Buổi sáng, ánh nắng chiếu qua rèm cửa, len lỏi vào căn phòng trọ nhỏ. Hạ Du thức dậy sau một đêm dài trằn trọc. Dù đã rời khỏi Thẩm Thị được hơn một tuần, lòng cô vẫn nặng trĩu.
Mỗi sáng thức giấc, cô đều tự hỏi: Liệu mình có quyết định đúng không?
Cô đã thoát khỏi những lời đồn, những ánh mắt nghi ngờ, nhưng nỗi nhớ người ấy lại trở thành chiếc bóng không thể xua đi.
Điện thoại rung lên. Là một số lạ.
“Xin chào, cô Hạ phải không?” – giọng nữ trẻ trung vang lên. – “Tôi là nhân viên của công ty quảng cáo Minh Tinh. Tổng giám đốc chúng tôi muốn mời cô tham gia dự án hợp tác sắp tới.”
Cô khẽ cau mày. “Xin lỗi, tôi đã rời Thẩm Thị, e rằng…”
“Không sao. Chính vì cô rời Thẩm Thị nên tổng giám đốc mới muốn làm việc trực tiếp với cô. Đây là dự án cá nhân, mang tính bảo mật. Nếu cô đồng ý, chúng tôi sẽ gửi hợp đồng ngay trong hôm nay.”
Một dự án bí mật? Câu nói ấy khiến cô do dự.
Minh Tinh – cái tên này không xa lạ. Đó là đối tác lớn của Thẩm Thị trong nhiều chiến dịch quảng bá gần đây. Và người đứng đầu tập đoàn đó, không ai khác ngoài Thẩm Dương Trạch.
Hạ Du siết chặt điện thoại. “Xin lỗi, tôi nghĩ có sự nhầm lẫn.”
“Không hề đâu, cô Hạ.” – giọng bên kia nhẹ nhàng. – “Tổng giám đốc Thẩm đã chỉ định đích danh tên cô trong hồ sơ hợp tác. Ông ấy nói chỉ cô mới hiểu định hướng sáng tạo mà ông ấy muốn.”
Cô im lặng. Một cảm giác quen thuộc dâng lên – vừa ấm, vừa sợ.
“Được rồi.” – Cô nói khẽ. – “Gửi hợp đồng cho tôi xem trước.”
Buổi chiều, bưu kiện được giao đến. Phong bì dày, niêm phong cẩn thận, góc dưới có dấu đỏ “Tuyệt mật”.
Hạ Du mở ra, bên trong là bản “Hợp đồng hợp tác sáng tạo chiến lược – Dự án Ánh Sáng Mới”.
Nội dung ghi rõ: cô sẽ đảm nhận vai trò Giám đốc ý tưởng độc lập, làm việc bán thời gian trong sáu tháng, chịu trách nhiệm thiết kế chiến lược hình ảnh cho thương hiệu con của Minh Tinh.
Nhưng điều khiến cô sững lại là dòng ghi chú ở cuối trang:
“Toàn bộ nội dung trao đổi và kết quả làm việc giữa hai bên được giữ bí mật tuyệt đối, không công bố danh tính bên tham gia.”
Cô đọc đi đọc lại nhiều lần. Một hợp đồng hợp tác ẩn danh, với người từng là tổng giám đốc của cô, người từng là tình yêu cũ.
Đây không chỉ là một lời mời – mà là sợi dây liên kết ngầm anh gửi đến.
Hai ngày sau, cô đến buổi họp kín theo lịch. Địa điểm là một văn phòng thuê trong tòa nhà cao tầng trung tâm, hoàn toàn không treo bảng hiệu.
Nhân viên đón cô vào phòng. Không có logo công ty, không biển tên. Chỉ có bàn tròn, laptop và vài tập tài liệu.
“Chào cô Hạ.” – Một giọng nam vang lên từ phía cửa.
Cô ngẩng lên, tim khựng lại.
Thẩm Dương Trạch.
Anh mặc sơ mi đen, áo khoác vắt hờ, gương mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn sâu như ngày nào.
“Anh…”
“Đây là buổi họp của dự án Ánh Sáng Mới.” – Anh ngắt lời nhẹ nhàng. – “Không cần xưng hô như cũ. Cứ xem như hai đối tác.”
Cô cười nhạt. “Đối tác à? Khá lắm, Thẩm tổng biết chọn cách gặp tôi đấy.”
“Anh không còn là tổng giám đốc Thẩm Thị nữa.” – Anh nói, ánh mắt không rời cô. – “Anh đã tạm thời rút khỏi vị trí điều hành. Dự án này là dự án riêng của anh.”
Cô sững người. “Anh rút lui?”
“Ừ.” – Anh gật nhẹ. – “Anh cần thời gian nhìn lại mọi thứ, và… để làm một việc anh đã hối hận suốt ba năm.”
“Việc gì?”
“Là để em ra đi.”
Không khí chùng xuống. Cô mím môi, mở tập tài liệu, cố lảng tránh: “Nếu đây là dự án nghiêm túc, anh nên nói vào công việc.”
Anh khẽ mỉm cười, ánh mắt dịu lại. “Được. Dự án này là chiến dịch quảng bá thương hiệu ‘Lumos’, tập trung vào ý tưởng ánh sáng dẫn lối trong bóng tối. Anh muốn em phụ trách toàn bộ phần ý tưởng, vì không ai hiểu tinh thần đó hơn em.”
Cô khựng lại. “Vì sao anh nghĩ tôi hiểu?”
“Vì em chính là ánh sáng mà anh đã từng đánh mất.”
Câu nói khiến không khí như đông cứng. Cô hít sâu, cười nhẹ: “Anh vẫn biết cách khiến người ta bối rối.”
“Anh chỉ nói sự thật.”
“Vậy thì để tôi nói thẳng.” – Cô nhìn thẳng anh – “Nếu anh nghĩ có thể dùng dự án này để níu kéo tôi, thì anh nhầm. Tôi đồng ý làm việc chỉ vì chuyên môn, không vì quá khứ.”
Anh gật, giọng khẽ: “Anh chấp nhận điều đó. Nhưng ít nhất, cho anh cơ hội được nhìn thấy em mỗi ngày.”
Cô im lặng. Dù đã cố giữ bình tĩnh, tim vẫn đập loạn nhịp.
Những ngày sau đó, họ làm việc cùng nhau.
Căn phòng họp nhỏ trở thành thế giới riêng, nơi chỉ có hai người, một chiếc bảng trắng, những bản thảo, và vô vàn ký ức lặng lẽ trỗi dậy.
Anh lắng nghe cô trình bày, ghi chép cẩn thận từng chi tiết. Mỗi khi ánh mắt họ vô tình chạm nhau, không khí lại trở nên khó thở.
Một buổi tối, khi cô chuẩn bị rời đi, anh gọi lại: “Em có biết tại sao anh đặt tên dự án là Ánh Sáng Mới không?”
“Vì anh muốn tái sinh thương hiệu?” – Cô đáp thản nhiên.
“Không.” – Anh nhìn cô, ánh mắt dịu dàng như nắng – “Vì anh muốn tìm lại ánh sáng đã rời khỏi đời anh ba năm trước.”
Cô sững người.
Anh bước gần hơn, giọng trầm: “Anh biết, bây giờ nói những lời này là ích kỷ. Nhưng mỗi lần nhìn em làm việc, anh lại tự hỏi – nếu ngày đó anh giữ em lại, liệu mọi chuyện có khác?”
Cô nén thở, đáp khẽ: “Không có nếu. Chúng ta đều đã thay đổi.”
“Nhưng cảm xúc thì chưa.”
“Anh đừng nói nữa.” – Cô quay đi – “Chúng ta đang hợp tác. Nếu anh còn tiếp tục thế này, tôi sẽ rút khỏi dự án.”
Anh im lặng, rồi chỉ gật nhẹ. “Anh xin lỗi.”
Ngày hôm sau, cô đến sớm hơn thường lệ. Anh chưa tới. Cô ngồi bên bàn, nhìn tấm poster thử nghiệm với dòng chữ “Ánh sáng không tự sinh ra, nó được tạo nên từ những người dám đi qua bóng tối.”
Bất giác, cô mỉm cười. Dòng chữ đó, chính anh viết.
Khi anh bước vào, cô ngẩng đầu: “Tôi đã xem lại bản thảo, ý tưởng rất ổn. Có thể triển khai giai đoạn hai.”
Anh ngạc nhiên. “Em khen anh à?”
“Chỉ là công nhận sự chuyên nghiệp.”
Anh cười, cái cười hiếm hoi thật lòng. “Vậy là có tiến bộ.”
Họ làm việc suốt buổi. Càng nhiều giờ bên nhau, không khí càng khác lạ. Không còn gượng gạo, mà trở nên… ấm áp.
Đến trưa, khi cô chuẩn bị ra về, anh bỗng nói: “Tối nay anh có cuộc họp với nhà đầu tư, họ muốn gặp em.”
“Tôi?”
“Ừ. Họ muốn biết người đứng sau ý tưởng ‘Ánh Sáng Mới’ là ai.”
“Nhưng hợp đồng ghi rõ không tiết lộ danh tính.”
“Anh sẽ chịu trách nhiệm. Em chỉ cần đi cùng.”
Cô do dự, rồi gật nhẹ.
Buổi tối, họ đến một nhà hàng riêng tư. Nhưng người đón họ không phải nhà đầu tư.
Là Trần Lâm Dao.
Cô ta mặc váy dạ hội đỏ, nụ cười sắc lạnh. “Lâu rồi không gặp, Hạ Du.”
Hạ sững người. “Cô mời tôi đến đây?”
“Phải.” – Lâm Dao nhấp rượu, ánh mắt liếc sang Thẩm Dương Trạch – “Tôi tình cờ biết anh ấy đang hợp tác bí mật với cô. Hay thật đấy, chia tay rồi mà vẫn làm việc cùng nhau.”
Cô siết tay. “Dự án này không liên quan đến cô.”
“Ồ, nhưng tôi lại là người đầu tư vào nó.” – Lâm Dao mỉm cười – “Và tôi có quyền yêu cầu thay đổi nhân sự nếu cần.”
Thẩm Dương Trạch cau mày. “Dao, đừng làm quá.”
“Làm quá? Tôi chỉ muốn chắc rằng cô ta không lại dùng dự án này để chen chân vào cuộc sống của anh.”
“Cô đủ rồi đấy!” – Anh đập nhẹ tay xuống bàn, giọng lạnh.
Không khí căng như dây đàn. Hạ đứng dậy, điềm tĩnh: “Nếu sự xuất hiện của tôi khiến dự án gặp rắc rối, tôi sẽ tự rút. Tôi không muốn làm ai khó xử.”
“Không!” – Anh giữ tay cô lại, ánh mắt kiên quyết – “Dự án này là của anh. Không ai có quyền thay đổi.”
Lâm Dao bật cười khẽ, giọng đầy chua cay: “Thì ra đến giờ anh vẫn chưa quên cô ta.”
Anh đáp thẳng: “Anh chưa từng quên.”
Cả nhà hàng rơi vào im lặng. Hạ Du nhìn anh, trong mắt ngập ngừng. Câu nói ấy, bao năm rồi, cuối cùng anh mới dám thừa nhận.
Lâm Dao mím môi, rời đi, bỏ lại không gian chỉ còn hai người.
Cô khẽ nói: “Anh không nên nói vậy.”
“Anh nói điều thật lòng.”
“Nhưng điều đó chỉ khiến mọi chuyện rối hơn.”
“Có lẽ. Nhưng anh không muốn giấu em thêm nữa.”
Cô im lặng, rồi khẽ thở dài: “Dự án này… sẽ kết thúc trong ba tháng. Khi xong, tôi sẽ rời đi. Lần này, là thật.”
Anh nhìn cô rất lâu, rồi gật. “Nếu đó là điều em muốn, anh sẽ không ngăn. Nhưng anh sẽ khiến ba tháng đó trở thành quãng thời gian đáng nhớ nhất đời em.”
Cô cười khẽ. “Anh vẫn tự tin như xưa.”
“Không, chỉ là… anh không muốn hối hận thêm.”
Đêm hôm ấy, trên đường về, Hạ Du mở cửa sổ taxi, gió lùa qua tóc. Trong lòng cô rối bời.
Hợp đồng hợp tác bí mật, hóa ra không chỉ là công việc – mà là cơ hội để hai trái tim từng lạc nhau được thử một lần nữa.
Nhưng cô biết rõ, ánh sáng dù đẹp đến đâu, cũng không thể tồn tại mãi nếu nền trời vẫn đầy mây đen.
Và cô, dù vẫn yêu, vẫn phải học cách buông.
Phía sau, Thẩm Dương Trạch vẫn đứng nhìn theo chiếc xe khuất dần trong đêm, tay anh siết chặt hồ sơ dự án, đôi mắt ánh lên nỗi quyết tâm:
Lần này, anh sẽ không để cô biến mất mà không biết lý do.