Buổi sáng hôm ấy, bầu trời u ám như chính lòng Hạ. Cô ngồi trong quán cà phê nhỏ gần công ty, trước mặt là ly cappuccino đã nguội lạnh. Tiếng muỗng chạm vào thành ly khẽ vang lên, hòa vào bản nhạc du dương phát ra từ chiếc loa treo góc tường, nghe sao mà xa lạ.
Cô đã thức trắng cả đêm, nhìn đơn xin nghỉ việc nằm im trên màn hình. Chỉ một cú nhấp chuột, mọi thứ sẽ kết thúc: những tin đồn, ánh mắt soi mói, cả người đàn ông khiến tim cô vừa đau vừa nhớ. Nhưng cô vẫn chưa thể nhấn gửi.
Có lẽ vì sâu trong lòng, cô vẫn muốn biết — rốt cuộc, trong mắt anh, cô là ai? Là “người cũ” đáng xóa bỏ, hay là “cô gái từng yêu anh” mà anh không dám đối mặt?
Cô nhìn ra ngoài cửa kính, mưa lất phất rơi. Người qua lại vội vã trong áo mưa và ô che. Trời tháng mười một se lạnh, hệt như ba năm trước — ngày cô rời khỏi anh.
Khi bước vào công ty, mọi thứ vẫn như cũ, nhưng ánh mắt của đồng nghiệp không còn tò mò nữa mà là lảng tránh. Phòng nhân sự đã gửi thông cáo nội bộ, yêu cầu dừng mọi tin đồn, đồng thời cảnh cáo những ai phát tán. Dù vậy, sự im lặng ấy chẳng khiến cô dễ chịu hơn.
“Cô Hạ.” – Giọng trợ lý riêng của Thẩm tổng vang lên sau lưng.
Cô quay lại. “Chào anh.”
“Tổng giám đốc muốn gặp cô.”
Cô hơi khựng. “Giờ ư?”
“Vâng. Anh ấy bảo… nếu cô không đến, anh ấy sẽ xuống tìm.”
Câu nói ấy khiến vài đồng nghiệp ngẩng đầu nhìn. Cô không nói gì, chỉ gật nhẹ rồi đi theo.
Cửa phòng tổng giám đốc khép lại, chỉ còn lại hai người.
Anh đang đứng bên bàn, vẫn bộ vest xám nhã nhặn, nhưng đôi mắt lại đỏ quầng, có lẽ cũng mất ngủ. Khi cô bước vào, anh im lặng một lúc lâu, chỉ nhìn cô như thể đang tìm lời.
“Em vẫn chưa gửi đơn nghỉ?” – Anh hỏi, giọng trầm khàn.
Cô khẽ cười, “Anh biết rồi còn hỏi.”
“Anh hy vọng em sẽ không gửi.”
Cô khoanh tay, bình thản: “Anh không thể kiểm soát quyết định của tôi.”
“Anh không muốn kiểm soát. Anh chỉ muốn… em đừng biến mất lần nữa.”
Câu nói khiến tim cô khựng lại, nhưng cô vẫn cố giữ giọng lạnh: “Lần trước, tôi biến mất vì anh không giữ. Còn lần này, vì tôi không muốn bị tổn thương thêm.”
Anh bước đến, dừng lại cách cô nửa bước, giọng nhẹ đi:
“Hạ, ba năm trước là lỗi của anh. Anh đã quá tự tin rằng im lặng là bảo vệ, rằng chia tay là cách để em có tương lai tốt hơn. Nhưng anh sai. Rất sai.”
“Giờ nhận ra thì có ích gì?”
“Anh không muốn để em chịu đựng tin đồn một mình. Anh sẽ công khai nói rõ mọi chuyện.”
“Anh định công khai rằng chúng ta từng yêu nhau?” – Cô bật cười, nhưng trong mắt ánh lên nỗi chua chát. – “Anh nghĩ truyền thông sẽ buông tha tôi à? Họ sẽ đào bới từng vết thương cũ. Tôi không đủ mạnh để chịu thêm lần nữa.”
“Anh sẽ ở bên em.”
“Anh từng nói vậy.” – Cô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh. – “Nhưng khi mọi chuyện ập đến, anh là người đầu tiên rời đi.”
Anh sững lại. Một khoảng lặng dài.
Cô cúi đầu, giọng nhỏ đi: “Tôi đã học cách không dựa vào ai, kể cả anh.”
Anh cắn chặt môi. “Em muốn rời đi thật sao?”
“Có lẽ… chỉ khi không ở cùng một nơi, tôi mới có thể quên.”
Buổi chiều, cô ngồi trong văn phòng riêng, nhìn ánh nắng cuối ngày rọi lên tấm kính. Trên bàn là lá đơn xin nghỉ đã in sẵn. Cô cầm bút, ngòi bút chạm xuống trang giấy nhưng rồi lại dừng.
Một tiếng gõ cửa nhẹ vang lên.
“Vào đi.”
Là Phương Vy – đồng nghiệp thân thiết nhất của cô trong phòng kế hoạch.
Vy khép cửa, nhìn cô lo lắng: “Cậu thật sự định nghỉ sao?”
“Ừ.” – Cô gật đầu – “Công ty này không còn phù hợp với mình nữa.”
“Nhưng cậu làm rất tốt mà. Dự án quảng bá vừa rồi, giám đốc khen ngợi hết lời. Cậu rời đi bây giờ, chẳng khác nào tự từ bỏ cơ hội.”
“Có những cơ hội… không đáng đánh đổi bình yên.” – Hạ khẽ mỉm cười.
Vy im lặng một lát rồi nói nhỏ: “Mình nghe nói hôm qua Thẩm tổng với cô Trần Lâm Dao cãi nhau lớn trong phòng họp. Nghe đâu là vì cậu.”
Cô hơi ngẩng lên, ngạc nhiên. “Vì tôi?”
“Ừ. Hình như anh ta muốn công khai làm rõ tin đồn, nhưng cô Trần không đồng ý, bảo làm vậy chẳng khác nào thừa nhận cậu là ‘người cũ’. Hai người cãi nhau rất căng.”
Cô siết chặt cây bút. Một cảm giác phức tạp tràn lên: vừa đau, vừa ấm, vừa lo lắng.
Vy đặt tay lên vai cô: “Dù thế nào, mình vẫn tin cậu không sai. Chỉ mong lần này, cậu đừng chịu đựng một mình.”
Hạ khẽ gật đầu.
Buổi tối, khi cô chuẩn bị rời công ty, hành lang tầng hai mươi vắng lặng. Cửa phòng tổng giám đốc khép hờ, ánh sáng vàng nhạt hắt ra. Cô định bước đi, nhưng tiếng nói quen thuộc khiến chân cô dừng lại.
“…Anh có nghĩ đến cảm nhận của tôi không?” – Giọng Lâm Dao vang lên, lạnh lùng.
“Dao, chuyện này không phải em nghĩ đâu.” – Là giọng anh, trầm nhưng mệt mỏi.
“Không phải tôi nghĩ à? Cả công ty đang đồn ầm lên, rằng anh còn tình cảm với cô ta! Bây giờ anh còn định công khai nữa sao? Anh điên rồi à?”
“Anh chỉ muốn dừng những lời dối trá. Cô ấy không đáng bị bôi nhọ.”
“Vậy còn tôi? Anh nghĩ danh tiếng của tôi là gì? Chúng ta sắp đính hôn, Thẩm Dương Trạch! Hay anh quên rồi?”
Im lặng.
Một lúc sau, giọng anh khàn khàn: “Anh không quên. Nhưng anh cũng không thể giả vờ như chưa từng có cô ấy.”
Một tiếng cười sắc lạnh vang lên. “Vậy anh đi mà ở bên cô ta đi! Tôi muốn xem, người con gái từng khiến anh mất tất cả năm đó, giờ có thể cho anh điều gì!”
Tiếng giày cao gót nện mạnh trên sàn. Cửa bật mở, Lâm Dao bước ra, ánh mắt chạm vào Hạ đứng gần đó. Cô ta khựng một giây, rồi nở nụ cười mỉa:
“Nghe đủ rồi chứ?”
Hạ không đáp.
“Chúc mừng nhé. Anh ta lại chọn bảo vệ cô thêm lần nữa. Nhưng lần này, tôi sẽ không nhường đâu.”
Cô ta đi thẳng, để lại mùi nước hoa nồng nàn và khoảng không im ắng đến nghẹt thở.
Cô đứng đó, tim đập loạn. Cánh cửa phòng vẫn khép hờ, và cô biết anh đang ở trong đó, im lặng như ba năm trước.
Hạ hít sâu, rồi đẩy cửa bước vào.
Anh ngẩng lên, đôi mắt thoáng ngạc nhiên. “Em nghe hết rồi à?”
“Không cần nghe cũng đoán được.”
Anh im, chỉ nhìn cô, ánh nhìn chứa cả mệt mỏi lẫn mong manh.
Cô chậm rãi nói: “Anh không cần làm thế. Tôi không muốn trở thành lý do khiến ai tổn thương thêm.”
“Nhưng anh không thể làm ngơ.”
“Anh nên học cách làm ngơ đi, như ba năm trước.”
Anh cười nhạt: “Ba năm trước, anh ngu ngốc. Anh tưởng rời xa là cách duy nhất để em được bình yên. Nhưng anh đã đánh mất cả em, lẫn bình yên.”
Cô nhìn anh thật lâu, giọng nghẹn lại: “Anh biết không, tôi từng nghĩ, chỉ cần tôi im lặng, anh sẽ quay lại. Nhưng anh không. Anh để tôi đi, rồi giả vờ như chúng ta chưa từng tồn tại.”
Anh bước tới gần, giọng trầm xuống: “Anh chưa từng quên. Mỗi lần nhìn ai khác, anh đều nghĩ đến em. Mỗi lần mưa rơi, anh lại nhớ dáng em bước đi hôm đó.”
“Đừng nói nữa.” – Cô lùi lại một bước, nước mắt tràn ra – “Quá khứ ấy, tôi không muốn sống lại.”
Anh dừng chân, giọng run khẽ: “Anh chỉ muốn nói… dù em có rời đi bao nhiêu lần, anh vẫn sẽ tìm lại em.”
Cô cắn môi, quay đi. “Nhưng lần này, tôi sẽ không để anh tìm thấy.”
Cô bước ra khỏi phòng, để lại anh đứng lặng giữa ánh đèn nhạt.
Đêm hôm ấy, cô về nhà muộn. Thành phố lấp lánh ánh đèn, nhưng trong tim cô chỉ còn trống rỗng. Cô mở laptop, nhìn đơn nghỉ việc đã ký sẵn.
Trước khi nhấn gửi, cô ngẩng lên nhìn bầu trời ngoài cửa sổ. Cơn mưa vừa dứt, mây tan, và một dải trăng mờ hiện ra.
“Cô gái từng yêu anh,” – cô thì thầm – “giờ chỉ muốn được yên bình.”
Ngón tay cô nhấn phím “Gửi”.
Một âm thanh nhỏ vang lên — ting!
Đơn xin nghỉ việc chính thức được chuyển đi.
Và cùng lúc đó, ở tầng hai mươi công ty Thẩm Thị, Thẩm Dương Trạch mở email, ánh mắt anh sững lại khi thấy tiêu đề:
[Đơn xin nghỉ việc – Từ: Hạ Du].
Anh ngồi im rất lâu. Rồi, không do dự, anh đứng dậy, cầm áo khoác, lao ra khỏi phòng.
Phía bên kia thành phố, cô đang thu dọn vali. Căn hộ nhỏ vốn yên tĩnh nay chỉ còn tiếng kéo khóa và hơi thở khe khẽ.
Cô biết, lần này mình thật sự phải đi. Không còn chỗ cho những dằn vặt. Không còn hy vọng.
Cô tắt đèn, kéo cửa, bước ra hành lang.
Nhưng khi vừa xuống đến sảnh, một bóng dáng quen thuộc đứng chặn trước cửa. Áo sơ mi nhàu, mái tóc rối, hơi thở gấp gáp.
Thẩm Dương Trạch.
Cô khựng lại. “Anh đến đây làm gì?”
Anh thở mạnh, ánh mắt chứa cả tuyệt vọng lẫn quyết tâm. “Anh không để em đi.”
Cô nắm chặt tay kéo vali: “Muộn rồi.”
Anh tiến lên, giọng run: “Nếu em vẫn còn ghét anh, cứ đánh anh, chửi anh, nhưng đừng biến mất. Anh chịu được mọi thứ, trừ việc không biết em ở đâu.”
Cô nhìn anh, nước mắt rơi từng giọt. “Anh chỉ nhớ đến tôi khi sắp mất tôi thôi.”
“Không phải.” – Anh khàn giọng – “Anh luôn nhớ, chỉ là… anh sợ.”
“Anh sợ gì?”
“Sợ nếu giữ em lại, em sẽ khổ vì anh thêm lần nữa.”
Cô mỉm cười trong nước mắt: “Thật buồn cười, cuối cùng anh vẫn không hiểu… điều khiến tôi khổ nhất, chính là anh buông tay.”
Gió thổi nhẹ, mang theo mùi mưa ẩm. Cô quay lưng, kéo vali bước đi, không nhìn lại.
Anh đứng lặng, chỉ biết gọi khẽ, như gọi vào khoảng không:
“Cô gái từng yêu anh…”
Giọng anh tan vào gió, không còn tiếng đáp.
Chỉ còn lại bóng dáng cô xa dần giữa con đường đêm, mờ dần như một ký ức mà anh sẽ mãi không quên.