MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Yêu Cũ Là Tổng Giám Đốc Của TôiChương 12: Cuộc họp chiến lược đầy căng thẳng

Người Yêu Cũ Là Tổng Giám Đốc Của Tôi

Chương 12: Cuộc họp chiến lược đầy căng thẳng

1,473 từ · ~8 phút đọc

Sáng thứ Hai, tòa nhà Thẩm Thị sáng rực ánh đèn dù mới bảy giờ rưỡi. Bên trong phòng họp tầng 36, không khí căng như dây đàn. Các trưởng bộ phận lật tài liệu, chỉnh lại cà vạt, còn Lâm Hạ im lặng ngồi ở góc, trước mặt là laptop và sổ ghi chú. Hôm nay là cuộc họp chiến lược quý, nơi tất cả dự án quan trọng đều được đem ra mổ xẻ. Đặc biệt, dự án hợp tác với tập đoàn Tinh Hoa — do chính cô phụ trách báo cáo sơ bộ — là điểm nóng khiến mọi ánh nhìn dồn về phía cô.

Cửa phòng bật mở, bước chân dứt khoát vang lên. Thẩm Dương Trạch bước vào, áo sơ mi trắng, vest xám, ánh mắt sắc như dao. Mọi người lập tức đứng dậy. Anh khẽ gật đầu, giọng trầm thấp: “Ngồi đi.” Không cần giới thiệu, không vòng vo, anh kéo ghế ngồi xuống vị trí chủ tọa, mở laptop, ra hiệu cho thư ký bắt đầu.

Lâm Hạ cảm nhận rõ từng nhịp tim trong lồng ngực. Từ khi trở lại công ty, đây là lần đầu tiên cô phải thuyết trình trước mặt anh. Không chỉ là tổng giám đốc, mà còn là người từng là tất cả đối với cô — từng ôm cô trong vòng tay, từng hôn cô dưới mưa, rồi cũng chính tay đẩy cô rơi vào vực thẳm.

“Tiếp theo là báo cáo về dự án hợp tác Tinh Hoa. Trợ lý Lâm, mời cô.” Giọng thư ký vang lên, kéo cô trở lại thực tại.

Lâm Hạ đứng dậy, hít sâu, bước lên phía trước. Máy chiếu bật sáng, slide trình bày hiện ra. Giọng cô bình tĩnh, rõ ràng: “Trong quý này, tập đoàn Thẩm Thị và Tinh Hoa đã đạt được thỏa thuận nguyên tắc về chuỗi cung ứng nguyên liệu, với mục tiêu giảm 15% chi phí nhập khẩu. Tuy nhiên, phía đối tác yêu cầu một số điều chỉnh về điều khoản bảo mật và phân chia lợi nhuận. Sau khi phân tích, tôi đề xuất hai phương án…”

Cô thao tác nhanh gọn, từng biểu đồ, con số, dữ liệu được cô trình bày mạch lạc, chuyên nghiệp. Một số trưởng phòng khẽ gật gù. Nhưng Thẩm Dương Trạch vẫn im lặng, đôi mắt sâu thẳm dán chặt vào màn hình — hoặc vào chính cô.

“…và theo tôi, phương án hai có tính khả thi cao hơn, tuy lợi nhuận ban đầu thấp hơn nhưng đảm bảo ổn định lâu dài và giữ được quyền chủ động.”

Cô kết thúc bài thuyết trình, cúi đầu: “Báo cáo của tôi hết, mong nhận được ý kiến của tổng giám đốc và ban giám đốc.”

Phòng họp im lặng. Một giây, hai giây, rồi ba giây. Tiếng gõ bút của Thẩm Dương Trạch vang lên nhẹ nhưng dứt khoát. Anh dựa người ra sau, đôi mắt lạnh lùng lướt qua cô: “Phân tích khá rõ, nhưng cô có thể giải thích lý do vì sao chọn phương án hai mà không phải một không?”

Lâm Hạ đáp ngay: “Vì phương án một tuy có lợi nhuận cao hơn nhưng đi kèm rủi ro lớn. Tinh Hoa hiện đang tái cấu trúc, nếu chúng ta phụ thuộc quá nhiều vào họ, chỉ cần một biến động nhỏ, toàn bộ chuỗi cung ứng sẽ bị đứt gãy. Tôi nghĩ Thẩm Thị cần sự bền vững hơn là con số đẹp trên giấy tờ.”

Giọng cô bình thản, không run dù ánh mắt anh khiến tim cô thắt lại. Cả phòng hơi ồ lên vì lập luận chặt chẽ. Một vị giám đốc phụ trách tài chính gật đầu tán thưởng: “Tôi đồng ý với cô Lâm. Rủi ro thương mại lúc này cần được tính đến.”

Thẩm Dương Trạch không nói gì thêm. Anh cúi đầu ghi chú gì đó, rồi lạnh nhạt: “Được. Triển khai theo hướng của cô. Tôi muốn bản kế hoạch chi tiết trước thứ Năm.”

Cả phòng thở phào. Cuộc họp tiếp tục sang chủ đề khác. Nhưng trong suốt thời gian ấy, Lâm Hạ vẫn cảm thấy ánh mắt anh lướt qua mình nhiều hơn một lần — không phải là cái nhìn đánh giá của cấp trên, mà như thể anh đang dò tìm điều gì ẩn giấu.

Cuối buổi, khi mọi người lần lượt rời đi, cô thu dọn tài liệu. Vừa định ra ngoài, giọng nói trầm thấp vang lên phía sau: “Trợ lý Lâm.”

Cô khựng lại, quay người. Anh vẫn ngồi đó, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn: “Ở lại.”

Không còn ai khác trong phòng. Không khí trở nên lặng đến mức nghe được tiếng điều hòa. Anh đứng dậy, bước chậm rãi về phía cô. Mùi nước hoa nhàn nhạt quen thuộc khiến cô khẽ run. Anh dừng lại trước mặt, khoảng cách gần đến mức hơi thở hòa vào nhau.

“Lần này cô làm tốt.” Anh nói chậm rãi, ánh mắt khó đoán. “Không ngờ sau ba năm, cô vẫn còn giữ được cách lập luận sắc bén như trước.”

Lâm Hạ cười nhạt: “Tôi chỉ làm đúng trách nhiệm của mình.”

Anh khẽ nhướn mày: “Chỉ vậy thôi sao?”

Cô tránh ánh nhìn ấy, bước lùi nửa bước: “Tổng giám đốc, nếu không còn việc gì, tôi xin phép.”

Anh không trả lời. Chỉ im lặng nhìn cô, thật lâu. Cho đến khi cô định quay đi, anh bỗng nói: “Cô có biết vì sao tôi cho cô trở lại vị trí này không?”

Cô dừng lại, siết chặt tập hồ sơ: “Vì tôi đủ năng lực.”

“Không.” Anh mỉm cười lạnh: “Vì tôi muốn xem, cô còn có thể đứng vững trước mặt tôi được bao lâu.”

Không khí đông cứng. Cô nhìn anh, đôi mắt ánh lên tia đau đớn nhưng vẫn kiềm lại. “Tôi không đến đây để chứng minh điều gì, thưa tổng giám đốc. Tôi đến để làm việc.”

Anh khẽ cười, nụ cười nửa miệng chứa đầy ẩn ý: “Cô luôn nói đúng lúc, Lâm Hạ. Giống hệt ba năm trước.”

Câu nói ấy như nhát dao cứa vào tim. Cô quay người bước ra, giọng khàn khàn: “Mọi thứ đã qua rồi, tổng giám đốc. Xin đừng nhắc lại.”

Cánh cửa khép lại sau lưng cô. Trong phòng, Thẩm Dương Trạch đứng yên, ánh mắt tối lại. Anh không hiểu vì sao, dù miệng nói muốn thử thách cô, nhưng trái tim lại đau nhói khi thấy ánh nhìn lạnh nhạt ấy.

Buổi chiều, văn phòng truyền thông râm ran tin tức: “Nghe nói trợ lý Lâm được tổng giám đốc đích thân giữ lại làm việc trực tiếp!” – “Thật không? Nghe bảo anh ta còn khen cô ấy trong cuộc họp sáng nay.” – “Giữa hai người họ… có gì đó mờ ám không?”

Lâm Hạ nghe thấy hết, nhưng cô chỉ im lặng. Trong lòng, một mảnh quá khứ lại dội về: lần đầu tiên cô được anh khen, cũng là trong một cuộc họp giống thế này — và sau đó, họ đã ở bên nhau.

Ba năm rồi, thời gian đủ để xóa mọi dấu vết, nhưng không đủ để khiến tim cô thôi run rẩy mỗi khi nghe giọng nói ấy.

Buổi tối, khi cả công ty đã vắng, cô vẫn ngồi ở văn phòng tầng 22, rà soát lại tài liệu. Đèn hành lang hắt vào qua lớp kính. Ngoài trời, mưa bắt đầu rơi — những hạt mưa nặng hạt, rơi đều, gõ lên ô cửa.

Cô đưa tay lên ngực, hít sâu. “Bình tĩnh, Lâm Hạ. Chỉ là công việc.” Cô tự nhủ, cố dỗ trái tim đang đập dồn dập.

Nhưng khi cánh cửa thang máy mở ra, bóng dáng cao lớn bước ra, ánh mắt ấy lại khiến mọi phòng tuyến trong cô suýt đổ sập. Thẩm Dương Trạch đứng đó, tay đút túi quần, nhìn cô giữa ánh đèn vàng mờ.

“Cô vẫn chưa về?”

“Còn vài tài liệu cần hoàn thành.”

Anh tiến lại gần, dừng lại trước bàn cô. “Cẩn thận quá nhỉ. Nhưng đừng làm quá sức.”

“Cảm ơn tổng giám đốc đã nhắc.”

Anh không nói thêm, chỉ im lặng nhìn cô thêm một lúc, rồi quay đi. Nhưng khi đi ngang qua, anh khẽ nói, giọng rất nhỏ: “Cơn mưa đêm nay… giống hệt ba năm trước.”

Cô khựng lại, ngón tay siết chặt bút. Ba năm trước — cũng là một đêm mưa như thế này, khi cô rời khỏi anh không một lời từ biệt.

Ngoài trời, tiếng mưa nặng dần. Trong văn phòng vắng lặng, hai người đứng ở hai đầu im lặng — khoảng cách gần trong tầm với, mà lại xa vạn dặm.

Bên ngoài, tiếng sấm rền vang. Trong lòng cô, ký ức cũ lại trỗi dậy, như thể chưa từng lắng xuống.

Cuộc họp sáng nay khép lại, nhưng chiến trường cảm xúc giữa họ mới chỉ bắt đầu.