Cơn mưa đầu mùa đổ xuống bất ngờ, nặng hạt và dai dẳng. Những giọt nước rơi lộp độp trên mái kính của quán cà phê nhỏ nơi Hạ Du ngồi, tay ôm tách cà phê đã nguội. Ánh đèn vàng phản chiếu qua khung kính mờ hơi nước, khiến không gian vừa ấm vừa cô tịch.
Cô nhìn ra ngoài, nơi dòng người đang vội vã tìm chỗ trú. Mưa vẫn luôn là thứ khiến cô dễ mềm lòng nhất — không chỉ vì nó gợi lại quá khứ, mà vì mỗi cơn mưa đều có một người gắn liền với nó.
Ba năm trước, cũng trong một cơn mưa như thế này, cô và anh chia tay.
Hôm ấy, cô ướt sũng đứng dưới hiên nhà, cầm trong tay bức thư xin nghỉ việc, còn anh — Thẩm Dương Trạch — chỉ đứng im trong căn phòng sáng đèn, im lặng nhìn cô, không giữ, không nói một lời.
Chỉ có mưa rơi, lạnh đến tê buốt.
Cô đã nghĩ, nếu anh chỉ cần bước ra, nói một câu “Đừng đi”, có lẽ cô đã không rời khỏi thành phố này. Nhưng anh không nói. Và cô, trong nỗi kiêu hãnh cuối cùng, đã quay lưng.
Cơn mưa hôm nay kéo cô trở về thời khắc ấy, rõ ràng đến mức tim lại nhói lên.
Điện thoại rung — tin nhắn của anh.
“Anh đang ở tầng trệt tòa nhà Minh Tinh. Nếu em xong việc, anh đưa em về.”
Cô nhìn dòng chữ, hơi mím môi. Ba năm trước, anh chưa từng làm điều này. Còn bây giờ, anh luôn kiên nhẫn đợi.
Cô không trả lời. Chỉ cầm ô, bước ra đường.
Gió thổi mạnh, mưa quất vào người rát buốt. Chiếc ô nhỏ không đủ che, nhưng cô vẫn bước đi, cố giữ nhịp thở đều.
Một chiếc xe đen trờ tới, cửa kính hạ xuống. Giọng anh vọng ra, trầm ấm và quen thuộc:
“Lên xe đi, em sẽ ướt mất.”
Cô đứng yên. “Tôi có ô rồi.”
“Cái ô đó không đủ đâu.”
Anh bước xuống, mở cửa, bước đến bên cô, lấy ô che cho cả hai. Mùi nước mưa hòa cùng mùi hương dịu quen thuộc của anh khiến cô chao đảo.
“Vẫn cố chấp như ngày nào.” – Anh nói khẽ, giọng pha chút cười, nhưng ánh mắt lại nghiêm.
Cô cắn môi. “Tôi chỉ muốn tự đi. Không cần ai đưa đón.”
“Anh biết.” – Anh đáp – “Nhưng mưa thế này, anh không thể để em về một mình.”
Cô định phản đối, nhưng khi nhìn áo anh đã ướt nửa vai vì che cho cô, lời nói lại nghẹn lại.
Cuối cùng, cô im lặng, bước lên xe.
Trên xe, tiếng mưa rơi lộp độp trên kính. Hai người ngồi song song, khoảng cách vừa đủ để nghe rõ hơi thở của nhau.
“Em vẫn ghét mưa à?” – Anh hỏi, mắt vẫn nhìn thẳng.
“Không hẳn. Chỉ là… nó làm tôi nhớ nhiều chuyện.”
“Anh cũng vậy.”
Cô quay sang, ánh mắt anh vẫn trầm tĩnh, nhưng có chút gì đó lạc lõng.
“Mưa khiến anh nhớ đến ngày em đi.” – Anh nói, giọng trầm thấp – “Anh đã đứng ở cửa sổ nhìn theo em mãi, nhưng không bước ra. Anh sợ, nếu giữ em lại, sẽ chẳng thể làm em hạnh phúc.”
“Còn giờ?”
“Giờ anh hối hận.”
Một giây lặng. Cô siết chặt tay, khẽ nói: “Chuyện cũ rồi, nhắc lại có ích gì.”
“Có.” – Anh quay sang nhìn cô – “Để anh nhớ mình đã từng sai như thế nào.”
Cô cười nhạt. “Anh luôn biết cách khiến người ta không thể giận lâu.”
“Vì anh không muốn em giận.”
Không khí trong xe trở nên ấm áp lạ kỳ, dù bên ngoài mưa vẫn nặng hạt.
Anh chậm rãi nói tiếp: “Em có biết không, lúc đó anh đang ở đỉnh cao sự nghiệp. Mọi thứ anh có đều hoàn hảo, trừ một điều…”
“Là tôi?”
“Ừ. Là em.”
Cô khẽ quay đi, giấu ánh nhìn đang run rẩy.
Xe dừng lại trước khu nhà cô ở. Mưa vẫn chưa tạnh. Anh nghiêng người mở cửa giúp cô, giọng dịu dàng: “Để anh đưa lên.”
“Không cần.”
“Em định chạy qua mưa sao?”
Cô do dự. Anh cởi áo khoác, choàng lên vai cô.
“Đi thôi.”
Họ bước cùng nhau dưới chiếc ô. Gió vẫn lạnh, nhưng hơi ấm từ vai anh khiến tim cô rung lên.
Tới trước cửa, cô định tháo áo ra trả lại, nhưng anh giữ tay.
“Giữ lấy. Mai anh lấy lại.”
“Anh phiền thật đấy.”
“Anh chỉ muốn có lý do gặp lại.”
Cô sững người. Câu nói nhẹ tênh, nhưng đủ khiến lòng cô rối tung.
“Chúc ngủ ngon, Hạ Du.”
Anh quay đi, bóng anh mờ dần trong mưa, chỉ còn lại mùi nước mưa lẫn hương nước hoa nhàn nhạt quanh cô.
Tối đó, cô không ngủ được. Căn phòng trọ nhỏ bỗng trở nên quá yên tĩnh.
Cô lấy áo khoác ra, mùi hương quen thuộc khiến ký ức tràn về.
Ba năm trước, cô từng ngồi trong văn phòng Thẩm Thị, cũng mưa như thế này. Anh bận rộn với cuộc họp, cô mang áo khoác vào cho anh, anh chỉ nói một câu:
“Em mà không đến, chắc anh cảm lạnh mất.”
Lúc ấy, cô đã cười, ngốc nghếch tin rằng hạnh phúc có thể kéo dài mãi. Nhưng rồi, khi anh bắt đầu chìm trong thế giới của quyền lực, danh vọng, cô trở thành người thừa.
Cô đã từng đau đến mức hận. Nhưng bây giờ, khi mọi thứ nguôi ngoai, cô nhận ra mình chưa bao giờ thực sự quên.
Mưa ngoài trời vẫn rơi, từng giọt rơi xuống lòng cô, ướt lạnh mà sâu.
Sáng hôm sau, cô đến văn phòng sớm. Anh đã ở đó, ngồi trước bàn làm việc, áo sơ mi trắng, mắt dán vào bản kế hoạch.
“Anh đến từ khi nào?”
“Từ sáu giờ.” – Anh ngẩng lên, mỉm cười – “Anh quen dậy sớm rồi.”
“Anh không cần phải cố chứng tỏ gì cả.”
“Anh không cố. Chỉ là muốn hoàn thành công việc để có thể đưa em đi ăn trưa.”
Cô khẽ lắc đầu, nhưng khóe môi không giấu được nụ cười.
Họ bắt đầu buổi họp, trao đổi về phần trình bày ý tưởng. Anh lắng nghe, thỉnh thoảng thêm vài nhận xét, ánh mắt đầy sự tôn trọng. Không còn là cấp trên – cấp dưới, mà là hai người thực sự cùng hướng tới một mục tiêu.
Khi buổi họp kết thúc, anh đưa cô một tập hồ sơ. “Bản đề xuất hợp tác với chi nhánh Nhật. Họ rất thích ý tưởng của em.”
Cô mở ra, ngạc nhiên khi thấy trong mục ghi chú dòng chữ:
“Hạ Du – Giám đốc sáng tạo, phụ trách ý tưởng độc quyền.”
“Anh…” – cô ngẩng lên – “Anh đề xuất tên tôi à?”
“Ừ. Em xứng đáng được công nhận.”
“Nhưng điều đó sẽ khiến nhiều người nghi ngờ.”
“Anh không quan tâm. Anh không muốn em mãi đứng sau danh nghĩa ‘đối tác ẩn danh’ nữa.”
Cô sững người, trong lòng vừa cảm động vừa lo lắng. “Anh đang liều lĩnh đấy.”
“Vì em, anh sẵn sàng.”
Ánh mắt họ chạm nhau. Lần đầu tiên sau bao năm, cô không né tránh.
Buổi chiều, trời lại đổ mưa. Cả văn phòng chỉ còn hai người.
Anh rót cho cô ly cà phê, đặt trước mặt. “Mưa làm em khó chịu à?”
“Không. Chỉ là… thấy nó giống định mệnh. Cứ mỗi lần mưa là lại gặp anh.”
Anh bật cười. “Vậy thì anh mong trời cứ mưa mãi.”
Cô nhìn ra cửa sổ, giọng nhẹ như hơi thở: “Anh không sợ mưa sẽ khiến người ta nhớ lại chuyện cũ à?”
“Anh không sợ. Anh chỉ sợ không còn cơ hội để nhớ.”
Không khí lặng đi. Tiếng mưa hòa cùng tiếng tim đập. Anh đứng dậy, tiến lại gần, khẽ đặt tay lên vai cô.
“Hạ Du, nếu có thể quay lại, anh sẽ làm khác. Anh sẽ không để em đi trong mưa, sẽ nói với em rằng… anh cần em hơn bất kỳ điều gì.”
Cô nhìn anh, đôi mắt ánh lên hàng ngàn cảm xúc không thể gọi tên.
“Nhưng chúng ta không thể quay lại.” – Cô nói khẽ. – “Cái gì đã mất thì vẫn là mất.”
Anh im lặng. Rồi khẽ nói: “Vậy anh chỉ xin một điều — đừng quên anh.”
Cô khẽ gật, rồi quay đi, giấu giọt nước mắt đang rơi — không biết là do mưa ngoài trời hay do lòng mình.
Khi cô ra về, cơn mưa vẫn chưa dứt. Anh đứng bên cửa sổ, nhìn theo bóng cô xa dần giữa màn mưa trắng xóa.
Anh chợt hiểu, mưa không chỉ là ký ức, mà còn là phép thử của thời gian. Nó rửa trôi những giận hờn, nhưng cũng khiến nỗi nhớ càng trong suốt hơn.
Và anh, giữa cơn mưa hôm ấy, thầm tự hứa:
Cho dù mưa có kéo dài bao lâu, anh vẫn sẽ đi tìm ánh sáng — ánh sáng mang tên Hạ Du.