MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Yêu Cũ Là Tổng Giám Đốc Của TôiChương 11: Anh ta vẫn theo dõi cô

Người Yêu Cũ Là Tổng Giám Đốc Của Tôi

Chương 11: Anh ta vẫn theo dõi cô

1,791 từ · ~9 phút đọc

Ba ngày trôi qua kể từ cơn mưa hôm ấy, Hạ Du cố gắng trở lại nhịp sống thường nhật. Cô đến công ty sớm, tan làm muộn, tránh mọi sự chú ý, nhưng dường như có điều gì đó vẫn luôn dõi theo cô – âm thầm, dai dẳng.

Ban đầu, chỉ là cảm giác mơ hồ. Mỗi khi cô ra khỏi tòa nhà, luôn có một chiếc xe đen đỗ cách đó không xa. Khi cô đi ăn trưa, ánh mắt ai đó dõi theo từ góc quán. Cô nghĩ có lẽ do mình quá nhạy cảm, nhưng đến ngày thứ tư, khi bước ra khỏi siêu thị, cô chắc chắn – có người đang theo dõi mình.

Chiếc xe màu đen đỗ ngay bên kia đường, động cơ vẫn nổ, kính cửa sổ dán kín tối đen. Cô dừng bước, giả vờ kiểm tra điện thoại, rồi đột ngột rẽ vào con hẻm nhỏ. Vài giây sau, tiếng động cơ cũng vang lên, chiếc xe từ từ chuyển hướng theo.

Cô cảm thấy mồ hôi lạnh trượt dọc sống lưng.

Ai vậy?

Cô bước nhanh hơn, rẽ qua khu chung cư cũ, cố tránh con phố lớn. Khi đến gần tiệm bánh, cô quay người lại. Xe đã dừng ở góc xa, nhưng không ai bước xuống. Cô rút điện thoại, định gọi cảnh sát, thì một tin nhắn hiện lên.

“Đừng sợ. Là tôi.”

Không cần nhìn tên người gửi, cô cũng biết đó là ai.

Thẩm Dương Trạch.

Cô thở mạnh, vừa tức vừa hoảng. Ngón tay run lên khi gõ lại:

“Anh đang làm cái gì thế?”

Anh trả lời gần như ngay lập tức.

“Bảo vệ em.”

Cô siết chặt điện thoại. Bảo vệ ư? Hay là kiểm soát?

Tối hôm đó, khi cô về đến nhà, anh đã đứng đợi ở trước cửa tòa nhà. Ánh đèn vàng chiếu xuống khiến bóng anh đổ dài, dáng cao lớn quen thuộc khiến tim cô chùng lại, nhưng cùng lúc, sự bực bội trào lên.

“Anh theo dõi tôi à?” – Cô hỏi thẳng, không cần vòng vo.

Anh im một giây, rồi đáp: “Không phải theo dõi, là lo lắng. Em không nhận ra dạo này có người lạ quanh đây sao?”

“Có, nhưng tôi nghĩ đó là anh.”

Anh nhíu mày. “Anh không phải người duy nhất theo dõi em.”

Cô sững người. “Ý anh là gì?”

Anh rút điện thoại, mở hình ảnh – trong đó là một tấm chụp mờ, có người đàn ông đứng gần căn hộ cô, khuôn mặt bị che khuất bởi mũ lưỡi trai.

“Anh cho người kiểm tra. Người này đã xuất hiện quanh khu nhà em suốt một tuần.”

Cô nhìn kỹ, tim đập nhanh. “Anh ta là ai?”

“Chưa rõ. Nhưng khả năng cao là người của Lâm Dao.”

Cô siết chặt tay. “Cô ta chưa đủ làm tôi khổ hay sao?”

“Anh sẽ xử lý.”

“Không cần!” – Cô ngắt lời, ánh mắt lạnh – “Anh đừng can thiệp nữa. Tôi không cần anh bảo vệ.”

“Em nói vậy được sao? Nếu không có anh, chuyện tin đồn đã khiến em mất việc.”

“Thì sao? Có lẽ mất việc lại dễ chịu hơn bị người khác theo dõi từng bước!”

Giọng cô run lên, có lẽ vì sợ, có lẽ vì giận. Cô quay người định vào trong, nhưng anh nắm tay cô lại.

“Hạ Du, anh chỉ muốn chắc rằng em an toàn.”

Cô khựng lại, nhìn bàn tay anh đang siết chặt cổ tay mình. Một hình ảnh lướt qua tâm trí – ba năm trước, cũng bàn tay này đã níu cô lại trong một đêm mưa, nhưng rồi buông ra không một lời.

Cô chậm rãi nói: “Nếu anh thực sự muốn tôi an toàn, hãy để tôi yên.”

Anh im lặng, bàn tay buông xuống chậm rãi, như sợ nếu mạnh hơn chút nữa, mọi thứ sẽ tan biến.

Sau đêm đó, cô cố tránh gặp anh. Nhưng dường như số phận không cho phép.

Hôm sau, khi đến công ty, cô phát hiện anh đang ở trong phòng họp cùng nhóm truyền thông. Bước chân cô dừng lại, định quay đi, thì giọng anh vang lên:

“Hạ Du, vào đây một chút.”

Không thể tránh, cô đành bước vào. Anh chỉ vào màn hình chiếu – là bản kế hoạch quảng bá hợp đồng hợp tác mới, trong đó có hình ảnh của cô ở phần giới thiệu đội ngũ sáng tạo.

“Anh đã quyết định giữ lại vai trò đại diện sáng tạo của em. Dù có áp lực dư luận, anh vẫn muốn em đứng cùng anh tại buổi họp báo.”

Cô sững người. “Anh điên rồi à? Nếu tôi xuất hiện, tin đồn lại bùng lên.”

“Vậy càng cần cho người ta thấy, tin đồn không thể chi phối chúng ta.”

“‘Chúng ta’?” – Cô bật cười, giọng mỉa – “Tôi nhớ anh từng nói ‘tôi không quen cô’.”

Anh nhìn thẳng vào cô, ánh mắt sâu đến mức khiến cô không thể tránh. “Anh nói sai. Và anh sẽ dùng cả đời để sửa.”

Không khí trong phòng đông cứng. Cô quay đi, chỉ để lại một câu: “Anh không cần phải chuộc lỗi bằng cách kéo tôi xuống cùng anh.”

Cô bước ra, tim đập loạn, lòng tràn ngập cảm xúc không thể gọi tên.

Buổi chiều, cô đến khu văn phòng phụ để lấy tài liệu. Lúc đi ra, cô nhận ra có ai đó đang đi theo phía sau. Cảm giác quen thuộc lại ập tới – lạnh lẽo và rợn người.

Cô bước nhanh, rẽ sang hành lang khác, nhưng tiếng bước chân vẫn bám sát.

Cô đột ngột dừng lại, quay người.

Người đàn ông đội mũ, khẩu trang kín mặt, đứng cách cô vài bước.

“Ai cho anh theo tôi?” – cô hỏi, giọng lạnh.

Người kia không đáp.

Cô lùi lại, tim đập mạnh. “Nếu còn bám theo, tôi sẽ báo bảo vệ.”

Người kia khẽ cúi đầu, rồi quay đi, biến mất sau góc tường.

Cô thở hắt ra, toàn thân run rẩy.

Ngay lúc ấy, điện thoại reo. Là Thẩm Dương Trạch.

“Em đang ở đâu?”

“Tầng ba khu phụ. Có người vừa theo tôi…”

Anh không đợi nghe hết, giọng trở nên sắc lạnh: “Ở yên đó, anh đến ngay.”

Chưa đầy năm phút sau, anh đã xuất hiện cùng hai nhân viên an ninh. Cô nhìn thấy anh, đôi mắt nóng lên, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

“Người đó đâu?” – anh hỏi.

“Đi rồi. Tôi không nhìn rõ mặt.”

Anh siết chặt nắm tay, ra hiệu cho nhân viên kiểm tra camera. Rồi anh quay lại, đặt tay lên vai cô: “Em có bị thương không?”

Cô lắc đầu. “Không. Chỉ hơi hoảng.”

“Anh đã nói mà, không phải anh theo dõi em – là có người khác đang làm điều đó.”

Cô im lặng. Lần đầu tiên, trong sự tức giận xen lẫn sợ hãi, cô nhận ra — có lẽ anh nói thật.

Tối, cô nhận được tin nhắn từ anh:

“Anh đã cho người điều tra. Có vẻ như tên đó không chỉ theo dõi em.”

“Ý anh là sao?”

“Anh ta từng lảng vảng quanh nhà anh nữa.”

Tim cô đập mạnh. “Vì sao?”

“Anh nghi ngờ có ai đó muốn hãm hại cả hai ta. Có thể liên quan đến hợp đồng Minh Tinh.”

Hợp đồng bí mật. Dự án hàng trăm triệu đô, đủ khiến bất kỳ đối thủ nào trong giới thương trường nổi lòng tham.

Cô nắm chặt điện thoại, cảm giác bất an tràn ngập. “Anh nghĩ ai làm?”

“Anh chưa chắc, nhưng anh sẽ không để em dính vào chuyện này. Em cứ coi như không biết gì, để anh xử lý.”

Cô nhìn dòng tin, trong lòng vừa ấm áp vừa nặng nề. Ba năm trước, anh cũng từng nói câu này – “Để anh lo.” Nhưng kết cục, người chịu tổn thương vẫn là cô.

Cô đáp ngắn gọn:

“Đừng giấu tôi nữa.”

Nhưng anh không trả lời.

Ba ngày sau, một sự cố xảy ra. Dữ liệu nội bộ công ty bị rò rỉ, bản kế hoạch hợp tác bị đăng lên diễn đàn ẩn danh. Tin tức lan nhanh, kéo theo vô số đồn đoán.

Phòng họp khẩn cấp được mở, toàn bộ lãnh đạo cấp cao có mặt.

“Chúng ta nghi có nội gián.” – một quản lý nói – “Và dữ liệu bị lộ bắt đầu từ tài khoản của cô Hạ Du.”

Cả phòng quay lại nhìn cô.

Cô chết lặng. “Tài khoản của tôi?”

Người phụ trách IT trình bày: “Đúng vậy. File được tải từ thiết bị đăng nhập của cô, vào lúc 11 giờ đêm hôm qua.”

“Không thể nào. Tối qua tôi ở nhà.”

Mọi ánh mắt vẫn nghi ngờ.

Chỉ có Thẩm Dương Trạch lên tiếng: “Tôi tin cô ấy. Có thể tài khoản bị đánh cắp.”

Người khác phản bác: “Thẩm tổng, anh đang bênh người của mình.”

“Không.” – Giọng anh trầm xuống – “Tôi bênh người vô tội.”

Cuộc họp trở nên căng thẳng. Cuối cùng, anh ra lệnh tạm đình chỉ mọi nghi phạm, kể cả Hạ Du, để điều tra rõ ràng.

Cô rời khỏi phòng trong im lặng, lòng nặng trĩu.

Khi đến thang máy, anh chạy theo. “Anh xin lỗi, anh không thể giữ em lại được lúc này. Nhưng anh hứa sẽ tìm ra kẻ đứng sau.”

Cô ngước lên, ánh mắt ươn ướt: “Nếu như… người đó chính là người đã theo dõi tôi thì sao?”

Anh khựng lại. “Em nghĩ vậy sao?”

“Anh ta biết rõ thời gian, vị trí của tôi, biết cả tài khoản công việc. Ai đó đang muốn hủy hoại tôi.”

Anh bước tới, nắm lấy vai cô. “Anh sẽ không để chuyện đó xảy ra. Cho dù phải đánh đổi tất cả.”

Cô nhìn anh thật lâu. “Anh nói y như ba năm trước.”

Anh mím môi, không phản bác.

“Và kết quả, tôi là người duy nhất bị bỏ lại trong mưa.”

Cô rời đi, để lại anh đứng bất động.

Đêm đó, anh nhận được tin từ trợ lý: người đàn ông đội mũ từng theo dõi Hạ Du – đã bị phát hiện. Anh ta là cựu nhân viên công ty, từng bị sa thải vì làm lộ thông tin mật.

Khi bị bắt, anh ta khai: “Tôi chỉ làm theo chỉ thị. Có người thuê tôi theo dõi cô Hạ Du.”

“Là ai?” – Thẩm Dương Trạch hỏi.

Người kia cúi đầu. “Một phụ nữ… họ Trần.”

Anh siết chặt nắm tay. Cơn giận dâng tràn trong lồng ngực.

Trần Lâm Dao.

Cái tên quen thuộc như lưỡi dao cắm thẳng vào tim.

Còn Hạ Du, đêm ấy cô ngồi một mình bên cửa sổ, nhìn ánh đèn đường phản chiếu lên mặt kính. Cô nhận ra, dù cố tránh xa đến đâu, anh vẫn luôn ở quanh cô – đôi khi như người bảo vệ, đôi khi như kẻ ám ảnh trong ký ức.

Và dù lý trí bảo phải dứt, trái tim lại thì thầm:

Anh ta vẫn theo dõi cô… nhưng có lẽ cũng là người duy nhất chưa từng rời bỏ cô thật sự.