. Khác với trước, lần này cô không ngồi ở hàng ghế phụ mà ngồi ngay bên cạnh anh, vị trí dành cho thư ký riêng. Một vài ánh nhìn ngạc nhiên, vài cái liếc dò xét. Những tiếng thì thầm nhỏ dần nhưng đủ khiến cô nhận ra: tin đồn sẽ lan đi rất nhanh.

Trong khi mọi người phát biểu, cô tập trung ghi chép, thi thoảng nghiêng người đưa tài liệu cho anh. Mỗi lần như vậy, khoảng cách giữa họ gần đến mức cô nghe rõ mùi hương mát lạnh trên người anh, mùi hương từng in sâu trong ký ức.

Một lần, khi cô đưa bút cho anh ký vào văn bản, đầu ngón tay hai người khẽ chạm. Giây phút ấy, tim cô thắt lại, nhưng anh thì như chẳng có phản ứng gì, chỉ ký nhanh rồi đặt xuống.

Sau cuộc họp, anh nói ngắn gọn: “Chiều nay chuẩn bị hợp đồng và hồ sơ dự án hợp tác. Đảm bảo không có sai sót.”

Cô gật đầu. “Tôi hiểu.”

Buổi trưa, phòng nghỉ dành cho thư ký chỉ còn lại mình cô. Lâm Hạ đặt tập hồ sơ lên bàn, cẩn thận rà lại từng chi tiết. Bên ngoài cửa kính, trời trong dần, ánh nắng xuyên qua lớp mây mỏng chiếu xuống sàn. Điện thoại đổ chuông, tin nhắn từ Hồng Như:

“Cậu làm thư ký riêng thật hả? Cẩn thận đấy, tổng giám đốc không dễ tính đâu.”

Cô nhắn lại ngắn gọn:

“Ừ, mình biết.”

Đặt điện thoại xuống, cô khẽ tự cười. Có lẽ, ông trời đang thử thách lòng bình tĩnh của cô. Làm việc ngay cạnh người từng khiến trái tim mình tan vỡ – đó chẳng khác nào đi trên lưỡi dao.

Ba giờ chiều, buổi gặp đối tác diễn ra tại phòng họp chính. Cô đứng bên cạnh anh, giới thiệu các bên tham dự, trình bày nội dung hợp đồng. Mọi thứ diễn ra suôn sẻ cho đến khi đại diện phía đối tác – giám đốc điều hành tập đoàn Tinh Hoa – đột nhiên chuyển chủ đề:

“Nghe nói trợ lý Lâm từng là người phụ trách đàm phán ban đầu, không biết tổng giám đốc Thẩm có ý định để cô ấy tiếp tục làm việc chính với bên tôi chứ?”

Không khí khẽ chùng xuống. Một vài người trong phòng liếc nhìn nhau. Câu hỏi nghe bình thường nhưng lại mang ẩn ý.

Thẩm Dương Trạch không trả lời ngay. Ánh mắt anh hướng sang Lâm Hạ. Cô hiểu anh đang muốn thử mình, liền đáp bằng giọng điềm tĩnh:

“Cảm ơn sự tin tưởng của ông Lưu. Tôi chỉ phụ trách hỗ trợ giai đoạn đầu. Tất cả các quyết định chiến lược vẫn do tổng giám đốc Thẩm chỉ đạo.”

Giọng cô mềm mà kiên định. Vị giám đốc đối tác bật cười: “Cô khiêm tốn thật đấy. Người như cô, nếu tôi là Thẩm tổng, tôi sẽ không để rời khỏi công ty.”

Câu nói nửa đùa nửa thật khiến bầu không khí như đóng băng. Anh ngẩng đầu, ánh mắt tối đi. “Cảm ơn lời khen. Nhưng trong Thẩm Thị, ai làm tốt thì ở lại, không có ngoại lệ.”

Cuộc họp tiếp tục, không ai dám nói thêm điều gì. Khi đối tác rời đi, anh quay sang cô, giọng trầm thấp: “Cô xử lý khéo lắm.”

“Đó là việc tôi nên làm.”

Anh nhìn cô vài giây rồi mím môi, không nói gì thêm.

Buổi tối, văn phòng tầng 36 sáng đèn muộn. Lâm Hạ vẫn ngồi trước bàn, gõ máy tính soạn biên bản họp và tổng kết. Cánh cửa phòng tổng giám đốc khẽ mở. Anh bước ra, trên tay cầm tách cà phê.

“Cô vẫn chưa về?”

“Còn nửa phần báo cáo, tôi muốn hoàn thiện.”

Anh đặt tách cà phê xuống bàn cô, giọng nhẹ: “Uống đi. Đắng một chút nhưng giúp tỉnh táo.”

Cô ngẩng đầu, hơi ngạc nhiên. “Cảm ơn tổng giám đốc.”

“Không cần khách sáo. Dù sao cô cũng là thư ký riêng của tôi bây giờ.” Anh khẽ dựa vào bàn, ánh mắt nhìn xuống cô. “Vậy, cảm giác khi làm việc gần tôi thế nào?”

Cô chậm rãi đáp: “Không khác gì trước đây.”

“Thật sao?” Anh cười nhạt. “Tôi nghĩ cô sẽ thấy khó chịu.”

“Tôi đã học được cách tách bạch công việc và cảm xúc.”

Anh im lặng. Một lát sau, anh nói khẽ, như thể chính mình cũng ngạc nhiên vì lời vừa thốt ra: “Còn tôi thì chưa.”

Tim cô khẽ run, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh: “Tổng giám đốc, tôi nghĩ chúng ta không nên nói về chuyện cá nhân.”

Anh khẽ gật đầu, ánh mắt cụp xuống, giọng lại trở về lạnh lùng: “Cô nói đúng. Là tôi vượt giới hạn.”

Cô cúi đầu, tiếp tục gõ máy tính, cố lờ đi nhịp tim rối loạn. Còn anh, đứng lặng nhìn cô thật lâu rồi quay người trở vào phòng.

Khi tiếng cửa khép lại, Lâm Hạ mới thở ra một hơi dài. Bàn tay cầm chuột vẫn còn run nhẹ. Cốc cà phê anh để lại vẫn tỏa khói, mùi đắng lan khắp không gian, khiến lòng cô lẫn lộn giữa bao cảm xúc không tên.

Cô khẽ thì thầm: “Tôi chỉ muốn làm việc… tại sao mọi thứ lại không thể đơn giản?”

Ngoài cửa sổ, thành phố chìm trong ánh đèn đêm. Trong văn phòng cao tầng ấy, một người cố giữ bình tĩnh, một người giấu đi nỗi nhớ. Cả hai đều biết – việc cô trở thành thư ký riêng chỉ là khởi đầu của một cơn bão khác, đang chậm rãi hình thành giữa hai trái tim từng tổn thương sâu sắc.

Và lần này, không ai biết liệu họ có thể thoát khỏi vòng xoáy cảm xúc ấy thêm một lần nữa hay không.